Bài viết của học viên Pháp Luân Đại Pháp tại Trung Quốc

[MINH HUỆ 12-01-2022] Tôi rất đau lòng mỗi khi đọc các báo cáo trên Minh Huệ về việc các đồng tu bị đánh đập, bị tra tấn hay bị bức hại đến chết. Trong nhiều trường hợp, các đồng tu chỉ nhẫn chịu bức hại một cách thụ động. Sư phụ từ lâu đã giảng cho chúng ta về thần thông mà Ngài ban cho chúng ta và chúng ta cần học cách vận dụng chúng để bảo vệ chính mình trong những lúc gặp nguy hiểm.

Sư phụ giảng:

“Khi đệ tử Đại Pháp [phát] chính niệm mạnh mẽ, không có tâm sợ hãi, thì có thể dùng chính niệm để phản lại và khắc chế kẻ hành ác. Bất luận là cảnh sát tà ác dùng dùi cui điện hay là kẻ xấu tiêm thuốc để bức hại, thì đều có thể dùng chính niệm để làm cho điện quay lại và thuốc chuyển sang thân thể của kẻ bạo hành. Lập chưởng hay không đều được, hễ phát chính niệm liền được ngay.” (“Chính niệm ngăn chặn hành vi ác”, Tinh tấn Yếu chỉ III)

Cũng trong bài kinh văn này, Sư phụ giảng:

“Trong các loại bức hại, vì để ngăn chặn bức hại, đều có thể dùng chính niệm để phản lại và khắc chế kẻ ác, kể cả kẻ đấm đá học viên. Chính niệm mạnh mẽ sẽ làm cú đấm cú đá trở lại chính bản thân họ, hoặc làm cho cảnh sát tà ác và kẻ xấu đánh nhau; cũng có thể chuyển toàn bộ đau đớn và thương tích sang kẻ ác và cảnh sát tà ác đang hành hung; nhưng trước hết chư vị [cần] chính niệm mạnh mẽ, không có tâm sợ hãi, không có chấp trước của con người cũng như tâm lo lắng hay cừu hận, trong trạng thái ấy mới hữu hiệu. Xuất niệm có hiệu quả tức thì. Trong quá trình chính niệm thì không kinh không sợ, kẻ ác hành hung chưa dừng thì chính niệm chưa dừng.”

Trong các bài chia sẻ trên Minh Huệ, có lẽ có một cảm giác chung rằng chỉ những gì nhìn thấy qua thiên mục mới là biểu hiện của thần thông, nhưng tôi cho rằng thần thông còn hơn thế nữa. Trong nhiều bài chia sẻ, các học viên đã chia sẻ về rất nhiều công năng mà họ có – một số là cố ý sử dụng và một số thì vô ý; một số là lớn, một số nhỏ; và có nhiều loại khác nhau.

Trong một bài chia sẻ, một nữ học viên lớn tuổi chia sẻ rằng sau khi bà bị cảnh sát vặn cánh tay, bà cảm thấy mình không nên nhẫn chịu đau đớn, vì thế bà khiến đau đớn này chuyển sang viên cảnh sát. Ngay sau đó, viên cảnh sát đã ôm cánh tay của mình và chạy ra ngoài hét lên: “Đau quá!”

Một học viên khác chia sẻ rằng ông đã nói với viên cảnh sát đã bắt giữ ông rằng: “Chân của anh chẳng phải bị đau sao?” Chân của viên cảnh sát này thực sự đã bị đau trong một thời gian dài. Viên cảnh sát này khi đó nhận ra rằng anh ta đang phải chịu báo ứng và vì thế anh ta đã thả học viên này. Chân của anh ta sau đó không còn đau nữa. Thể ngộ của tôi là khi cảnh sát bắt giữ học viên, anh ta đã tạo nghiệp và có thể phải hoàn trả bằng bệnh tật, mất tiền hoặc những điều không may mắn khác. Tôi cho rằng chính niệm của học viên này đã giúp khiến cho viên cảnh sát nhận báo ứng dưới hình thức lập tức bị đau chân, và điều đó còn giúp viên cảnh sát sửa chữa sai lầm. Nói cách khác, người học viên đó đã giúp chuyển “quả báo trong tương lai” của cảnh sát chuyển sang thời điểm hiện tại.

Trong cả hai trường hợp, tôi cho rằng công năng ban vận đã được sử dụng. Tôi từng nghĩ rằng ban vận công chỉ giới hạn ở việc vận chuyển vật thể, nhưng hiện giờ tôi nhận ra rằng chúng ta có thể sử dụng nó để vận chuyển bất cứ điều gì trong thế giới, kể cả đau đớn, bệnh tật hay thậm chí là cả thời gian.

Sư phụ đã giảng cho chúng ta trong Chuyển Pháp Luân:

“Phật quang phổ chiếu, lễ nghĩa viên minh”.

Nếu công năng của chúng ta không khởi được tác dụng, phải chăng có thể là trường của chúng ta không đủ cường đại hoặc không đủ thuần tịnh, hoặc chúng ta không đủ từ bi để có thể vận dụng năng lực của mình?

Sư phụ cũng giảng trong Chuyển Pháp Luân rằng “vật chất và tinh thần chúng là nhất tính”. Công năng được tạo thành từ vật chất, ví dụ như các đai năng lượng hình thành trong vận chuyển chu thiên. Nếu đúng là như vậy, chẳng phải chính niệm của đệ tử Đại Pháp cũng tạo thành vật chất ở các không gian khác sao? Chính niệm và công năng có mối quan hệ tương hỗ và liên quan chặt chẽ với nhau. Khi ý niệm của chúng ta thuần tịnh và đủ chính, ý niệm đó sẽ mang lại thần thông mà không cần chúng ta phải cố ý nghĩ đến.

Hơn nữa, chúng ta cũng vẫn cần từ bi đối đãi với những cảnh sát bức hại chúng ta. Họ cũng từng là những vị thần hạ xuống tam giới với chính tín vào Đại Pháp. Họ cũng đại biểu cho vô số thiên thể và vô lượng chúng sinh muốn được Đại Pháp cứu độ. Nếu họ không thể được cứu, thì đó thực sự là một sự hối hận lớn.

Trang web Minh Huệ báo cáo rằng có hơn 20.000 người đã phải chịu ác báo và một số người thân trong gia đình họ cũng chịu ảnh hưởng. Tôi cho rằng một số người trong họ cũng là có nhân duyên với Đại Pháp và cần được cứu độ.

Rốt cuộc, quả báo đối với kẻ hành ác không phải là điều chúng ta muốn. Điều chúng ta muốn là để cảnh tỉnh và cứu nhiều người hơn nữa. Bằng việc sử dụng công năng để trừ ác, chúng ta có thể ngăn chặn những kẻ hành ác, ngăn họ tạo nghiệp và chấm dứt cuộc bức hại. Mục đích của việc vận dụng công năng cũng không phải là để chứng thực bản thân hay hiển thị bản thân, mà là để chứng thực Đại Pháp và cứu độ tất cả các chúng sinh.

Trên đây là thể ngộ ở tầng thứ sở tại của tôi. Vui lòng từ bi chỉ rõ nếu có điều gì không phù hợp.

Ghi chú của Ban Biên tập: Bài viết này thể hiện nhận thức cá nhân của tác giả ở trạng thái tu luyện hiện tại, xin chia sẻ cùng quý đồng tu để chúng ta “Tỉ học tỉ tu” (“Hồng Ngâm”).

Bài viết chỉ thể hiện quan điểm hoặc nhận thức của tác giả. Mọi nội dung đăng trên trang web này thuộc bản quyền của Minghui.org. Minh Huệ sẽ biên soạn các nội dung trên trang web và xuất bản theo định kỳ hoặc vào những dịp đặc biệt.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2022/1/12/436717.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2022/1/25/198283.html

Đăng ngày 27-01-2022; Bản dịch có thể được hiệu chỉnh trong tương lai để sát hơn với nguyên bản.

Share