Bài viết của một phụ nữ ở huyện Xương Đồ, tỉnh Liêu Ninh

[MINH HUỆ 03-12-2012] Tôi năm nay 58 tuổi và sống ở một vùng quê thuộc huyện Xương Đồ, tỉnh Liêu Ninh. Một ngày vào tháng 07 năm 2012, tôi đột nhiên bị đau bụng đến nỗi không thể ngồi hay nằm xuống. Khi con trai tôi đưa tôi đến Bệnh viện Thiết Lĩnh, bác sĩ nói: “Chúng tôi không thể chẩn đoán bệnh của bà. Tốt hơn là bà nên đến Bệnh viện Đại học Thẩm Dương để kiểm tra.”

Sau đó tôi được con trai đưa đến Bệnh viện số 01 trực thuộc Đại học Y dược Thẩm Dương. Họ đã thực hiện một loạt các xét nghiệm và dùng mọi thiết bị trong cuộc kiểm tra của tôi vào ngày đầu tiên. Tôi đã tiêu hơn 10.000 nhân dân tệ, và bị chẩn đoán là bị huyết khối tĩnh mạch bụng. Tôi đã nhập viện 10 ngày, và chi phí thuốc men lên đến 80.000 nhân dân tệ. Cuối cùng, bác sĩ nói với chồng tôi rằng: “Tình trạng của vợ ông chỉ xảy ra hai lần trong lịch sử bệnh viện của chúng tôi. Bệnh nhân đầu tiên đã chết, và vợ ông là trường hợp thứ hai. Không nơi nào có thể chữa được căn bệnh này, gồm cả Bệnh viện Dung Hợp Bắc Kinh.” Bác sĩ đã cho chồng tôi xem đoạn phim siêu âm của tôi và nhận xét: “Nhìn này, bây giờ lá lách, gan và phổi của bà ấy cũng bị huyết khối nghiêm trọng. Ngày càng nhiều nước bị ứ đọng ở trong ngực. Bệnh này còn nguy hiểm hơn ung thư. Bệnh nhân ung thư có thể phẫu thuật để kéo dài tuổi thọ, nhưng tình trạng này là hoàn toàn không thể chữa được. Nếu huyết khối lan đến tim, nó sẽ dẫn đến chứng nhồi máu cơ tim cấp tính, và bà ấy sẽ chết ngay. Hiện tại tim của bà ấy đã có những triệu chứng của huyết khối. Tôi khuyên ông hãy về nhà và chuẩn bị hậu sự cho bà ấy.”

Chồng tôi đã bị sốc. Ông ấy đã van xin bác sĩ tìm cách cứu tôi. Bác sĩ nói: “Tôi không có cách nào cả. Có thể bà ấy chỉ sống trong vài ngày nữa. Tốt hơn hết ông nên về nhà.” Chồng tôi đã trả 3.000 nhân dân tệ để thuê một xe cứu thương nhanh chóng đưa tôi về nhà. Lúc đó tôi đang đeo mặt nạ oxy. Sau khi về nhà, tôi nằm trên giường và không thể ăn uống gì. Do huyết khối tĩnh mạch, dạ dày và ruột của tôi đã mất khả năng làm việc chính xác. Tôi không thể đi vệ sinh trong hơn 10 ngày. Cả vùng ngực và bụng của tôi đau không chịu nổi. Tôi đang chờ chết.

Người anh rể đã đến thăm tôi. Anh ấy nói: “Bây giờ chỉ còn một cách có thể cứu em. Nếu em thành tâm niệm ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo’, một phép màu sẽ xảy ra và bệnh tật của em sẽ được chữa lành! Em đã đọc các tài liệu giảng chân tướng về Pháp Luân Đại Pháp. Nhiều bệnh nhân đã được chữa lành bệnh nhờ thành tâm niệm ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo’. Em nên thành tâm niệm.” Vợ của anh ấy cũng tập luyện Pháp Luân Đại Pháp. Chị ấy cũng nói như vậy với tôi và cho tôi một tấm bùa. Từ đó, lúc nào tôi cũng đeo nó quanh cổ và thành tâm niệm: “Pháp Luân Đại Pháp hảo! Chân – Thiện – Nhẫn hảo!”

Một vài ngày sau, một phép lạ đã thật sự xảy ra. Sau hơn 10 ngày, bây giờ tôi đã có thể đi vệ sinh. Dần dần, tôi có thể ăn thứ gì đó. Cơn đau tại vùng ngực và bụng đã giảm, và bụng tôi, vốn rất cứng, đã trở nên mềm hơn. Sau đó, tôi có thể ra khỏi giường, đi xung quanh, và làm những việc nhà đơn giản. Tình trạng của tôi cải thiện hàng ngày, và cảm giác thèm ăn dần dần trở lại. Trong vòng một tháng tôi hoàn toàn trở lại bình thường. Thật là kỳ diệu! Mùa thu này, tôi đã có thể thu hoạch ngô trên đồng. Tôi còn làm nhiều hơn cả chồng mình.

Chỉ vài tháng trước tôi còn cận kề cái chết, nhưng bây giờ tôi còn khỏe mạnh hơn trước đó. Tôi thành tâm cảm tạ Pháp Luân Đại Pháp. Pháp Luân Đại Pháp đã ban cho tôi cuộc sống thứ hai. Cả gia đình tôi rất biết ơn Sư phụ Lý Hồng Chí vì đã cho chúng tôi ở bên nhau hạnh phúc.


Bản tiếng Hán: http://www.minghui.org/mh/articles/2012/12/3/诚念法轮大法好-罕见绝症不治而愈-266128.html

Bản tiếng Anh: http://en.minghui.org/html/articles/2013/2/6/137389.html

Đăng ngày 7-3-2013. Bản dịch có thể được hiệu chỉnh trong tương lai để sát hơn với nguyên bản.

Share