Học Pháp tốt và cứu độ chúng sinh
Bài viết của Hiểu Đông, đệ tử Đại Pháp tại tỉnh Sơn Đông, Trung Quốc
[MINH HUỆ 02-05-2026] Năm 1997, cháu gái tôi khi đó đang tu luyện Pháp Luân Đại Pháp (còn gọi là Pháp Luân Công), đến chơi và mời tôi dự đám cưới tại nhà cháu. Lúc đó, tôi mắc bệnh tim nên do dự không muốn đi, nhưng cháu gái tôi rất lạc quan và quả quyết rằng tôi sẽ ổn.
Đắc Pháp
Sau khi cháu gái rời đi, tôi liên tục cảm thấy có thứ gì đó đang xoay chuyển trong cơ thể mình, đồng thời cảm thấy phần thịt trên trán tụ lại và đẩy vào trong. Tôi tự hỏi chuyện gì đang xảy ra. Kể cả khi nằm hay ngồi, tôi đều có cảm giác này. Thật kỳ lạ, nhưng cơ thể tôi lại cảm thấy thoải mái hơn mỗi ngày. Sau này, thông qua việc học Pháp, tôi hiểu rằng đây là Sư phụ đang điều chỉnh cơ thể cho tôi.
Tôi đến nhà chị gái, ở đây có hơn 20 học viên đang cùng nhau học Pháp và luyện công. Chị gái nói với tôi rằng họ đang tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, một pháp môn tu luyện của Phật gia chiểu theo tiêu chuẩn Chân-Thiện-Nhẫn, có hiệu quả rất tốt trong việc chữa bệnh khỏe người. Chị ấy đưa tôi cuốn sách Chuyển Pháp Luân và khích lệ tôi tu luyện.
Tôi mở sách ra và nhìn thấy bức ảnh của Sư phụ, trông Ngài thật từ bi, thật quen thuộc. Tôi háo hức muốn đọc sách, và càng đọc tôi càng muốn đọc thêm. Tôi nghĩ, ồ, đây chẳng phải là tu luyện chân chính sao? Đây chính xác là những gì tôi hằng mong mỏi. Tôi đã đọc xong cuốn sách trong hai ngày. Tôi cảm thấy toàn thân nhẹ nhàng vô bệnh. Các đồng tu nói rằng tôi có duyên với Đại Pháp, và khuyến khích tôi tinh tấn tu luyện. Tối nào tôi cũng học Pháp và luyện công cùng các đồng tu, trong lòng vô cùng hạnh phúc. Từ đó, tôi bước lên con đường tu luyện.
Sau khi từ nhà chị gái trở về, tôi đã tìm thấy một điểm luyện công tại địa phương. Hóa ra có rất nhiều người trong khu vực của tôi đã tu luyện từ sớm, tôi cảm thấy hơi tiếc nuối khi mình biết đến quá muộn. Chúng tôi cùng nhau học Pháp, luyện công, xem video bài giảng của Sư phụ và chia sẻ thể ngộ. Mỗi thứ Bảy, các học viên toàn khu vực lại tập trung tại quảng trường để luyện công và hồng Pháp. Khung cảnh thật hoành tráng. Nhiều người đã dừng lại xem, và một số người đã bước vào tu luyện.
Tôi cảm thấy thật hạnh phúc. Tôi nhớ lại khi còn nhỏ, tôi thường được ông nội, một người tín Phật, kể cho nghe những câu chuyện về Thần Phật. Ông rất thiện lương, không bao giờ lớn tiếng mắng người, và thích giúp đỡ mọi người. Ông thường chia sẻ với mọi người về nguyên lý thiện ác hữu báo, khuyên họ không làm việc xấu. Tôi rất kính trọng ông. Từ đó, tôi đã nảy sinh mong muốn tu luyện. Tôi không ngờ rằng mong ước của mình lại trở thành hiện thực. Sư phụ đã chọn tôi, cho tôi được trở thành đệ tử Đại Pháp. Tôi thật may mắn khi có được Sư phụ từ bi đến vậy. Tôi thầm hạ quyết tâm: Nhất định kiên định tu luyện đến cùng, không chùn bước!
Thỉnh nguyện cho Pháp Luân Đại Pháp
Ngày 20 tháng 7 năm 1999, Giang Trạch Dân đã phát động cuộc bức hại Pháp Luân Đại Pháp. Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) đã dùng lời dối trá bịa đặt bôi nhọ Pháp Luân Đại Pháp và Sư phụ. Là đệ tử Đại Pháp, làm sao chúng ta có thể khoanh tay đứng nhìn? Tất cả chúng tôi đều lo lắng, và quyết định đến Bắc Kinh để thỉnh nguyện, để nói với mọi người rằng Pháp Luân Đại Pháp là tốt và Sư phụ là chân chính nhất. Chúng tôi không hề nao núng trước nguy cơ bị cầm tù, bị đưa vào trại lao động cưỡng bức hay bất kỳ gian khổ nào khác.
Sau đó, Sư phụ đã công bố kinh văn “Tâm tự minh”, chỉ ra cho chúng tôi con đường tu luyện chân chính. Chúng tôi nhất định sẽ bước trên con đường này để trợ Sư chính Pháp và cứu độ chúng sinh.
Dùng thiện tâm để giảng chân tướng
Nghĩ đến Pháp của Sư phụ, tôi lại nhớ đến những khó khăn mà Ngài đã trải qua khi cứu độ chúng sinh trong những ngày đầu truyền Pháp ở cả trong và ngoài nước. Đôi khi nghe bài chia sẻ “Hồi ức về Sư phụ”, tôi có cảm giác như mình đang ở ngay tại đó. Phong thái của Sư phụ giữa những người thường đã làm tôi cảm động rơi nước mắt, cảm động trước sự từ bi của Sư phụ và sự bình dị mà lại vô cùng vĩ đại của Ngài.
Pháp của Sư phụ đã ban cho tôi trí huệ. Tôi hiểu rằng chỉ có học Pháp tốt và dùng thiện tâm để giảng chân tướng, tôi mới có thể khiến họ cảm động, chỉ khi đó uy lực của Pháp mới triển hiện và giải thể những nhân tố tà ác đằng sau họ. Bởi vậy, tôi đã học Pháp nhiều hơn, hình thành thói quen hướng nội tìm, nghĩ cho người khác trước. Ví dụ như khi giảng chân tướng ở chợ, thấy việc cần giúp đỡ tôi liền nhanh chóng hỗ trợ, sau đó mới giảng chân tướng, thông thường mọi người đều vui vẻ tiếp nhận và tam thoái.
Có lần, vào mùa đông, tôi gặp một ông lão bán rau. Tôi chào ông: “Bán rau ở đây thật không dễ dàng gì. Sớm thế này, ông đã ăn sáng chưa?” Ông ấy nói chưa và nhờ tôi mua giúp. Tôi đồng ý, nhưng nói ông ấy đưa tiền cho tôi để đi mua, vì tôi không muốn dung túng cho sự ích kỷ của ông. Tôi nói với ông ấy rằng tôi là một đệ tử Đại Pháp và sẽ không lừa gạt ông.
Ông ấy nói: “Các đệ tử Đại Pháp tốt đến vậy sao? Tôi sẽ đưa tiền cho cô sau khi cô mua xong. Tôi muốn ăn bánh bao hấp. Nó được bán ở chỗ này.” Tôi dắt xe đạp đi và mua bánh bao chiên cho ông ấy. Ông ấy nói: “Đây không phải là thứ tôi muốn. Tôi muốn loại bánh hấp bán ở chỗ này cơ.” Ông ấy nói cho tôi địa chỉ. Tôi đi mua lần nữa, mua bánh bao hấp và sữa đậu nành cho ông ấy.
Ông ấy rất vui. Tôi bảo ông ấy chỉ cần trả tiền bánh bao hấp và sữa đậu nành, tôi tặng ông ấy bánh bao chiên. Tôi chia sẻ cho ông ấy về sự tuyệt vời của Đại Pháp và khuyên ông thoái xuất khỏi ĐCSTQ cùng các tổ chức liên đới của nó. Ông ấy nói: “Pháp Luân Đại Pháp thật tốt. Tôi muốn học, muốn tu luyện.”
Tôi cũng giảng chân tướng về Pháp Luân Đại Pháp cho mọi người ở các khu chợ nhỏ hơn. Giờ đây những người bán hàng đều biết tôi. Tôi mua hàng không mặc cả, cũng không kén chọn. Có lần, một người bán đậu phụ gọi tôi từ xa và nói: “Tôi đã nhận được phúc báo. Hôm nọ, khi tôi đang đạp xe về nhà thì bị một chiếc xe tải tông từ phía sau. Chiếc xe đạp bị văng xa hai mét, nhưng không hiểu sao tôi lại đứng trên lề đường mà không hề hấn gì.”
Một ông lão bên cạnh nghe thấy vậy liền nói: “Tôi cũng thế. Sáu người chúng tôi đang đi trên chiếc xe ba gác. Chiếc xe bị lật xuống con mương cạnh đường. Tất cả họ đều bị thương, nhưng tôi thì không. Ngày nào tôi cũng mang theo bùa hộ mệnh. Tôi nghĩ chính Sư phụ của Đại Pháp đã bảo vệ tôi.” Tôi bảo họ nên cảm tạ Sư phụ, vì chính Sư phụ đã cứu họ. Sư phụ có vô số Pháp thân và còn có các Pháp Luân có thể bảo hộ con người mọi lúc. Họ nói rằng lúc đó họ đã thực sự cảm tạ Sư phụ trong tâm.
Chính niệm giải thể bức hại của tà ác
Tôi cùng một đồng tu đến khu dân cư để giảng chân tướng Đại Pháp, bị tố cáo và bị đưa đến đồn công an. Tôi nhớ đến Pháp của Sư phụ: “Đắc Pháp tức thị Thần…” (“Quảng Độ Chúng Sinh”, Hồng Ngâm )
Tôi ngồi trên ghế băng, xếp bằng phát chính niệm để thanh lý tất cả tà linh trong phòng. Một viên cảnh sát muốn ngăn tôi lại. Tôi hỏi anh ta đó là quy định của ai. Anh ta liền rời đi.
Đến chiều, họ yêu cầu chúng tôi vào một căn phòng và ký vào biên bản từ bỏ Pháp Luân Đại Pháp. Tôi nói: “Các anh không cần phải tốn công vô ích như vậy. Tôi sẽ không nói với các anh bất cứ điều gì. Tôi chỉ muốn nói với các anh rằng Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo. Điều đó sẽ cứu các anh.” Họ liền im lặng. Một nữ cảnh sát đến chụp hình tôi khi tôi bước ra khỏi phòng. Một nữ cảnh sát trẻ khác bước tới, tiến lại gần tôi và nói rằng tất cả các học viên chúng tôi đều có những vầng hào quang sáng chói trên đầu và chúng rất đẹp. Tôi nói với cô ấy rằng đó là vì chúng tôi tu luyện pháp môn Phật gia.
Sau khi đưa chúng tôi đến bệnh viện để khám sức khỏe, họ đưa chúng tôi đến trại tạm giam. Tại phòng bảo vệ có vài thanh niên nghiện ma túy. Tôi nghĩ: “Mình là đệ tử Đại Pháp, và sứ mệnh của mình là trợ Sư chính Pháp. Đây không phải là nơi mình nên ở.” Nhờ niệm chân chính đó, trại tạm giam phải nghe theo bệnh viện, gọi cho bệnh viện và được thông báo rằng không thể tiếp nhận, năm lần bảy lượt đều không được, cuối cùng đành phải đưa tôi về.
Sau khi về nhà, tôi bình tĩnh lại, học Pháp và hướng nội. Tại sao tôi lại gặp phải khổ nạn đó? Thiếu sót của tôi ở đâu? Tôi ngộ ra rằng khi tâm thái của chúng ta phù hợp với các yêu cầu của Đại Pháp ở các tầng thứ khác nhau, tức là khi chúng ta không còn tư tâm, hoàn toàn suy xét từ góc độ chính Pháp. Khi đó, hoàn cảnh bên ngoài sẽ thay đổi theo. Ồ, chính cái giả ngã này đã gây ra vấn đề, cộng thêm tâm hiển thị, tâm sợ hãi, tâm phân biệt đối xử, lo lắng, những chấp trước này đang can nhiễu đến việc cứu người của tôi.
Đồng thời, tôi nhớ lại một chuyện. Có lần khi đang bước ra khỏi tòa nhà, một niệm đầu ích kỷ lóe lên trong tôi: “Mình muốn cứu chúng sinh cho thế giới của mình.” Sau đó tôi nghĩ: “Sư phụ, con sai rồi. Con thật ích kỷ. Niệm đầu này không phải của con. Nó là tư tâm ích kỷ. Con sẽ triệt để thanh lý nó. Con không muốn nó.”
Giảng chân tướng cho phòng tư pháp
Người của phòng pháp nhiều lần yêu cầu tôi viết báo cáo. Tôi đã viết về nội dung giảng chân tướng Pháp Luân Đại Pháp, để báo cáo lại và rời đi. Có nhân viên đọc rồi nói: “Bà thậm chí còn đến tận đây để giảng chân tướng.” Vài ngày sau anh ấy bảo tôi quay lại lấy. Tôi biết anh ấy đã đọc, chỉ cần đọc thì sẽ được thụ ích.
Khi phòng tư pháp mở lớp học cho các phạm nhân, họ thông báo cho tôi đến dự. Niệm đầu đầu tiên của tôi là đệ tử Đại Pháp không thể bị bôi nhọ. Tôi cần phải đối mặt, giảng chân tướng và cứu những người đang bị những lời dối trá của ĐCSTQ làm hại. Họ đã phạm tội với Đại Pháp, tạo nghiệp trong vô tri, khi đến thời kỳ Pháp chính nhân gian thì sẽ thế nào đây?
Tôi đến phòng tư pháp, trưởng phòng biết rằng ông ấy không thể làm gì được, nên nói: “Tôi đã báo cáo trường hợp của bà lên cấp trên. Họ sẽ đến đây sớm thôi.” Tôi ngồi ở hành lang và phát chính niệm trong hai giờ. Lớp học kết thúc, và tất cả phạm nhân đều rời đi.
Tôi bị gọi vào một phòng nhỏ, trong đó có trưởng phòng tư pháp và người của viện kiểm sát đang ngồi ở đó rồi, bên kia còn có vài cảnh sát đứng xếp hàng ngay ngắn, còn có người đang ghi chép. Họ yêu cầu tôi ngồi trên một chiếc ghế dài. Người của viện kiểm sát nói: “Tòa án tối cao đã đưa ra quyết định về Pháp Luân Công rồi.” Tôi lập tức đứng dậy và nghiêm túc nói: “Chỉ có Quốc hội mới có quyền lập pháp và giải thích pháp luật. Không một tổ chức nào khác có thể làm điều đó. Do vậy, phán quyết của tòa án tối cao là trái luật. Hơn nữa, nó không hề đề cập cụ thể đến Pháp Luân Đại Pháp. Tại sao các anh lại áp dụng quy định này riêng cho Pháp Luân Đại Pháp?“
“Ngoài ra, thẩm phán đó đã ngụy tạo một tài liệu mà tôi không hề hay biết, cũng không có bất kỳ bản ghi hình hay ghi âm nào. Ai mới là người phạm tội? Quốc vụ viện và Bộ Công an đã công bố danh sách 14 tà giáo, trong đó không có Pháp Luân Đại Pháp. Điều này có nghĩa là việc tu luyện Pháp Luân Đại Pháp là hợp pháp.”
“Bài phát biểu mang tính cá nhân của Giang Trạch Dân không phải là pháp luật. Trước khi bắt đầu tu luyện, tôi mắc nhiều loại bệnh khác nhau, và Sư phụ đã chữa khỏi tất cả. Điều đó có gì sai? Bức hại pháp môn Phật gia chân chính là tội ác nghiêm trọng. Đừng đi theo vết xe đổ của Chu Vĩnh Khang, Bạc Hy Lai hay Vương Lập Quân.”
Trưởng phong tư pháp đã bị chấn động bởi những lời này. Cuối cùng ông ta nói: “Bà có thể đi được rồi. Bà đến đây bằng phương tiện gì?” Tôi nói là đi xe buýt. Ông ta nói: “Đi đường cẩn thận. Về nhà ngay đi.” Trường ma nạn đã được hóa giải như vậy. Tôi biết đây là nhờ sự gia trì của Sư phụ, khiến tư duy của tôi rất rõ ràng, mạch lạc, và lời nói của tôi rất có uy lực.
Tôi sẽ tiếp tục tinh tấn, cứu thêm nhiều chúng sinh bước lên thuyền Pháp để trở về.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/5/2/509320.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/6/29/234896.html


