Bài viết của Tỉnh Mai, một học viên ở Trung Quốc

[MINH HUỆ 20-02-2013] Một đêm khuya vào tháng 10 năm 2004, một người đồng nghiệp và tôi đi tắm trong nhà máy. Sau khi chúng tôi đổ đầy nước vào bồn tắm, chúng tôi đã đi vào bếp để đun nước. Một người cùng đội của tôi, một cô gái trẻ, đã giúp tôi trước trước khi cô ấy tắm. Khi cô ấy nâng thùng nước sôi lên, một bên quai nồi đã gãy. Hơn một nửa thùng nước đã đổ vào chân của tôi. Đột nhiên, tôi cảm thấy đau vô cùng và theo bản năng đã kéo ống quần lên, chỉ thấy toàn phần da thịt đầy máu.Thậm chí da còn tuột hết ra. Cô gái rất sợ hãi.

Một nhân viên khác trong nhà máy đã chứng kiến sự việc xảy ra và nói, “Gọi cấp cứu đi!” Tôi nghĩ: “Chẳng có gì là ngẫu nhiên đối với một học viên. Tôi phải hướng nội tìm và xét tâm mình. Có phải vì tôi đã không làm tốt ở chỗ nào đó chăng?” Tôi nói: “Tôi ổn rồi. Không cần thiết phải gọi cấp cứu đâu. Tôi là một học viên Pháp Luân Công và tu luyện theo các nguyên lý Chân-Thiện-Nhẫn. Sự tuyên truyền về Pháp Luân Công trên truyền hình và báo chí tất cả đều là các tin đồn và dối trá. Pháp Luân Công đã phổ truyền tới hơn 100 quốc gia trên thế giới. Các sách Đại Pháp đã được dịch sang hơn 30 ngôn ngữ. Hãy cứ yên tâm, tôi sẽ sớm hồi phục thôi. Tôi không cần đến bệnh viện. Tôi muốn trở về chỗ ở thay vì đi viện.” Họ đã đưa tôi về khu ký túc trên tầng tư.

Ngày hôm sau, câu chuyện của tôi đã gây náo động trong nhà máy. Họ nói rằng người nào đó luyện Pháp Luân Công và đã từ chối đi khám bác sĩ sau khi bị bỏng nặng. Chủ tịch nhà máy, hai tổng giám đốc, nhân viên kế toán, và một giám đốc phân xưởng tất cả họ đã đến thăm tôi ở khu trọ. Họ bảo tôi phải đi bệnh viện và nói họ sẽ trả các chi phí y tế. Tôi nói với họ: “Tôi là một học viên Pháp Luân Công. Tôi khỏe rồi. Pháp Luân Công là quy luật của vũ trụ vốn đem lại lợi ích cho cả quốc gia và người dân.” Mọi người đã thể hiện sự tôn trọng đối với tín ngưỡng của tôi sau khi họ nghe tôi nói cho họ biết sự thật. Họ cũng tin rằng Pháp Luân Công dạy mọi người làm người tốt. Tuy nhiên, họ vẫn cố gắng thuyết phục tôi đến bệnh viện, họ sợ rằng vết thương nặng như vậy có thể bị nhiễm trùng hoặc có những biến chứng khác. Tôi bày tỏ lòng biết ơn của tôi đối với họ và nói: “Hãy tin vào Đại Pháp và Sư phụ. Tôi sẽ khỏi thôi.” Tôi bảo với họ: “Hãy niệm, ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo!’ và các vị sẽ được phúc lành.

Một tuần sau, chồng tôi đã đưa tôi về nhà. Gia đình và tất cả bạn bè tôi đã cố gắng thuyết phục tôi đi khám bác sĩ và uống thuốc điều trị. Một trong những người bạn của tôi, một dược sĩ, nói: “Đó là bỏng độ ba. Chị cần phải đến bệnh viện.” Tôi đáp: “Mọi người biết rằng tôi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Đại Pháp là siêu thường, vì vậy tôi sẽ khỏi thôi.”

Ngày hôm sau, tôi dậy sớm vào buổi sáng để luyện công. Ban đầu, tôi khó có thể đứng vững được. Tôi đổ mô hôi và bật khóc chỉ sau khoảng 10 phút. Vào ngày thứ tư, tôi có thể hoàn thành bốn bài công pháp đầu tiên. Tôi tiếp tục học Pháp và luyện công hàng ngày. 18 ngày sau đó, chân của tôi đã phục hồi hoàn toàn và trở lại bình thường, thậm chí không hề có một vết sẹo nào.

Tôi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp vào năm 1997. Trước đó, tôi có nhiều vấn đề về sức khỏe, bao gồm bệnh thiếu máu, đau dạ dày, chứng viêm đại tràng, bệnh ngoài da, v.v. Tất cả các đồng nghiệp của tôi thì mang mỹ phẩm trong túi của họ, trong khi đó túi của tôi chứa đầy thuốc. Do hồi bé phải chịu đựng nhiều đau đớn về thể chất, nên tôi đã phát triển tính cách lập dị và mạnh mẽ. Tôi không bao giờ nhẫn nhịn với chị gái của tôi khi chúng tôi cãi nhau. Tôi đã nói những lời lẽ xấu xa với mẹ tôi khi bà ấy cố can ngăn chúng tôi. Một lần, bà ấy rất tức giận và thậm chí khóc nức nở vì tôi. Một hôm, trong lúc tôi đang rửa chai tại phân xưởng [sản xuất] sữa đậu nành, một nhóm công nhân nam có lời trêu đùa khiến tôi nổi giận. Tôi cầm một chai bị vỡ và ném vào người anh ấy, trúng thẳng vào sống mũi của anh ấy. Anh ấy bắt đầu chảy máu. Sau đó tôi đã nói lời lẽ khó chịu về anh ấy. Một ai đó đã nói rằng tôi cần phải trả các chi phí y tế cho anh ấy, nhưng tôi đã đáp lại rằng chính anh ấy đã gây phiền phức cho bản thân.

Sau khi tôi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, mọi bệnh tật của tôi đã biến mất. Tâm tính tôi cũng đã thay đổi. Tôi đã có cách nhìn nhận hoàn toàn mới và hoàn toàn khác trước đây. Vào một buổi sáng tháng 05 năm 2000, người hàng xóm và tôi đã đến chợ thị trấn để bán đào. Mỗi người chúng tôi đều đạp xe đạp và mang theo một giỏ. Ngay khi chúng tôi vào đến thị trấn, chúng tôi nghe thấy âm thanh lớn đến từ phía sau. Trước khi chúng tôi hiểu được điều gì đang diễn ra, thì tôi đã bị xe máy đâm. Tôi bị kéo ra khỏi xe đạp của tôi,  lê vài mét, và sau đó ngã xuống. Tai của tôi ù đi, và tôi không thể cử động được phía thân phải. Tôi nghe thấy người hàng xóm đang la mắng người đã đâm tôi: “Làm sao anh có thể điều khiển xe máy của mình như vậy? Anh đã đâm cô ấy rồi. Khẩn trương nâng cô ấy lên và đưa đi bệnh viện đi. Hãy nhìn xem, đào bị văng khắp nơi.” Tôi từ từ đứng dậy và nói: “Tôi không sao.” Người hàng xóm của tôi nói: “Mặt của chị trông sưng lên. Làm sao chị có thể nói rằng chị không sao?” Tôi trả lời: “Tôi thực sự không sao. Tôi không đau ở đâu cả.” Tôi đã nói với người lái xe: “Này anh, anh quả là may mắn gặp được tôi đấy. Tôi là học viên Pháp Luân Công. Nếu anh đâm vào người khác, anh không biết anh sẽ phải trả bao nhiêu chi phí y tế đâu. Tôi sẽ không đòi anh một xu nào. Nhưng anh phải ghi nhớ trong tâm: Pháp Luân Công dạy mọi người trở thành một người tốt và tốt hơn nữa. Các học viên Pháp Luân Công tu luyện theo nguyên lý Chân-Thiện-Nhẫn. Đừng tin vào những lời dối trá trên truyền hình và báo chí. Hết thảy đó là sự vu khống. Pháp Luân Công đã phổ truyền tới nhiều nước trên thế giới. Anh phải khắc ghi trong tâm rằng: ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo’, và anh sẽ được ban phúc trong tương lai.”

Sau khi tôi nói với anh ấy sự thật, tôi để anh ấy đi bởi vì anh ấy  không cố tình đâm vào tôi. Anh ấy tỏ lòng biết ơn của mình hết lần này đến lần khác. Anh ấy nói: “Pháp Luân Công thực sự tốt!”

Đại Pháp đã thay đổi tôi, Sư phụ đã ban cho tôi cuộc đời thứ hai. Tôi biết ơn lòng từ bi vĩ đại và ân cứu độ của Sư phụ.


Bản tiếng Anh: http://en.minghui.org/html/articles/2013/2/20/138203.html

Bản tiếng Hán: http://www.minghui.org/mh/articles/2012/12/22/严重烫伤-十八天痊愈无痕迹-265910.html

Đăng ngày 27-03-2013; Bản dịch có thể được hiệu chỉnh trong tương lai để sát hơn với nguyên bản.

Share