Bài viết của Tâm Thanh, một học viên Pháp Luân Đại Pháp ở Trung Quốc,

[MINH HUỆ 21-12-2015] Mẹ tôi 82 tuổi và theo như tôi có thể nhớ thì bà có tính khí rất nóng nảy. Bà cư xử như thể cả thế giới đều nợ nần mình. Trong mắt bà thì không còn dù chỉ một người tốt trên thế giới này, kể cả cha tôi, người đã luôn chăm sóc và sống cùng bà suốt cuộc đời.

Bà không bao giờ nghĩ đến những nhu cầu của người khác hay hành động của bà ảnh hưởng tới họ như thế nào, và bà phàn nàn không ngớt lúc về già, gay gắt cáo buộc rằng tất cả mọi người đều đối xử không tốt với mình. Không ai trong số các anh chị em của tôi muốn đến thăm bà, trừ khi họ phải đến. Mối quan hệ giữa các anh chị em tôi cũng không tốt.

Các anh chị tôi có công việc toàn thời gian, vì vậy, chúng tôi đã thuê một người để chăm sóc bà. Mặc dù chúng tôi đã trả một mức lương cao hơn nhiều, nhưng vẫn rất khó để giữ người chăm sóc ở lại.

Tôi đến thăm mẹ thường xuyên và đôi khi đọc Chuyển Pháp Luân, cuốn sách chính của Đại Pháp, cho bà nghe. Mặc dù bà không ủng hộ Đại Pháp, nhưng bà biết nhiều hành xử của tôi đã được cải thiện sau khi tôi bắt đầu tu luyện. Tôi chăm sóc bà, ngay cả khi bà đối xử với tôi rất tệ. Bà không phản đối Đại Pháp và biết rằng Đảng Cộng sản Trung Quốc là thối nát, vì vậy bà đã thoái xuất khỏi Đảng.

Trong đợt nghỉ cuối tuần dài ngày dịp Tết Lao động, tôi đưa mẹ tôi đến nhà mình. Như thường lệ, bà sẽ nói về tất cả những mối ác cảm của mình. Tôi đọc hai phần bài giảng trong Chuyển Pháp Luân: “Mất và được” và “Chuyển hóa nghiệp lực”.

Bà hỏi tôi: “Có phải đó là những gì ông Lý Hồng Chí giảng? Và con gọi ông ấy là Sư phụ?” Tôi trả lời: “Vâng, tất cả chúng con đều gọi là Sư phụ.”

Bà nói tiếp: “Đại Pháp là tốt. Các nguyên lý rất sâu sắc. Giờ thì mẹ hiểu rồi. Những gì mẹ nghĩ và làm đều sai và khiến các con xa lánh mẹ. Đó là lỗi của mẹ. Sự lựa chọn của con là đúng.”

Tôi không thể tin những gì mình nghe được. Mẹ tôi chưa bao giờ thừa nhận mình sai.

Bà gọi điện cho các anh chị của tôi và xin lỗi họ. Bà nói: “Chính là Pháp Luân Đại Pháp đã giúp gia đình chúng ta được hạnh phúc. Mẹ đã có lại các con của mình. Cảm tạ Sư phụ Lý Hồng Chí!”

Sau đó, bà muốn nghe các bài giảng của Sư phụ, vì vậy tôi đã biếu bà một chiếc máy MP3.

Người chăm sóc cho mẹ tôi đã rất ngạc nhiên khi nhìn thấy sự thay đổi trong hành xử của bà. Cô ấy nói: “Pháp Luân Đại Pháp thật tuyệt vời! Đến nỗi một bà già ngoan cố như vậy đã thay đổi chỉ trong vòng một vài ngày. Tôi cũng sẽ nghe những gì Sư phụ của cô giảng khi tôi có thời gian.”


Bản tiếng Hán: http://www.minghui.org/mh/articles/2015/12/21/-320629.html

Bản tiếng Anh: http://en.minghui.org/html/articles/2016/1/15/154805.html

Đăng ngày 23-2-2016. Bản dịch có thể được hiệu chỉnh trong tương lai để sát hơn với nguyên bản.

Share