[MINH HUỆ 30-6-2016] Ngày 28 tháng 6 năm 2016, tờ báo nổi tiếng nhất của New Zealand, The Herald đã đăng một câu chuyện điển hình liên quan đến tội ác mổ cướp nội tạng của Trung Quốc.

Với tiêu đề “‘Thu hoạch đẫm máu’: Thảm sát hàng nghìn người để lấy nội tạng, báo cáo mới công bố”, bài viết đã đề cập đến các báo cáo điều tra gần đây của cựu Quốc vụ khanh Canada ông David Kilgour, luật sư nhân quyền David Matas, và nhà báo Ethan Gutman.

Các kết quả điều tra của họ được công bố trong một cuộc họp báo tại Câu lạc bộ Báo chí Quốc gia ở Washington DC tổ chức ngày 22 tháng 6 năm 2016, ước tính có khoảng 60.000 đến 100.000 nội tạng được cấy ghép mỗi năm trong các bệnh viện ở Trung Quốc. Tuy nhiên, theo con số thống kê chính thức hàng năm của Trung Quốc, thì tổng số ca cấy ghép hợp pháp được báo cáo mỗi năm chỉ vào khoảng 10.000 ca.

Một tiểu ban liên kết của Quốc hội Hoa Kỳ đã triệu tập một phiên điều trần về nạn buôn bán nội tạng bất hợp pháp, chỉ hai tuần sau khi Nhà Trắng thông qua một nghị quyết hối thúc Bắc Kinh phải chấm dứt ngay việc thu hoạch nội tạng từ các tù nhân lương tâm.

Bản báo cáo công bố rằng hàng chục nghìn ca cấy ghép không được chính phủ Trung Quốc báo cáo trong đó có sử dụng nguồn nội tạng từ các tù nhân lương tâm bị giam giữ vì tín ngưỡng tôn giáo hoặc chính trị của họ.

“Kết luận cuối cùng là Đảng Cộng sản Trung Quốc đã khiến quốc gia tham gia vào các vụ thảm sát hàng loạt những người vô tội mà chủ yếu là các học viên của môn tu luyện tinh thần Pháp Luân Công, ngoài ra còn cả những người Duy Ngô Nhĩ, Tây Tạng, và theo đạo cơ đốc giáo, để lấy nội tạng của họ phục vụ cho các ca cấy ghép,” bản báo cáo công bố.

Bài viết của The Herald cũng đưa tin về việc các học viên Pháp Luân Công bị ép buộc khám sức khỏe. Các kết quả kiểm tra sức khỏe này được nhập vào một cơ sở dữ liệu – thực chất là tạo ra một ngân hàng tạng sống.

“Ông Gutmann cho biết nạn mổ cướp nội tạng ở Trung Quốc đã trở nên phổ biến trong khoảng gần 20 năm trở lại đây kể từ khi Pháp Luân Công – một phong trào tín ngưỡng dựa trên các giá trị truyền thống của Trung Quốc –trên đà phát triển.”

“Đảng Cộng sản Trung Quốc, e ngại về sự phát triển nhanh chóng của phong trào này (Pháp Luân Công) và đã lo sợ rằng nó sẽ ảnh hưởng đến quyền lực tối thượng về ý thức hệ tư tưởng của mình nên đã cấm phong trào này vào năm 1999,” ông Gutmann nói.

“Hàng trăm nghfn học viên Pháp Luân Công đã bị bắt giữ và yêu cầu từ bỏ tu luyện. Nếu không từ bỏ, họ sẽ bị tra tấn.“

“Nếu họ vẫn tiếp tục không chịu từ bỏ, họ sẽ biến mất. Những cáo buộc đã được khẳng định vào năm 2006 rằng họ biến mất vì đã bị giết để lấy nội tạng bán cho phần lớn là cho các khách du lịch ghép tạng nước ngoài để kiếm một khoản tiền lớn. Thông thường người ta sẽ chấp nhận việc Trung Quốc giết tù nhân để lấy nội tạng.”

Bài báo tiếp tục bình luận về việc chính phủ Trung Quốc cho biết họ đã có kế hoạch ngừng sử dụng nguồn nội tạng từ các tử tù và chuyển sang một hệ thống hiến tạng tự nguyện.

“Tuy nhiên, theo một số bản báo cáo, việc thực hiện gây tranh cãi này còn xa mới bãi bỏ được. Chính phủ Trung Quốc đã nhiều lần từ chối tiết lộ có bao nhiêu tử tù hành án mỗi năm.

“Trong bản báo cáo về Hành quyết và Tử hình năm 2015 của tổ chức Ân xá Quốc tế, Trung Quốc được mệnh danh là tên đao phủ lớn nhất thế giới.”


Bản tiếng Hán: http://www.minghui.org/mh/articles/2016/6/30/330728.html

Bản tiếng Anh: http://en.minghui.org/html/articles/2016/7/3/157661.html

Đăng ngày 8-7-2016; Bản dịch có thể được hiệu chỉnh trong tương lai để sát hơn với nguyên bản.

Share