Hành trình tu luyện thoát thai hoán cốt
Bài viết của một đệ tử Đại Pháp tại Trung Quốc
[MINH HUỆ 07-06-2026] Tôi bắt đầu tu luyện Đại Pháp vào tháng 2 năm 1998. Chỉ hơn một tháng sau, tôi, từ một người mắc đủ loại bệnh mãn tính và phải liên tục uống thuốc trong suốt hơn 30 năm, đã trở thành một đệ tử chân tu thân thể nhẹ nhàng không bệnh tật. Nhiều người xung quanh vì thấy sự thay đổi thoát thai hoán cốt của tôi mà cũng bước vào tu luyện Đại Pháp.
Thời kỳ đầu đắc Pháp
Tính cách của tôi khá hướng nội, làm gì cũng thích tự làm một mình, không có khả năng tổ chức. Thời kỳ đầu, thị trấn của tôi còn khá ít người đắc Pháp, cũng không có người điều phối. Các đồng tu ở trên huyện đến thị trấn của tôi, bảo tôi làm người điều phối, tôi nói năng lực của mình có hạn nên đã từ chối. Đồng tu kiên nhẫn nói với tôi: “Công việc phụ đạo không phức tạp như chị nghĩ đâu, cũng không phải bảo chị làm quan chức gì, chỉ là buổi sáng khi luyện công, chị mang đài ra quảng trường bật lên luyện công ở đó, ai muốn luyện thì họ sẽ tự tìm đến. Ai có vấn đề muốn hỏi thì chị chia sẻ với họ một chút, nếu không rõ thì chị cho họ mượn cuốn “Chuyển Pháp Luân” đọc thử, đơn giản như vậy thôi, không cần chị phải tổ chức gì cả.”
Tôi thấy cũng đúng, vậy thì thử xem sao, người tu luyện ở đâu cũng phải làm một người tốt, có lẽ tất cả những điều này đều là do Sư phụ an bài, thế là tôi đã nhận lời. Thời kỳ đầu luyện công chỉ có bảy, tám người, sau đó số người tăng lên nhanh chóng mỗi ngày. Những người cần sách “Chuyển Pháp Luân” cũng ngày càng nhiều, vì vậy tôi đã chủ động liên hệ với các đồng tu trên huyện, thỉnh về một thùng sách quý “Chuyển Pháp Luân”, chỉ vài ngày sau các học viên mới đã thỉnh hết sách. Lúc này tôi không hề coi mình là phụ đạo viên, chỉ cảm thấy tất cả những việc này mình nên làm và phải làm.
Thời gian qua đi, số người đắc Pháp ở thị trấn của tôi ngày càng đông, trước ngày 20 tháng 7 năm 1999, ban đầu mới có 7, 8 người đã lên tới hơn 200 người. Một điểm luyện công của chúng tôi buổi sáng có hơn 80 người luyện công, trở thành một cảnh tượng tuyệt đẹp trong thị trấn. Mỗi buổi sáng trước khi luyện công, mọi người tập trung lại cùng nhau chia sẻ thể hội và cảm nhận về việc học Pháp luyện công, những câu chuyện thần kỳ xảy ra đối với một số học viên, trong đó có cả những bệnh nhân viêm khớp dạng thấp, hoàn toàn mất khả năng lao động, cũng có bệnh nhân ung thư đã vài ngày không thể ăn uống, còn có cả người bị phụ thể nói năng lảm nhảm, v.v. Những người này trải qua một thời gian ngắn tu luyện đã hoàn toàn bình phục, câu chuyện của họ khiến người nghe vô cùng phấn khích và cảm động. Khi chia sẻ, trên khuôn mặt mỗi học viên đều tràn ngập nụ cười xuất ra từ nội tâm và lòng cảm ân đối với Sư tôn.
“Một người thật thà chất phác mà có thể nói ra những lời này, không phục không được!”
Từ nhỏ tôi đã rất nhát gan, sợ phiền phức. Thời kỳ đầu khi tà đảng bức hại, tôi vô cùng hoảng sợ, không biết phải đối phó với cuộc bức hại của tà đảng như thế nào, mọi người đều rất hoang mang. Lúc này công tác điều phối cũng trở nên đặc biệt quan trọng.
Một hôm, lãnh đạo đồn công an địa phương tìm đến tôi, giả nhân giả nghĩa nói: “Bây giờ chính phủ không cho luyện Pháp Luân Công nữa, chúng tôi cũng không còn cách nào, muốn luyện thì mọi người cứ tự luyện ở nhà thôi, cánh tay không đọ lại được với bắp đùi đâu, hy vọng chị có thể phối hợp một chút”. Tôi hỏi: “Phối hợp thế nào?” Ông ta nói: “Chị là người điều phối những người tu luyện Pháp Luân Công ở đây, chị phải đi đầu thể hiện thái độ, cung cấp danh sách những người luyện công cho chúng tôi.”
Tôi thầm nghĩ trong tâm: Mình luyện công chiểu theo Chân-Thiện-Nhẫn làm người tốt đâu có sai! Bảo mình phối hợp cái gì chứ? Dù sao mình cũng không thể nói trái lương tâm, mình phải xứng đáng với Sư phụ và Đại Pháp. Tôi trả lời: “Trong những người tu luyện Pháp Luân Công căn bản không có ai là người đứng đầu cả, chúng tôi đều là học viên, đều tự nguyện đến học, chúng tôi không có danh sách, rất nhiều người không hề quen biết nhau, danh sách mà ông muốn tôi cũng không cung cấp được.” Ông ta lại nói: “Chị nói chị không phải là người đứng đầu, vậy tại sao sáng nào cũng chỉ có chị bật đài, đặt bảng trưng bày cho họ?” Tôi nói: “Tôi tự luyện thì cũng làm như vậy thôi. Tôi không đứng ra tổ chức cho ai tham gia cả, đều là tự nguyện.” Nghe xong những lời của tôi, ông ta không nói thêm được gì, chỉ bảo: “Chị về đi, hôm khác nói tiếp.”
Không lâu sau, trưởng đồn công an đích thân tới cơ quan tìm tôi, vừa gặp đã dùng thái độ ngang ngược hỏi tôi: “Giờ cô còn luyện Pháp Luân Công không?” Lúc đó tôi cũng không biết lấy đâu ra dũng khí lớn đến vậy, rất quả quyết trả lời: “Luyện chứ! Những người ngồi đây ai mà không biết trước kia tôi một thân đầy bệnh như nào, đều là nhờ luyện Pháp Luân Công mà khỏi! Thế các ông bảo luyện thì luyện, không cho luyện thì không luyện nữa sao? Có thể thế được không! Giả sử hôm nay tôi là một bệnh nhân nằm liệt giường, hoàn toàn dựa vào việc thở oxy để sống, ông nói cấp trên có lệnh từ nay không ai được phép thở oxy nữa, rút hết của tôi, ông nói xem tôi sẽ ra sao? Tôi có thể đồng ý không!” Nói xong tôi không thèm nhìn ông ta một cái (lúc đó còn thiếu tâm từ bi), liền bước ra khỏi phòng đi xuống lầu. Khi xuống lầu, hai bàn chân giống như đang đạp trên mây, toàn thân nhẹ bẫng, vô cùng mỹ diệu. Tôi biết đây là Sư phụ đang gia trì và khích lệ tôi. Sau đó, người đứng đầu cơ quan chúng tôi nói với vị cảnh sát kia: “Một người thật thà chất phác mà có thể nói ra những lời này, không phục không được, Pháp Luân Công này thật lợi hại!”
Năm 2000, lãnh đạo đồn công an thay người. Một buổi tối cuối thu khoảng hơn 8 giờ, cả nhà chúng tôi ăn tối xong đang trò chuyện, đột nhiên phát hiện ngoài cửa sổ có bóng người. Tôi vội vàng bước ra ngoài cửa, thấy hai cảnh sát đang nhòm ngó vào trong nhà, nhìn thấy tôi họ định trốn mà không kịp. Tôi nói: “Có việc gì thì mời các anh vào trong nhà, đứng bên ngoài làm gì?” Họ rất bối rối theo tôi vào nhà, tôi nói với họ: “Có việc gì thì các anh cứ nói thẳng, không cần phải lén lút như vậy.” Một trong hai cảnh sát là bạn học cấp hai của tôi, chỉ vào người kia và giới thiệu: “Đây là lãnh đạo mới đến cơ quan chúng tôi, tối nay có thời gian muốn tới thăm cậu, nhân tiện tìm hiểu tình hình một chút”, rồi lại nói tiếp, “Cậu X (chỉ tôi) bây giờ cậu còn luyện Pháp Luân Công không?” Tôi trả lời: “Luyện chứ, công pháp tốt như vậy sao có thể không luyện được? Bạn cũ à, trước kia tình trạng sức khỏe của tôi thế nào cậu đều biết rõ, bây giờ tất cả các bệnh trên người tôi đều đã khỏi hẳn rồi, đều là kết quả của việc tu luyện Pháp Luân Công, sao có thể nói bỏ là bỏ được, điều này có thể sao? Các bạn cũng đều biết những người tu luyện Pháp Luân Công chúng tôi đều là những người tốt trong những người tốt, đối với xã hội chỉ có trăm điều lợi mà không có một chút điều hại nào. Tôi cũng hy vọng các cậu có thời gian thì hãy đọc thử cuốn ‘Chuyển Pháp Luân’, xem trong sách viết những gì?”
Lúc này, vị cảnh sát lãnh đạo mới đứng dậy nói với bạn học của tôi: “Thôi chúng ta đừng nói đạo lý với Pháp Luân Công, chúng ta nói không lại họ đâu.” Tôi nói: “Không nói đạo lý thì nói cái gì? Không nói đạo lý thì các anh đến đây làm gì?” Họ cạn lời. Tôi lại nói tiếp: “Tôi cũng phải nói rõ với các anh một chút, sau này nếu trong cuộc sống cá nhân các anh có việc gì cần tôi giúp đỡ, tôi sẽ cố gắng hết sức. Còn nếu vì việc tôi luyện Pháp Luân Công mà đến tìm tôi, thì các anh đừng đến nữa, có đến tôi cũng không gặp. Giờ cũng muộn rồi, các anh cũng nên về nghỉ ngơi đi.” Nói xong, hai người họ tiu nghỉu rời đi.
Những lời bản thân nói lúc ấy, sau này chính tôi cũng cảm thấy kinh ngạc và không thể tin nổi: Lúc đó sao mình lại có thể nghĩ ra những lời này để nói nhỉ? Bình thường gặp lãnh đạo có lúc còn lúng túng, nói năng lộn xộn, vậy mà hôm nay đối mặt với cảnh sát lại nói năng lưu loát một mạch, không mảy may sợ hãi. Trong khoảng thời gian này, tôi có thể ngộ sâu sắc rằng: Đệ tử Đại Pháp chỉ có học Pháp thật tốt, thực tu bản thân, đứng trên cơ điểm của Pháp để duy hộ Pháp, dùng chính niệm mới có thể phá trừ mọi lời dối trá và âm mưu của tà ác, mỗi một lần chính tà giao phong đều không thể tách rời sự gia trì và bảo hộ của Sư tôn.
Gánh vác trách nhiệm
Thời kỳ đầu giảng chân tướng, huyện chúng tôi không có điểm sản xuất tài liệu, trong tâm mọi người đều rất lo lắng, tôi đành lặng lẽ đảm nhận việc liên lạc, vận chuyển tài liệu chân tướng. Đồng thời tôi còn đảm nhận công tác điều phối cho hai thị trấn khác, cho đến tận hôm nay. Lúc đó tôi chỉ có một suy nghĩ mộc mạc, đơn giản nhất: Mình tu luyện Pháp Luân Công, cơ thể mình đã khỏe lại rồi, còn có biết bao người giống như mình, quanh năm bệnh tật giày vò, mình cũng phải làm hết khả năng để nhiều người hơn nữa minh bạch về Pháp Luân Công, sớm đắc Pháp, được thụ ích, thoát khỏi sự giày vò của bệnh tật. Thế là tôi đến huyện lân cận liên hệ với đồng tu, lấy tài liệu chân tướng từ chỗ họ cung cấp cho các đồng tu ở thị trấn. Thời kỳ đầu mỗi tuần lái xe máy đi lấy tài liệu một lần tổng cộng hơn 80 km cả đi lẫn về, không quản mưa gió, suốt gần một năm trời không hề gián đoạn.
Sau này nhu cầu về tài liệu ngày càng lớn, dưới sự giúp đỡ của các đồng tu ở huyện lân cận, thị trấn của tôi cũng đã thiết lập được điểm sản xuất tài liệu. Ban ngày tôi vừa bán hàng vừa giảng chân tướng, khuyên tam thoái, buổi tối có thời gian thì ra ngoài phát tài liệu. Tôi bẩm sinh đã nhát gan, sợ phiền phức, trước khi đắc Pháp, ban ngày đi bộ một mình qua nghĩa địa cũng thấy sợ; sau khi tu luyện Đại Pháp, tôi đã thay đổi, buổi tối một mình đi xe máy đến những nơi rất xa để phát tài liệu chân tướng cũng không còn sợ nữa. Mới đầu, một thân một mình đi trên những sườn núi gập ghềnh giữa đêm khuya thanh vắng, gió núi thổi qua, lá cây hai bên xào xạc xen lẫn tiếng kêu kỳ quái của thú hoang, thỉnh thoảng cũng cảm thấy rợn tóc gáy. Lúc ấy tôi lại nhẩm:
“Đại Pháp bất ly thân,
Tâm tồn Chân Thiện Nhẫn,
Thế gian đại La Hán,
Thần quỷ cụ thập phân”
(“Uy đức”, Hồng Ngâm)
Trong tâm tôi còn nghĩ mình là một vị Thần đỉnh thiên độc tôn, thân thể to lớn, quang diệm vô tỷ! Ngay lập tức mọi nỗi sợ hãi đều biến mất.
Trong ma nạn được Sư phụ bảo hộ
Trong thời gian dịch bệnh năm 2022, hai vợ chồng tôi ở nhà con trai trông cháu, tôi đã trải qua một quan nghiệp bệnh nghiêm trọng. Một hôm vào buổi tối đột nhiên tôi bị sốt cao, đau đầu, bắp chân phải khó chịu như bị lửa đốt, trằn trọc mơ màng suốt một đêm. Sáng hôm sau ngủ dậy phát hiện bắp chân phải sưng tấy khắp nơi, có màu đỏ tím. Tối hôm đó trước khi luyện bài công pháp thứ năm, tôi nghĩ: Cơ thể xuất hiện vấn đề lớn như vậy chắc chắn không phải là ngẫu nhiên, chắc chắn có thứ mà bản thân mình cần phải tu bỏ, nhưng nhất thời tôi lại không tìm ra mình đã sai ở đâu, đành thầm cầu xin Sư phụ gia trì cho đệ tử: “Sư phụ ơi, hai ngày nữa đệ tử phải về quê rồi, vé xe cũng đã mua xong, bây giờ cơ thể con lại xuất hiện triệu chứng sốt cao, người nhà không tu luyện rất sợ con bị nhiễm Covid, như vậy con không những không về quê được, mà còn bị đưa vào bệnh viện dã chiến để cách ly. Cầu xin Sư phụ giúp đệ tử, giải vây cho đệ tử với ạ!”.
Tiếp đó trong lúc đả tọa, đột nhiên tôi nhìn thấy một cậu bé khoảng 2-3 tuổi ngồi trước ngực, cùng tôi đả tọa luyện công, nhìn thấy vô cùng rõ ràng, thật sự là vừa kinh ngạc vừa vui mừng. Tôi thầm nghĩ mình không nhìn nữa, đừng làm kinh động đến cậu bé, vừa nghĩ xong, cậu bé lại xuất hiện, thời gian khoảng hơn một phút. Ngày hôm sau mọi triệu chứng khó chịu trên cơ thể đều biến mất hoàn toàn, vài ngày sau hai vợ chồng tôi đã thuận lợi trở về quê.
Trở về chưa được bao lâu, chân tôi lại sưng tấy còn nghiêm trọng hơn lúc đầu, hơn nữa còn lan sang cả bắp chân trái. Bắp chân phải sưng to như quả hồ lô, to gấp đôi bình thường, chỗ mắt cá chân bong tróc da và chảy nước vàng, ngứa ngáy vô cùng, nhưng tôi không hề sợ hãi. Buổi sáng khi dâng hương, tôi thưa với Sư phụ: “Đệ tử ngu muội, cơ thể xuất hiện ma nạn lớn như vậy, chân không vắt chéo lên được, ảnh hưởng trực tiếp đến việc luyện công, con không biết mình đã sai ở đâu, cầu xin Sư phụ điểm hóa cho đệ tử, để đệ tử quy chính, con xin cảm tạ Sư phụ!”
Tối hôm đó khi đi ngủ, tôi liền có một giấc mơ rõ ràng: Nhìn thấy một vị Thiên Tôn tay chỉ vào tôi, bất lực nói với Sư phụ (lúc đó chỉ có thể nhìn thấy bóng dáng của Sư phụ): Hãy để bà ấy đi đi. Lúc này một giọng nói vừa nghiêm túc lại vừa thân thiết quen thuộc truyền đến tai tôi: “Không được! Không thể để bà ấy (chỉ tôi) đi, bà ấy không thể đi, bà ấy đến đây là mang theo sứ mệnh.” Tôi nghe thấy rồi! Là Sư phụ! Là Sư phụ! Tôi chợt hiểu ra, là Sư phụ lại một lần nữa cứu mạng đệ tử trong thời khắc sinh tử!
Tôi tỉnh giấc và khóc, những giọt nước mắt cảm động không ngừng tuôn rơi: Sư phụ ơi! Đệ tử biết lỗi rồi, mấy năm nay đệ tử ở nhà con trai giúp trông cháu, rất ít khi giảng chân tướng, làm các việc chứng thực Pháp. Trong tu luyện Chính Pháp, đệ tử đã không thể hoàn thành tốt sứ mệnh, thực hiện thệ ước của mình, có lúc biểu hiện buông lơi, lười biếng, còn có tâm sợ hãi, tâm cầu an dật, v.v., chưa toàn tâm toàn ý tu luyện Chính Pháp, bị tà ác dùi vào sơ hở. Sư phụ chưa từng trách mắng đệ tử nửa lời, chỉ có khích lệ, đệ tử có lỗi với Sư phụ! Sư phụ đã vất vả rồi! Sáng hôm sau khi ngủ dậy, tôi phát hiện đôi chân sưng tấy đã xẹp xuống hoàn toàn. Con xin cảm tạ Sư phụ!
Do bản thân tu luyện chưa đủ tinh tấn, vẫn còn tồn tại rất nhiều nhân tâm mà tôi nhận ra hoặc chưa nhận ra, mặc dù ma nạn đang dần dần tiêu, chỉ còn lại một chút xíu này (cơ bản đã khôi phục bình thường). Có lẽ là Sư phụ cố ý lưu lại để đệ tử có thể tự mình đề cao lên trong Pháp. Dù thế nào đi nữa tôi cũng không thừa nhận sự bức hại của tà ác. Con đường tu luyện sau này dù có khó khăn đến đâu, xa xôi đến mấy, xin Sư phụ yên tâm, con sẽ nỗ lực hơn nữa, cái tâm kiên tu Đại Pháp, làm tốt ba việc này sẽ mãi mãi không bao giờ lay chuyển. Con nhất định phải theo Sư phụ trở về nhà!
28 năm trôi qua, con đường tu luyện có lúc bằng phẳng, cũng có lúc gập ghềnh. Mỗi một quan, mỗi một nạn, mỗi một chút đề cao, đều không thể tách rời sự gia trì và bảo hộ của Sư phụ, chứa đựng biết bao tâm huyết và sự phó xuất của Sư phụ. Đệ tử hiểu sâu sắc rằng trong tu luyện Đại Pháp, Sư phụ luôn thời thời khắc khắc bảo hộ đệ tử, trông nom đệ tử. Đệ tử có được ngày hôm nay, đều không thể tách rời sự bảo hộ và cứu độ từ bi của Sư phụ. Đệ tử chỉ có tinh tấn thực tu, hoàn thành sứ mệnh, thực hiện thệ ước.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/6/7/511088.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/7/7/234986.html


