Bài viết của Hiểu Quý, đệ tử Đại Pháp ở Trung Quốc Đại lục

[MINH HUỆ 09-07-2026] Tôi còn nhớ hồi nhỏ mình mắc bệnh thận, bị chóng mặt, trí nhớ rất kém, lúc đi học, thành tích không giỏi. Mặt tôi vàng như sáp, ngay cả khi đến tuổi dậy thì, mặt cũng vàng như sáp, không hề có sinh khí. Do sức khỏe không tốt, tâm trạng cũng không tốt, nên tôi không muốn nói chuyện; tâm oán hận cũng nặng; tôi rất hướng nội, không giao lưu với người khác, cứ coi như là người thân, tôi cũng không muốn nói chuyện. Một mình tôi cứ như thế.

Năm 1997, tôi đã may mắn đắc Đại Pháp, thông qua học Pháp tu tâm và luyện công, Sư phụ giúp tôi điều chỉnh thân thể và trừ bệnh tiêu nghiệp, không lâu sau, căn bệnh thận của tôi đã lành, thân thể trở nên khỏe mạnh; tâm trạng cũng tốt lên, tôi đã trở thành người tốt như bây giờ. Sư phụ bảo tôi chiểu theo nguyên lý Chân-Thiện-Nhẫn làm người tốt hơn nữa, tôi có thể cân nhắc cho người khác, có thể khoan dung nhẫn nhịn, làm một người lương thiện, nghiêm túc đảm nhận công việc. Tôi quan tâm đến gia đình hơn, giúp chồng dạy con, tôn kính trưởng bối, tâm trạng rất tốt.

Nói đến tôn kính trưởng bối, tôi đã từng làm rất tệ, tâm oán hận rất nặng. Trong gia đình chồng, anh là con trai trưởng, anh còn có chị gái, em trai và em gái, sáu người em đều đã thành gia lập nghiệp ở nông thôn và có con cái. Do chồng tôi có học thức, nên sau khi tốt nghiệp, anh được phân công lên thành phố làm việc, nói về điều kiện, đương nhiên thành phố phải tốt hơn nông thôn một chút. Lúc cha mẹ chồng còn trẻ và còn khỏe, hai em trai chồng thay phiên đòi chăm sóc họ. Đến khi cha mẹ nuôi lớn con cái cho hai em, cha mẹ cũng già rồi, không còn khỏe nữa, không còn tác dụng gì, hai em trai bèn muốn đẩy cha mẹ cho gia đình anh trưởng (tức là gia đình chúng tôi). Cha mẹ chồng đã chia tài sản, nhưng không cho chúng tôi biết, nói rằng chúng tôi ở trên thành phố, không cần tài sản ở nông thôn. Về sau cha mẹ dọn đến nhà tôi ở, chúng tôi đã biết chuyện này. Khi đó, tôi rất bực tức trong lòng, [tôi nghĩ]: “Tuy con có thể không cần tài sản, nhưng nhất định phải nói cho chúng con biết. Cha mẹ làm thế quá tệ, trong mắt cha mẹ còn có con trai trưởng và con dâu trưởng này không?! Lúc cha mẹ không có nơi nào để đi, thì nghĩ tới chúng con, trường kỳ muốn ở lại nhà con.”

Tâm oán hận này của tôi lập tức đã phình lên, tôi xụ mặt cả ngày, người khác nhìn thấy đều cho rằng tôi là người không dễ động vào. Khi đó, mặc dù tôi đã bắt đầu tu luyện, nhưng do học Pháp không sâu, không rõ nhiều Pháp lý, không biết tu tâm, nên làm rất tệ. Bây giờ nhớ lại, tôi rất hối hận. Chính tôi không nên như thế. Khi đó, mẹ chồng luôn muốn để tôi mở miệng nói với bà, đồng ý cho cha mẹ ở lại nhà tôi. Kỳ thực tôi đã đồng ý và cha mẹ chồng xác thực cũng trường kỳ ở lại nhà tôi, nhưng chỉ là tôi không nói ra. Thực ra mẹ chồng cũng rất khổ tâm, dù sao cũng là ăn nhờ ở đậu, không hề dễ chịu.

Thuận theo không ngừng tu luyện, tâm tính cũng liên tục đề cao, dần dần tôi đã ghi nhớ một số lời mà Sư phụ giảng.

Tại sao tôi muốn tu luyện? Mục đích mà tôi tu luyện chính là muốn phản bổn quy chân, muốn theo Sư phụ về nhà. Tôi làm thế làm chi? Đó là tu tâm tính sao? Có thể đề cao tầng thứ sao? Tôi có còn là người tu luyện không? Tôi ngộ ra, tâm oán hận là thứ đáng sợ nhường nào, đó chẳng phải là ma lợi dụng tâm oán hận muốn hủy rớt tôi sao? Tôi tu luyện nhiều năm đến thế có thể để nó hủy rớt sao? Tôi phải kiên định đoạn tuyệt với nói, trừ bỏ nó, diệt trừ nó, không thể để nó đạt được ý đồ.

Sau khi tôi có quyết tâm này, Sư phụ đã lấy bỏ vật chất xấu này cho tôi, cả tâm và thân của tôi đều trở nên nhẹ nhàng, tâm trạng vô cùng tốt. Tôi chủ động xin lỗi mẹ chồng, bầu không khí trong gia đình cũng trở nên hài hòa. Hàng ngày, tôi đều dâng hương cho Pháp tượng của Sư phụ, mẹ chồng cũng rất thành kính dâng hương cho Sư phụ, bà còn lẩm bẩm nói: “Cảm ơn Sư phụ!” Sức khỏe của bà cũng được cải thiện, được phúc báo của Đại Pháp, và sống thọ đến 99 tuổi.

(Phụ trách biên tập: Đường Nghị)

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://big5.minghui.org/mh/articles/2026/7/9/學會修-去怨恨心-512074.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/7/23/235210.html