Bài của Khám Thần Châu

[MINH HUỆ 21-05-2015] Nhiều người từng thấy khó có thể lý giải tại sao Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) và cựu lãnh đạo của nó, Giang Trạch Dân, lại phát động một cuộc đàn áp tàn bạo như vậy đối với một nhóm người thiền định ôn hòa như Pháp Luân Công. Cuộc đàn áp không chỉ gây nguy hiểm đến mạng sống của hàng chục triệu học viên, mà nó cũng là giọt nước tràn ly đối với nhiều người Trung Quốc. Kinh sợ trước sự tàn bạo gần đây nhất của Đảng [trong cuộc đàn áp Pháp Luân Công], đến tháng 4 năm 2015, đã có hơn 200 triệu người thoái xuất ĐCSTQ và các tổ chức liên đới của nó.

Rốt cuộc thì động cơ nào khiến Đảng phải phát động một sự hủy diệt như vậy? Đơn giản, cuộc đàn áp là do lãnh đạo Đảng dẫn khởi. Nhìn lại những sự kiện lịch sử từ khi cuộc đàn áp bắt đầu, chúng ta có thể rút ra những trường hợp rõ ràng về sự lạm dụng quyền lực của Giang. Giống như người tiền nhiệm Mao Trạch Đông, Giang sẽ không ngại làm bất cứ điều gì để đạt được mục tiêu chính trị cho bản thân.

Can thiệp vào Hội đồng Nhà nước

Sau khi các học viên bị bắt giam tại Thiên Tân vào ngày 23 tháng 4 năm 1999, trong lúc cố gắng thỉnh nguyện ôn hòa về việc đối xử thô bạo của một số quan chức địa phương, họ được thông báo rằng cần đến Bắc Kinh để thỉnh nguyện.

Vì Văn phòng Kháng cáo Trung ương là do Hội đồng Nhà nước giám sát, Thủ tướng Chu Dung Cơ đã gặp đại diện của các học viên vào ngày 25 tháng 4 và đã hứa rằng đảm bảo cho họ được tự do thực hành tín ngưỡng. Những lời này cho thấy rằng các quan chức [địa phương] đã hành xử trái phép.

Một phát ngôn viên của Văn phòng Kháng cáo Trung ương thậm chí còn ra một thông báo, lập lại chính sách của Trung Quốc về tự do tín ngưỡng.

Nhiều phương tiện truyền thông hải ngoại đã báo cáo việc này và xem đây là một sự cải thiện của chính quyền Trung Quốc. Không may thay, Giang đã không hài lòng với kết quả này.

Theo một tài liệu do Đại Kỷ Nguyên công bố, Giang đã gửi một bức thư cho mỗi thành viên của Bộ Chính trị Trung ương vào đêm đó để công kích Pháp Luân Công.

Trong một cuộc họp vào ngày hôm sau, Chu Dung Cơ nói rằng các học viên Pháp Luân Công chỉ muốn cải thiện đạo đức và sức khỏe của họ.

“Không có lý khi cho rằng họ có mục đích chính trị,” Chu nói. “Chúng ta hãy để cho họ được luyện đi.”

Nhưng Giang đã giẫy nảy lên và chỉ tay vào mặt Chu mà nói:

“Hồ đồ! Hồ đồ! Đây là vấn đề tồn vong của đảng và nhà nước. Một số đồng chí của chúng ta thật sự không có sự nhạy bén về chính trị,” ông ta nói.

Sau đó ông ta đã ra lệnh cho La Cán, cựu bí thư của Ủy ban Chính trị và Pháp luật (PLAC), điều tra chi tiết về Pháp Luân Công.

“Đây phải là ưu tiên hàng đầu của chúng ta! Chúng ta phải điều tra mọi thứ và không để sót bất kỳ kẻ hở nào!” Giang hét lên.

Biết được bản chất phi chính trị của Pháp Luân Công, tất cả sáu vị thành viên còn lại trong Ban Thường vụ Bộ Chính trị – ngoại trừ Giang – đều từ chối đàn áp Pháp Luân Công. Giang là kẻ thiểu số duy nhất.

Nhưng điều đó không ngăn ông ta được. Trong một động thái gợi nhớ người tiền nhiệm Mao Trạch Đông, Giang đã thành lập một lực lượng đặc biệt đặt tên là “Phòng 610”, dựa vào ngày thành lập của nó, ngày 10 tháng 6. Bộ phận này hoạt động như một tổ chức ngoài vòng pháp luật với quyền lực vượt trên các cơ quan hành pháp và tư pháp tại mỗi cấp của chính phủ, và là đơn vị thực thi ý muốn đàn áp [Pháp Luân Công] của Giang.

Cướp đoạt hệ thống luật pháp

Dù Giang đã ra lệnh bắt đầu đàn áp Pháp Luân Công vào ngày 20 tháng 7 năm 1999, nhưng lại không có cơ sở pháp lý cho một cuộc đàn áp quy mô như vậy. Vì thế ông ta đã quyết định ngụy tạo một cái cớ cho quyết định của mình.

Dưới chỉ đạo của ông ta, Đại hội Đại biểu Nhân dân Toàn quốc đã thông qua một đạo luật “chống tà giáo” vào ngày 30 tháng 10 năm 1999. Dù cho luật hồi tố như vậy là thường bị cấm trong cộng đồng luật pháp thế giới, nhưng Giang và tay chân của ông ta đã dùng nó để chống lại các học viên Pháp Luân Công.

Theo đạo luật giả tạo này, Vương Trị Văn và ba thành viên khác của Hội Nghiên cứu Pháp Luân Đại Pháp đã bị kết án 18 năm tù. La Cán đã chọn chiến lược xử án vào ngày 26 tháng 12 năm 1999, ngày Chủ nhật sau Lễ Giáng sinh, khi đó hầu hết các nhà báo phương Tây đều nghỉ lễ.

Hơn 300 học viên đã đến nơi xử như người đứng ngoài xem theo quy định của phòng xử án, nhưng tất cả đều bị bắt giữ và sau đó bị chuyển đến các trại giam hay trại lao động.

Giang thậm chì còn không tuân theo luật riêng của mình khi thi hành luật. Dù luật chỉ liệt kê ra những hành động nhất định là phi pháp – luật mà các học viên không vi phạm ngay từ đầu – Giang và tuyên truyền truyền thông của ông ta đã lạm dụng luật pháp bằng cách tuyên bố rằng tất cả học viên Pháp Luân Công đều là tội phạm.

Trong 16 năm qua, hầu hết các học viên mà thụ nhận một bản án chính thức đều bị kết án theo Điều luật 300 của Luật Hình sự Trung Quốc. Dù Viện Kiểm sát Tối cao và Tòa án Tối cao Trung Quốc đã công bố giải thích tư pháp để chụp mũ Pháp Luân Công, nhưng những hành động như vậy mới là phi pháp thật sự vì theo luật Trung Quốc, biện giải như vậy cần được ban hành bởi cơ quan tư pháp.

Hơn nữa, Điều luật 36 của Hiến pháp Trung Quốc rõ ràng là bảo vệ quyền tự do tín ngưỡng. Điều đó có nghĩa là đàn áp các học viên Pháp Luân Công bởi niềm tin của họ là không có cơ sở pháp lý ngay từ đầu.

Lạm dụng quyền lực quân đội

Là chủ tịch của Ủy ban Quân sự Trung ương (CMC) từ năm 1989 đến 2004, Giang đã lạm dụng quyền lực quân đội để phát động và gia tăng cuộc đàn áp.

Sau khi sáu thành viên khác của Ban Thường vụ Bộ Chính trị từ chối đề xuất đàn áp Pháp Luân Công của Giang, ông ta đã quay sang Liệu Tích Long, Tư lệnh Quân khu Thành Đô kiêm Phó Bí thư Quân ủy. Liệu đã làm việc với Cục Tình báo ở Quân khu Thành Đô và bịa đặt thông tin, thêu dệt rằng Pháp Luân Công sẽ lật đổ Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ). Giang đã lợi dụng thông tin này để ép các ủy viên thường trực Bộ Chính trị ủng hộ quyết định đàn áp Pháp Luân Công của mình.

Không lâu sau cuộc thỉnh nguyện ôn hòa ngày 25 tháng 4, Giang cũng ra lệnh cho Trương Vạn Niên, Phó Chủ tịch Quân ủy Trung ương, lập tức chuẩn bị quân đội và lực lượng cảnh sát vũ trang Trung Quốc để phát động chiến dịch đàn áp Pháp Luân Công. Tổng Cục Tham mưu và Tổng Cục Chính trị đã ban bố một lệnh khẩn cấm các cán bộ đương nhiệm, cán bộ quân đội về hưu và người nhà không được tập Pháp Luân Công. Lệnh này được liên tục nhấn mạnh trên khắp hệ thống Quân đội Giải phóng Nhân dân (PLA).

Mặc dù cuộc đàn áp được thực thi rộng rãi vào năm 1999, nhưng hầu như chiến dịch đã gặp phải sự phản đối vào năm 2000 khi ngày càng nhiều người trở nên chán ghét cuộc đàn áp bất công này.

Sau đó Giang và chế độ của ông ta đã dàn dựng vụ tự thiêu trên Quảng trường Thiên An Môn vào ngày 23 tháng 1 năm 2001, trong đó miêu tả các học viên Pháp Luân Công tự tẩm xăng lên người và tự thiêu với danh nghĩa tín ngưỡng của họ. Trò tuyên truyền giả dối khủng khiếp này đã triệt để tẩy não nhiều người Trung Quốc và đưa cuộc đàn áp lên một cấp độ mới.

Bên ngoài Trung Quốc, sự kiện này đã sớm bị tiết lộ là một trò lừa bịp, như bộ phim tài liệu “Lửa giả” [từng giành giải thưởng danh giá] đã miêu tả. Khi nhiều học viên đột phá kênh truyền thông tuyên truyền do quốc gia kiểm soát để phát sóng sự thật này tại Trường Xuân vào ngày 05 tháng 3 năm 2002, Giang đã ra lệnh cho quân đội chuẩn bị chiến đấu cấp độ hai. Cả Tư lệnh tiểu Quân khu Trường Xuân và Cảnh sát Vũ trang Cát Lâm được lệnh sẵn sàng chiến đấu cấp độ một.

Lưu Kinh, trưởng Phòng 610 kiêm Thứ trưởng Bộ Công an của Trung Quốc, đã đích thân đến Trường Xuân để giám sát vụ việc. Chỉ trong vài ngày, khoảng 5.000 học viên Pháp Luân Công đã bị bắt giữ, và bảy người đã chết vì bị tra tấn tàn bạo trong trại giam.

Ngoài ra, lực lượng quân đội cũng giữ vai trò chính trong vấn nạn mổ cướp nội tạng các tù nhân lương tâm còn sống, kiểm duyệt Internet, và nỗ lực ám sát ông Lý Hồng Chí, nhà sáng lập của Pháp Luân Công.

Thăng chức cho những kẻ chủ chốt trong cuộc đàn áp

Sau khi Liệu cung cấp thông tin tình báo giả cho Giang, ông ta đã được thăng làm giám đốc Tổng Cục Hậu cần của PLA và trở thành một thành viên của Ủy ban Quân sự Trung ương. Sau này, ông ta còn đóng vai trò chính trong việc thành lập chuỗi cung ứng nội tạng thông qua hỗ trợ quân sự.

Một ví dụ khác về những người thăng tiến con đường chính trị bằng cách tham gia vào cuộc đàn áp là Bạc Hy Lai, thị trưởng Đại Liên khi Giang đến thăm thành phố này vào tháng 8 năm 1999.

“Cứng rắn với Pháp Luân Công, anh sẽ được thăng quan tiến chức,” Giang nói.

Bạc đã thực tâm nhận thông tin này. Ông ta lập tức ra lệnh mở rộng nhiều nhà tù và trại lao động để có thể chứa một lượng lớn các học viên. Những chiến thuật tẩy não của ông ta tại Trại lao động Mã Tam Gia được ca ngợi là một mẫu hình học tập cho toàn quốc.

Bạc đã sớm được thăng lên chức Chủ tịch tỉnh Liêu Ninh.

Vai trò chính của Bạc trong việc mổ cướp nội tạng từ các học viên còn sống và cuộc triển lãm nhựa hóa cơ thể người đã dấn đến những thời khắc đen tối nhất của văn minh nhân loại.

Trước khi Giang thôi chức Tổng Bí thư ĐCSTQ vào năm 2004, ông ta đã thăng chức cho những phụ tá thân cận nhất lên các chức vụ cao hơn bằng việc mở rộng bảy thành viên lên chín thành viên trong Ủy ban Thường vụ Bộ Chính trị. Bằng cách này, ông ta có thể tiếp tục ảnh hưởng đến các chính sách của Trung Quốc và duy trì cuộc đàn áp Pháp Luân Công.

Nhiều kẻ giữ vai trò chủ chốt trong cuộc đàn áp gần đây đã bị hạ bệ trong những cuộc đấu đá chính trị nội bộ. Sau khi Vương Lập Quân, giám đốc công an thành phố Trùng Khánh, bị kết án vào tháng 9 năm 2012, Bạc đã bị phát hiện phạm tội tham nhũng và bị kết án tù chung thân. Lý Đông Sinh, thứ trưởng Bộ Công an kiêm giám đốc Phòng 610, đã liên tục bị điều tra vào tháng 12 năm 2013. Từ Tài Hậu, phó chủ tịch Quân ủy Trung ương, đã qua đời vì bệnh ung thư vào tháng 3 năm 2015 khi đang đối mặt với một tòa án quân sự.

Thậm chí Chu Vĩnh Khang, cựu thành viên của Ủy ban Thường vụ Bộ Chính trị và giám đốc của Ủy ban Chính trị và Pháp luật (PLAC, 2007-2012), cũng bị buộc tội hối lội, lạm dụng quyền lực và cố ý tiết lộ bí mật quốc gia.

Mặc dù tội mà họ bị cáo buộc không đề cập đến cuộc đàn áp Pháp Luân Công, hay buôn bán nội tạng trái phép, nhưng sự thật không lâu nữa sẽ được phơi bày.

Ngay khi cấm Pháp Luân Công vào tháng 7 năm 1999, Giang đã tuyên bố: “Tôi không tin rằng ĐCSTQ không thể chiến thắng Pháp Luân Công!”

Mười sáu năm đã trôi qua. Hơn 200 triệu người đã thoái ĐCSTQ và các tổ chức liên đới của nó. Sự ngạo mạn và khinh rẻ của Giang đối với các nguyên lý của Pháp Luân Công là Chân – Thiện – Nhẫn, những nguyên lý liên kết với các giá trị truyền thống và công ích, sẽ dẫn đến kết cục sụp đổ cho chính ông ta và Đảng.


Bản tiếng Hán: http://www.minghui.org/mh/articles/2015/5/21/309700.html

Bản tiếng Anh: http://en.minghui.org/html/articles/2015/6/8/150970.html

Đăng ngày 06-07-2015; Bản dịch có thể được hiệu chỉnh trong tương lai để sát hơn với nguyên bản.

Share