Bài viết của một đệ tử Pháp Luân Đại Pháp tại Trung Quốc

[MINH HUỆ 02-07-2026] Nhìn lại căn bệnh và những khó khăn mà tôi phải đối mặt hồi trung học vẫn gợi lên trong tôi vô vàn cảm xúc. Vào năm lớp 10, tôi đột nhiên cảm thấy không khỏe và bị ho dai dẳng, thỉnh thoảng trong đờm có lẫn chút máu.

Sau vài lần kiểm tra, tôi được chẩn đoán mắc bệnh lao—cả kết quả chụp CT và X-quang đều cho thấy phổi của tôi có dấu hiệu bất thường. Bác sĩ lập tức kê đơn thuốc và bảo tôi xin nghỉ học. Thậm chí lớp học của tôi cũng được khử trùng để ngăn ngừa dịch bệnh lây lan. Thế giới của tôi dường như sụp đổ, cả tôi và gia đình đều vô cùng bàng hoàng và đau khổ.

Trong lúc đang vật lộn với bệnh tật và phải nghỉ học, tôi chợt nhớ đến Pháp Luân Đại Pháp (còn gọi là Pháp Luân Công). Tôi đã may mắn biết đến Đại Pháp vào năm lớp 9. Mặc dù đã tiếp xúc với một số bài giảng, nhưng tôi vẫn chưa thực sự bước vào con đường tu luyện. Vào thời khắc đó, nỗi đau đớn vì bệnh tật và sự đe dọa của cái chết khiến tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tìm kiếm một lối thoát thực sự.

Khi đọc các bài giảng Pháp, tôi nhận ra rằng sự cứu rỗi thực sự đến từ Pháp Luân Đại Pháp, chứ không phải từ các phương pháp điều trị y tế bên ngoài. Do đó, tôi quyết định ngừng uống thuốc và toàn tâm toàn ý tu luyện, hướng nội và vững tin rằng Chân-Thiện-Nhẫn có thể giúp tôi vượt qua nghịch cảnh này.

Vài tuần sau, tôi quay lại bệnh viện để tái khám. Bác sĩ vô cùng kinh ngạc khi thấy tình trạng bệnh của tôi đã hoàn toàn biến mất, và tất cả các kết quả xét nghiệm đều bình thường. Ông ấy kết luận rằng chẩn đoán bệnh lao ban đầu là không chính xác—căn bệnh từng gây ra bao lo âu và đau khổ đã biến mất một cách kỳ diệu chỉ trong vài tuần. Bác sĩ rất bối rối, nhưng tôi biết tất cả là nhờ Sư phụ, cùng uy lực và sự kỳ diệu của Pháp Luân Đại Pháp.

Trải nghiệm này đã mang lại cho tôi một nhận thức sâu sắc: Pháp Luân Công không chỉ đơn thuần chữa lành các căn bệnh thể chất; quan trọng hơn, pháp môn này mang đến một tâm thái đúng đắn và một con đường tu luyện. Một khi tôi buông bỏ nỗi sợ hãi bệnh tật và sự phụ thuộc vào thuốc men, cả thân và tâm tôi đều trải qua một sự tịnh hóa và thăng hoa chưa từng có. Sư phụ và Đại Pháp đã giúp tôi có được nhận thức mới về chân lý của vũ trụ và ý nghĩa của sinh mệnh.

Việc tôi hồi phục khỏi bệnh lao không chỉ là quá trình chữa lành bệnh tật, mà còn là một sự gột rửa sâu sắc về tinh thần. Tôi hiểu sâu sắc hơn rằng tu luyện không chỉ đơn thuần là chữa bệnh, mà là tịnh hóa tâm trí, đề cao đạo đức hay tâm tính, và hoàn thành trách nhiệm cũng như sứ mệnh của một đệ tử Đại Pháp.

Trong quá trình này, tôi nhận ra rằng mình không nên tập trung vào những thú vui vật chất hay những được mất cá nhân. Thay vào đó, tôi nên không ngừng yêu cầu bản thân theo tiêu chuẩn Chân-Thiện-Nhẫn, lấy Pháp làm kim chỉ nam, và duy trì sự thuần tịnh trong nội tâm cùng sự thăng hoa về tinh thần.

Trong thời kỳ tu luyện Chính Pháp, mỗi đệ tử Đại Pháp chúng ta đều gánh vác một trách nhiệm và sứ mệnh lịch sử. Tôi không chỉ phải tu luyện bản thân mà còn phải dùng lời nói và hành động của mình để gây ảnh cực đến những người xung quanh. Hơn nữa, vào thời khắc then chốt này, tôi phải bảo vệ Đại Pháp bằng niềm tin kiên định của mình và vượt qua mọi khảo nghiệm.

Mỗi khi ngẫm lại tất cả những điều này, tôi vô cùng xúc động trước sự vĩ đại và kỳ diệu của Pháp Luân Đại Pháp. Sư phụ không chỉ bảo hộ và giúp tôi vượt qua bệnh tật để lấy lại sức khỏe, mà quan trọng hơn, tôi đã học được cách tu luyện nội tâm theo các Pháp lý, và bước đi thật tốt trên con đường tu luyện. Bất kể gặp phải khó khăn gì trên chặng đường phía trước, tôi sẽ kiên định tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, hoàn thành sứ mệnh cứu người, và bảo vệ sự thuần khiết cũng như vinh quang của Pháp.

Bài chia sẻ lý tính giữa những người tu luyện thường chỉ phản ánh nhận thức của cá nhân trong trạng thái tu luyện tại thời điểm viết bài, thiện ý giao lưu trên tinh thần cùng nhau đề cao.

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/7/2/507272.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/7/19/235157.html