Bài viết của Trịnh Trọng

[MINH HUỆ 24-04-2012]

1. Làm lợi cho bách tính, được thần tiên kính trọng

Trương Quai Nhai khi còn làm quan tại Thành Đô, nằm mơ thấy bản thân được Thần tiên mời đi. Đúng lúc đang trò chuyện, đột nhiên có người đi vào, báo cáo với vị Thần tiên này rằng: “Tây Môn Hoàng Kiêm Tế đến!” Ngay lúc đó một vị Đạo nhân đầu cột tóc bước vào. Vị Thần tiên ấy lập tức ra tiếp đãi ông, đối với ông vô cùng cung kính.

Sáng sớm hôm sau, Trương Quai Nhai cử người đi mời “Người tên Hoàng Kiêm Tế” tới. Khi Hoàng Kiêm Tế tới, Trương nhìn người này thì đúng là vị Đạo nhân buộc tóc gặp ở trong mộng.

Trương Quai Nhai hỏi ông: “Ông đã làm việc thiện nào đó phải không? Vì sao đến cả Thần tiên cũng rất tôn kính ông?”

Hoàng Kiêm Tế đáp: “Tôi không hề làm việc thiện gì lớn. Chỉ là khi lúa mạch chín, tôi mua vào bằng giá mà thôi. Gặp lúc lúa chưa thu hoạch, cuộc sống của người dân gặp khó khăn, tôi lại bán ra bằng giá. Mua vào bán ra, đều cùng một giá như nhau, tôi cũng chẳng tổn thất gì, mà bách tính có thể hoá giải cơn nguy cấp. Chỉ có vậy thôi.”

Trương Công nghe xong không ngừng cảm thán, liền mời ông ngồi lên ghế, rồi hành lễ.

Một người làm việc tốt, làm lợi cho trăm họ, đến cả Thần tiên cũng rất mực tôn kính họ. Sự tích Hoàng Kiêm Tế hành thiện được truyền bá rộng rãi. Nếu mọi người đều biết rằng “Làm việc tốt sẽ được Thần tiên tôn kính”, thì sẽ có nhiều người hơn làm theo.

2. Đập bia bị sét đánh chết, khắc bia sinh được con

Thần y Tôn Tư Mạc thời nhà Đường nghiên cứu y học cả một đời, ông viết cuốn “Thiên Kim Phương”, “Thiên Kim Dực Phương” truyền lại cho hậu thế.

Tôn Tư Mạc từng vô tình cứu một con rồng (vốn bị trẻ mục đồng hiểu lầm là “con rắn nhỏ” mà đánh nó), sau này rồng tới cảm tạ, giúp ông đắc được phương thuốc của Long cung. Ông dùng bài thuốc này của Long Cung trị bệnh, hiệu quả rất tốt, ông bèn chép lại vào cuốn “Thiên Kim Phương”, cho khắc bia đá, để lưu lại cho hậu thế.

Lúc đó, có người biết được chuyện này. Người này muốn mưu lợi cho bản thân, bèn mang ngay tấm bia vừa khắc xong đi, ỷ thế làm quan mà độc chiếm cho bản thân mình, ra sức rập khuôn lại nội dung của bài thuốc, định in thành sách mang đi bán, tới mức khiến bia đá vỡ vụn. Rất nhanh sau đó, trời nổi giông tố, kẻ bá đạo chuyên quyền, tham lam kia bị một luồng sét lớn đánh chết.

Sau này một người lương thiện, tự mình bỏ tiền mướn người thợ khắc bia đá ban đầu làm lại một tấm bia khác. Nhờ vậy “Thiên Kim Phương” mới được truyền lại đến đời sau.

Người lương thiện cứu đời ấy đêm đó mơ thấy Tôn Tư Mạc nói với anh ta rằng: “Nhà ngươi trong mệnh vốn là không có con, nhưng vì đã khắc lại “Thiên Kim Phương”, nên sẽ sinh được quý tử”. Chẳng bao lâu sau, vợ anh quả nhiên mang thai, sinh được bé trai. Sau này lớn lên, cậu bé trở thành một bậc đại quý nhân.

Kẻ hủy đi bia đá, chỉ muốn chuyên quyền, bá đạo, tự tư tự lợi. Người khắc lại bia đá lại chỉ nghĩ tới việc cứu thế làm lợi cho người khác. Kết quả là: Kẻ ích kỷ, tham lam hà tất đã đắc được lợi ích, người chỉ lo nghĩ làm lợi cho người khác, bản thân họ hà tất sẽ không thể đắc được bất cứ lợi ích nào?

3. Xoá dấu vết, tiêu trừ việc xấu của triều đình

Vào những năm Tuyên Đức nhà Minh từng phái Thái giám tới các nước Tây dương (Thời đó gọi các nước từ Java cho đến phía Tây của Ấn Độ Dương là Tây dương, bao gồm cả vùng duyên hải và lục địa), vì tìm kiếm bảo vật, mà tiêu tốn vô số tiền tài, số người chết không kể xiết.

Vào những năm Thiên Thuận, có người đề xuất với Hoàng đế tiếp tục cử người tới phương Tây. Hoàng thượng lệnh là Hạng Trung, quan phụ trách Bộ Binh, tham khảo những hồ sơ tìm kiếm bảo vật cũ và đề ra phương án mới.

Khi đó có Lưu Đại Hạ đang làm Lang Trung (một chức quan), ông tới nơi lưu trữ hồ sơ giấu chúng đi trước. Người phụ trách không tìm thấy hồ sơ đành phải gác công việc lại.

Sau đó, Hạng Trung chất vấn nhân viên quản lý hồ sơ về việc đánh mất hồ sơ. Lưu Đại Hạ cười nói: “Đây là một việc xấu đời trước (Chỉ việc tới phương Tây tìm bảo vật). Dẫu cho hồ sơ vẫn còn, cũng nên tiêu huỷ để phòng hậu hoạn về sau. Sao còn truy hỏi xem hồ sơ đó đã đi đâu?”

Hạng Trung bừng tỉnh, trong lòng dấy lên niềm tôn kính đối với Lưu Đại Hạ, bèn tạ lỗi mà rằng: “Âm đức của ngài cảm động cả Trời, chức vị này của tôi, lẽ ra nên thuộc về ngài”. Sau đó quả nhiên Lưu Đại Hạ thăng quan lên đến Thái Bảo Đại Tư Mã, con cháu về sau đều phú quý, vinh hiển.

Từ cách làm của Lưu Công suy rộng ra, thì mọi văn bản có hại cho thế gian, đều nên bị hủy diệt. Những thư tịch dâm dục, cướp bóc, những sách phỉ báng Phật pháp nên xử lý nặng nhất trong những tội nặng, hết thảy đều nên bị tiêu hủy, nhằm tránh để lại tai vạ cho con cháu đời sau.

Theo cuốn “An Sĩ Toàn Thư” thời nhà Thanh


Bản tiếng Hán: http://big5.minghui.org/mh/articles/2012/4/14/文史漫談-利益百姓-神仙敬重-255602.html

Đăng ngày 19-04-2019; Bản dịch có thể được hiệu chỉnh trong tương lai để sát hơn với nguyên bản.

Share