Cảm nhận khi đọc các bài viết nhân ngày Pháp Luân Đại Pháp Thế giới: Khích lệ lẫn nhau càng thêm tinh tấn
Bài viết của phóng viên Minh Huệ tại Đài Loan
[MINH HUỆ 24-6-2026] Để chúc mừng Ngày Pháp Luân Đại Pháp Thế giới năm 2026, Minh Huệ Net đã đăng “Thông tri mời gửi bài cho Pháp hội Trung Quốc Đại lục”, hàng ngàn học viên Pháp Luân Công đã tích cực hưởng ứng, viết lại những câu chuyện tu luyện mà cá nhân được thụ ích trong Đại Pháp, qua đó bày tỏ lòng tôn kính và cảm ân đối với Sư phụ. Minh Huệ Net đã chọn ra tổng cộng 58 bài viết để chia sẻ tới độc giả, bài nào cũng đặc sắc và làm cảm động lòng người.
Sau khi đọc những bài chia sẻ này trên mạng, hai học viên Đài Loan là Lâm Bảo Vân và Lý Thục Phân cảm thấy đồng cảm sâu sắc và được khích lệ rất nhiều. Họ cũng chia sẻ cảm nhận sau khi đọc, tìm ra khoảng cách trong khi tỷ học tỷ tu, khích lệ lẫn nhau càng thêm tinh tấn!
Bài viết “Chúng tôi năm đó vào khoảnh khắc ấy lệ rơi như mưa” miêu tả lại diễn biến tâm lý của tác giả 30 năm trước, khi lặn lội đến Quảng Châu tham gia lớp giảng Pháp của Sư phụ, từ chỗ đắm chìm trong cuộc sống thế tục đến suy ngẫm lại ý nghĩa nhân sinh. Mặc dù không có những chuyện cay đắng đẫm máu hay nước mắt kinh thiên động địa, nhưng đó lại là hồi ức trân quý nhất trong cuộc đời tác giả, cũng là khoảnh khắc bước ngoặt trong sinh mệnh của ông.
Đọc bài viết này khiến bà Lâm Bảo Vân nhớ lại bản thân trước khi tu luyện. Vì kinh doanh hàng hiệu châu Âu, bà quen biết nhiều bạn bè trong giới quý bà, vô hình trung đã hình thành thói quen theo đuổi hàng hiệu, ăn ngon, mặc đẹp, vui chơi và tận hưởng cuộc sống xa hoa. Sau khi tu luyện, bà thể hội được rằng nhân sinh ngoài việc theo đuổi vật chất và danh lợi, càng cần phải suy ngẫm về nhu cầu thực sự của nội tâm và ý nghĩa của sinh mệnh. Khi một người tìm thấy sức mạnh giúp tâm hồn an định, cuộc đời sẽ phát sinh những biến đổi to lớn.
Ngoài ra, điều gây ấn tượng sâu sắc trong bài viết là, để nắm bắt cơ hội nghe Sư phụ giảng Pháp lần cuối ở trong nước, tác giả đã cùng các đồng tu chen chúc trên một chiếc xe buýt nhỏ giữa trời đông giá rét, băng tuyết ngập trời, trải qua mấy ngày đêm bôn ba, ăn uống đạm bạc, giữa chừng không có chỗ trọ, ban đêm mọi người ngồi ngủ trên xe, tín niệm kiên định đó thật đáng khâm phục.
Đặc biệt, khi buổi học cuối cùng kết thúc, tác giả đã không kìm được mà nước mắt tuôn rơi, trong bài viết có đoạn: “Khoảnh khắc ấy nước mắt tuôn rơi… Đó là mặt minh bạch của tôi nhìn thấy những gì Sư phụ ban cho, một sự cảm ân không lời nào diễn tả hết.” Bà Lâm Bảo Vân nói quả thực là như vậy, mỗi lần bà nghĩ đến lòng từ bi vĩ đại của Sư phụ đối với đệ tử Đại Pháp, bà cũng không kìm được nước mắt.
Đại Pháp tạo nên kỳ tích, cụ bà có thể đọc thông cuốn “Chuyển Pháp Luân”
Đọc bài viết “Sư phụ từ bi luôn ở bên tôi”, bà Lâm Bảo Vân cảm nhận sâu sắc được uy lực của Đại Pháp và sự đáng quý của lòng kiên trì. Một lão đồng tu 94 tuổi tuy chưa từng được đi học, không biết chữ, nhưng nhờ tu luyện Pháp Luân Đại Pháp mà tình trạng sức khỏe dần được cải thiện, thậm chí có thể đọc thông cuốn “Chuyển Pháp Luân”, nhận biết được biển báo giao thông. Những thay đổi này khiến cụ và gia đình đều cảm thấy vô cùng kinh ngạc và vui mừng.
Điều khiến bà Bảo Vân cảm động nhất là tâm thái tích cực lạc quan của lão đồng tu. Đối mặt với bệnh tật và khó khăn do không biết chữ, bà cụ không hề buông xuôi bản thân, mà sẵn sàng học hỏi, dũng cảm thử sức, từng bước khắc phục khó khăn. Lão đồng tu đang nói với mọi người rằng, bất kể tuổi tác cao đến đâu, chỉ cần tín Sư tín Pháp, trong tâm tồn giữ hy vọng và chính niệm, thì đều có thể đột phá giới hạn bản thân, tạo nên kỳ tích của sinh mệnh.
Trải qua 10 năm, cuối cùng người vợ đã tu luyện
Bà Lý nói rằng bà cảm thấy xúc động khi đọc bài chia sẻ “Sự kiên định của chồng khiến tôi thức tỉnh”. Đây là bài của một nữ học viên ở Trung Quốc Đại lục, kể về trải nghiệm của cô, từ một người phản đối việc chồng tu luyện trong suốt 10 năm cho đến khi bước vào tu luyện Đại Pháp. Mười năm là khoảng thời gian dài đằng đẵng biết bao, trong môi trường hiểm ác, gian nan như ở Đại Lục, muốn kiên trì tu luyện quả thực quá không dễ dàng.
Bà Lý bày tỏ sự khâm phục đối với sự kiên trì không mệt mỏi của người chồng: “Việc kiên định tín niệm chỉ có trong tâm mình biết. Thế nhưng bạn cũng phải thể hiện được vẻ đẹp của Chân – Thiện – Nhẫn để những người khác có thể nhìn thấy. Chỉ khi đó thì họ mới cải biến và đồng tình với bạn. Đây là điều khó nhất.”
Ví dụ trong bài viết có nhắc đến: “Chồng tôi nhận được sự tin tưởng, tán thưởng của lãnh đạo, đồng nghiệp và khách hàng”, quá trình này rất đáng khâm phục. Bởi vì đồng tu không từ bỏ tu luyện nên đã bị cách chức ở cơ quan, bị cử xuống phân xưởng làm nhân viên kỹ thuật, nhưng anh không hề có bất kỳ lời oán thán nào, vui vẻ đến phân xưởng làm việc.
Tác giả viết: “Chồng tôi có năng lực làm việc rất tốt, kỹ thuật giỏi, lại có tinh thần trách nhiệm, về mặt kỹ thuật cũng không hề giấu giếm, nên nhận được sự tin tưởng và tán thưởng của lãnh đạo cùng đồng nghiệp. Không lâu sau, anh được bổ nhiệm làm kỹ sư điện, tham gia vào nhiều dự án xây mới và cải tạo lớn. Anh thường xuyên phải làm thêm giờ, có khi nửa đêm thiết bị gặp sự cố, nhận được điện thoại là anh đi ngay, không bao giờ phàn nàn. Anh đã nhiều lần được bình chọn là nhân viên khoa học công nghệ xuất sắc.”
Bà Lý Thục Phân nói, đồng tu bị giáng chức mà vẫn có thể vui vẻ không oán trách, điều này thật đáng quý biết bao, lại còn có thể nỗ lực trong công việc mới để rồi nhận được sự tán thưởng của cấp trên và đồng nghiệp, quả thực là “liễu ám hoa minh hựu nhất thôn”, chỉ có người tu luyện mới có thể làm được như vậy.
Trong bài viết cũng đề cập, vì chồng kiên định tu luyện, người vợ thường lo lắng chồng bị bắt, hai vợ chồng thường xuyên cãi nhau vì chuyện này, thậm chí cô còn ép chồng phải lựa chọn: “Anh chọn em và con? Hay là chọn Đại Pháp?” Có lần đối mặt với người vợ đang tức giận, người chồng buồn bã nói: “Anh chọn cả hai, đối với anh, em và Đại Pháp không hề mâu thuẫn, anh không cần phải chọn một bỏ một. Đại Pháp dạy anh làm người tốt thì có gì sai? Thời gian sẽ chứng minh tất cả, điều đúng đắn thì mãi đúng đắn.”
Bà Lý Thục Phân cho biết, đọc đến đoạn này không khỏi khiến người ta thán phục, ngữ khí thật kiên định! Chỉ có Đảng Cộng sản mới không ngừng gieo rắc các luận điệu gây chia rẽ và đối lập. Còn đối với người tu luyện mà nói, tấm lòng của họ rất rộng mở, bất luận ở đâu cũng đều có thể làm một người tốt. Về sau hai vợ chồng họ đã không ly hôn.
Bốn giai đoạn nhân sinh thực hành Chân-Thiện-Nhẫn
Bà Lý Thục Phân còn cảm động sâu sắc bởi một bài viết khác có tiêu đề: “Rốt cuộc các vị mưu cầu điều gì?”. Mở đầu bài viết có đoạn: “Nhìn thấy đệ tử Đại Pháp không chịu từ bỏ tu luyện, bị tà đảng bức hại đến mức mất đi công việc, mất đi gia đình, mất đi lợi ích, thậm chí mất đi sinh mệnh, mọi người thường không hiểu và hỏi một câu sâu sắc: “Rốt cuộc các vị mưu cầu điều gì vậy?”.
Bà Lý Thục Phân nói rằng bài viết dài tới hơn 8.000 chữ, tuy rất dài nhưng lại khiến người ta muốn đọc mãi, bởi vì nội dung miêu tả rất chân thực. Tác giả lấy vai trò của mình trong gia đình để chia sẻ câu chuyện tu luyện của bản thân, chia thành bốn giai đoạn: “Làm con, làm vợ, làm mẹ và làm mẹ chồng”.
Trong các mối quan hệ xã hội, thái độ của một người đối với người thân là điều khó giả vờ nhất. Việc chung sống trong thời gian dài sẽ phơi bày hết thảy mọi chấp trước khiến nó trở thành khảo nghiệm lớn nhất đối với người tu luyện.
Đầu tiên là vai trò làm con trong gia đình. Cha mẹ của tác giả bị những lời dối trá của tà đảng đầu độc rất sâu. Sau hai lần bà bị tà đảng bức hại, cha mẹ lập tức cảm thấy trong nhà có một phần tử nguy hiểm. Ánh mắt họ nhìn bà, thái độ khi nói chuyện đều vô cùng xa lánh và xa lạ, giống như bà có thể tự thiêu hoặc giết người bất cứ lúc nào. Đôi khi cha mẹ còn đưa ra một số yêu cầu vô lý, tác giả đều buông bỏ quan niệm tự ngã, phối hợp vô điều kiện, thực sự đạt đến cảnh giới vô tư vô ngã.
Làm vợ là khảo nghiệm ở một giai đoạn khác. Khi tác giả phát hiện ra trong cuộc sống hôn nhân, bản thân không còn tự do kinh tế và tự do giao tiếp xã hội, thậm chí ngay cả tự do ăn uống cũng bị kiềm chế, bà từng nghĩ đến việc ly hôn. Bà tự hỏi: “Cuộc hôn nhân hoàn toàn đánh mất bản thân này thì có ý nghĩa gì chứ?” Nhưng bà cũng biết rất rõ rằng, đó là tiếng gào thét phát ra từ cái “tự ngã” trong tâm, chứ không phải là suy nghĩ nên có của một sinh mệnh vị tha mà Sư phụ yêu cầu.
Thông qua việc không ngừng học Pháp, tác giả biết rằng không có đường tắt, chỉ có chiểu theo tiêu chuẩn Chân-Thiện-Nhẫn để yêu cầu từng tư từng niệm của bản thân, thấu hiểu, bao dung, quan tâm và yêu thương người nhà, thì mới có thể hóa giải mâu thuẫn. Cuối cùng bà đã thay đổi được tình trạng hôn nhân của mình, đạt được mối quan hệ gia đình hài hòa tốt đẹp, càng giúp chúng sinh nhìn thấy được phong thái của một người tu luyện thực hành “Chân-Thiện-Nhẫn”.
Ứng với phần mở đầu của bài “Rốt cuộc các vị mưu cầu điều gì”, tác giả đã viết ở phần kết: “Chúng tôi không mưu cầu điều gì ở trong cuộc sống người thường cả. Nếu nói đệ tử Đại Pháp mưu cầu điều gì, thì điều chúng tôi mưu cầu chính là có thể cho bạn biết trên thế giới này vẫn còn một Chính Pháp đang hồng truyền, vẫn còn một nhóm người tu luyện Chân-Thiện-Nhẫn, làm dòng nước trong mát giữa thế tục này. Xin hãy đối đãi nghiêm túc với từng tài liệu chân tướng mà đệ tử Đại Pháp đưa cho bạn, bởi vì chúng tôi đang nói cho bạn biết chân tướng, hy vọng bạn và những người bạn yêu thương đều được hạnh phúc, bình an!”
Sự kiên định và lương thiện mà tác giả thể hiện trong nghịch cảnh của cuộc đời đã để lại ấn tượng sâu sắc cho bà Lý Thục Phân, đồng thời khích lệ bà càng thêm tinh tấn trên con đường tu luyện, để nhiều người xung quanh hơn nữa cảm nhận được sự mỹ hảo của việc tu luyện Chân-Thiện-Nhẫn.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/6/27/234877.html
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/6/24/511655.html



