Bài viết của một học viên Đại Pháp tại Trung Quốc

[MINH HUỆ 14-9-2018] Khi vào Minh Huệ, đầu tiên tôi luôn xem qua các báo cáo bức hại trong mục “Tin tức tổng hợp tại Trung Quốc” để xem liệu có học viên nào trong khu vực của chúng tôi bị bắt giữ hay không. Nếu có, tôi sẽ ghi lại tên của người bị bắt, họ ở khu vực nào và đồn cảnh sát tham gia bức hại. Sau đó tôi gửi cho đồn cảnh sát đó một báo cáo bức hại có liên quan mà tôi đã lấy từ trang Minh Huệ hoặc nhờ một đồng tu viết.

Hầu hết các học viên trong khu vực của tôi đều nghĩ rằng chúng tôi cần giảng chân tướng cho cảnh sát trước. Khi cảnh sát đã minh bạch chân tướng, họ sẽ không bức hại các học viên nữa. Chúng tôi đã sử dụng cách tiếp cận này trong nhiều năm, và kết quả rất tốt. Nhiều cảnh sát và cán bộ thành phố đã thoái Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) và các tổ chức liên đới của nó nhờ những nỗ lực của chúng tôi.

Nhưng tôi thường không chú ý nhiều đến các trường hợp bức hại ở các khu vực khác và chỉ liếc nhìn qua các báo cáo mà không có lòng từ bi mà một đệ tử Đại Pháp nên có. Tôi thậm chí còn có ý nghĩ rằng “các học viên trong khu vực của chúng tôi đã làm tốt hơn.”

Mất 80 xu để gửi một lá thư trong phạm vi thành phố và mất thêm 40 xu cho những lá thư ngoài thành phố. Trong nhóm học Pháp của chúng tôi vào ngày 5 tháng 9, sau khi học xong một bài giảng trong cuốn Chuyển Pháp Luân (cuốn sách chính của Pháp Luân Công), một đồng tu nói rằng cô ấy vẫn còn một số tem để gửi thư ngoài thành phố. Tôi nghĩ sẽ lãng phí 40 xu nếu dùng tem đó để gửi thư trong thành phố. Nhưng nếu gửi các báo cáo bức hại đến những khu vực khác thì không giúp ích gì nhiều cho chúng tôi.

Sau khi về nhà từ nhóm học Pháp, tôi mở trang Minh Huệ để đọc tin tức bức hại. Vì địa phương của tôi không có trường hợp nào, nên tôi đã tắt máy tính.

Đêm đó, tôi đã có một giấc mơ. Một phụ nữ trẻ, trong tay cầm một tờ giấy, liên tục bảo tôi nhớ từ “Tiên đào.” Người phụ nữ này dường như biết rằng tôi không phải lúc nào cũng tập trung hay cẩn thận được. Nên cô đặt tờ giấy trước mặt tôi và kiên nhẫn chỉ vào những chữ trên tờ giấy. Có bốn chữ Trung Quốc được in rõ ràng bằng mực đen là: “Tiên đào thừa nặc” (Tiên Đào, lời hứa). Cho đến khi tỉnh dậy, từ “Lời hứa” vẫn vang lên trong tai tôi.

Sáng hôm sau, ngày 5 tháng 9, tôi đã tìm kiếm tin tức bức hại trên trang Minh Huệ và tìm được một báo cáo về các học viên bị can nhiễu ở thành phố Tiên Đào. Tôi đã rất xúc động khi đọc tin này. Đó chính xác là thành phố mà người phụ nữ đã chỉ ra cho tôi. Nhưng tại sao từ “Lời hứa” đi sau từ “Tiên đào”? Rõ ràng là vì tôi đã không thực hiện lời hứa của mình, Sư phụ đã cho tôi một cơ hội khác thông qua giấc mơ để vãn hồi.

Tôi ngộ ra rằng các học viên ở khắp mọi nơi đều là một chỉnh thể.

Tôi kiên nhẫn ghi lại địa chỉ của những tổ chức can nhiễu các học viên ở khu vực đó. Khi viết những lá thư, tôi cảm thấy Sư phụ đang khuếch đại thân thể của mình. Đúng như Sư phụ đã giảng trong Chuyển Pháp Luân, tâm tính đề cao sẽ dẫn đến những phát sinh biến hóa trong thân thể.

Sư phụ đã giảng:

“Hễ tâm tính chư vị đề cao, thì thân thể chư vị sẽ phát sinh biến đổi to lớn; hễ tâm tính chư vị đề cao lên; thì vật chất của thân thể chư vị bảo đảm sẽ biến đổi.” (Chuyển Pháp Luân)

Khi tôi viết bài chia sẻ này, rất nhiều lý của cựu vũ trụ quấn quanh tôi. Chúng chế nhạo tôi: “Viết cũng không ích gì đâu. Nó sẽ không được đăng và ngươi sẽ mất mặt.”

Tôi hô lên: “Ta chỉ làm những gì Sư phụ muốn.“ Pháp của Sư phụ cũng bám rễ sâu trong tâm trí tôi. Chính Sư phụ đã an bài để các học viên hỗ trợ lẫn nhau.

Trên đây là những chia sẻ của tôi trong quá trình tu luyện, nếu có điểm nào không đúng, xin các đồng tu từ bi chỉ rõ.


Bản tiếng Hán: http://en.minghui.org/html/articles/2018/10/27/173023.html

Bản tiếng Anh: http://www.minghui.org/mh/articles/2018/9/14/373793

Đăng ngày 13-11-2018; Bản dịch có thể được hiệu chỉnh trong tương lai để sát hơn với nguyên bản.