Bài viết của một đệ tử Pháp Luân Đại Pháp ở tỉnh Hắc Long Giang, Trung Quốc

[MINH HUỆ 09-03-2026] Tôi may mắn bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp vào năm 1996 và trở thành một học viên tu luyện theo Chân-Thiện-Nhẫn.

Giữa cuộc bức hại tàn khốc kéo dài do Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) phát động vào năm 1999, tôi đã buông bỏ sinh tử và dũng cảm đối mặt với sự khủng bố. Trong suốt cả năm, tôi luôn kiên trì ra ngoài để trực tiếp nói với mọi người về Pháp Luân Đại Pháp và cuộc bức hại. Trong ba năm đại dịch COVID, tôi cũng đã vượt qua lệnh phong tỏa và ra ngoài để giảng chân tướng cho mọi người. Đồng thời, tôi cũng tự rèn luyện bản thân trong môi trường khắc nghiệt này.

Sau khi chồng qua đời, tôi sống một mình và dành từng giây từng phút để làm tốt ba việc mỗi ngày. Tôi thức dậy lúc 3 giờ sáng để luyện công và hoàn thành năm bài công pháp. Tôi luôn tự nhắc nhở bản thân rằng Sư phụ đã ban cho tôi môi trường tu luyện này để tôi có thể làm tốt ba việc và cứu độ thêm nhiều chúng sinh.

Trong những năm qua, năm nào tôi cũng từ chối lời mời đi du lịch trong nước và nước ngoài của em gái và con gái. Tôi sẽ cảm thấy tội lỗi nếu lãng phí khoảng thời gian quý báu vốn dành để cứu người. Do đó, tôi vẫn luôn tận tâm và dốc toàn lực để làm tốt ba việc. Tôi muốn trân quý khoảng thời gian quý giá mà Sư phụ đã kéo dài để cứu thêm nhiều người, không phụ ơn cứu độ từ bi của Sư phụ.

Đến vùng nông thôn để giảng chân tướng

Sau khi ĐCSTQ bắt đầu bức hại Pháp Luân Đại Pháp vào tháng 7 năm 1999, tôi cùng con gái và một đồng tu đã ra ngoài để giảng chân tướng. Chúng tôi ra ngoài để trực tiếp nói chuyện với mọi người, treo các tài liệu giảng chân tướng lên cửa, dán những tờ áp phích và treo biểu ngữ ở huyện lỵ. Phần lớn dân số của huyện chúng tôi sống ở các ngôi làng, vì vậy tôi đã chia sẻ suy nghĩ của mình với các đồng tu khác: “Chúng ta đừng chỉ đi quanh quẩn trong thành phố. Chúng ta cần đẩy nhanh tiến độ cứu người và bước ra khỏi thành phố để tiếp cận những người dân làng, để họ cũng có thể được cứu.” Họ đã đồng ý.

Vì vậy, chúng tôi đã cùng nhau ra ngoài. Mỗi người mang theo một túi lớn chứa đĩa CD và tài liệu giảng chân tướng, đạp xe đến từng nhà trong các ngôi làng. Chúng tôi nói cho mọi người biết về cuộc bức hại Pháp Luân Đại Pháp của ĐCSTQ, khuyến khích họ thoái xuất khỏi ĐCSTQ cùng các tổ chức thanh niên của nó. Khi gặp mọi người trên đường, chúng tôi nhiệt tình chào hỏi họ, tặng họ đĩa CD giảng chân tướng cùng tài liệu Đại Pháp, và thuyết phục họ thoái xuất khỏi ĐCSTQ.

Sau khi đi khắp các ngôi làng ở ngoại ô thành phố, chiếc xe đạp của tôi không còn đáp ứng được nhu cầu nữa, vì vậy tôi đã mua một chiếc xe đạp điện ba bánh. Mỗi buổi sáng, tôi cùng ba hoặc bốn đồng tu khác đi chiếc xe này đến vùng nông thôn. Dọc đường, chúng tôi phát chính niệm và học thuộc Pháp. Chúng tôi đi từ làng này sang làng khác để phân phát tài liệu giảng chân tướng đến từng nhà và thuyết phục mọi người thoái đảng. Kết quả đạt được rất tốt. Trong quá trình đó, chúng tôi đã chịu đựng gian khổ, tiêu trừ nghiệp lực, tìm thấy niềm vui trong gian khó, và tràn ngập sự hân hoan cùng hòa ái.

Có lần, chúng tôi đi ngang qua một vườn dưa và tôi đã tặng đĩa CD giảng chân tướng cho hai vợ chồng đang chăm sóc vườn. Tôi cũng thuyết phục họ thoái xuất khỏi ĐCSTQ. Sau khi hiểu ra những gì chúng tôi nói, người vợ vui vẻ đáp: “Chúng tôi thoái! Cảm ơn các chị đã đến nói chuyện với chúng tôi giữa mùa hè nóng nực thế này. Hãy vào trong lán nghỉ ngơi một chút đi.”

Tôi liền cảm ơn họ. Ngay khi tôi quay người định rời đi, người vợ kéo túi của tôi lại và nhét vào đó hai quả dưa. Sau đó, tôi đặt hai nhân dân tệ vào rổ dưa của họ, nhưng dù thế nào bà ấy cũng không chịu nhận. Bà ấy thậm chí còn nói: “Chị đến để cứu tôi. Tôi còn không biết phải cảm ơn chị thế nào cho đủ!” Tôi trả lời: “Sư phụ đã bảo tôi đến cứu chị. Sư phụ mới là người đang cứu độ thế nhân. Chị nên cảm ơn Sư phụ Lý Hồng Chí. Anh chị trồng dưa rất vất vả, phải dựa vào việc bán dưa để kiếm tiền nuôi gia đình. Chúng tôi là những người tu luyện Chân-Thiện-Nhẫn, vì vậy chúng tôi không chiếm lợi từ người khác.”

Thấy tôi thực sự chân thành muốn trả tiền, bà ấy đã nhận. Người vợ mắt ngấn lệ, chắp tay và nói: “Xin hãy bảo trọng nhé!” Tôi cảm ơn bà ấy. Một số người dân làng tốt bụng khác đã mời chúng tôi ở lại ăn trưa, một số người thậm chí còn hái rau tươi cho chúng tôi, nhưng chúng tôi đều từ chối tất cả. Một số người còn xin chúng tôi thêm vài chiếc đĩa CD Shen Yun để cho người thân của họ xem.

Thời gian thắm thoắt trôi. Trong suốt vài tháng, quãng đường di chuyển hàng ngày của chiếc xe điện ba bánh, vốn được trang bị hai bộ ắc quy, đã tăng từ 10 km lên 80 km. Khi kiểm tra bản đồ của huyện, tôi nhận ra rằng chúng tôi đã đi qua khoảng một phần ba số làng. Hai phần ba còn lại nằm ở những vùng đồi núi xa xôi. Tôi tự hỏi phải làm sao đây. Liệu tôi có nên mua một chiếc ô tô không?

Tôi đã nói chuyện với đồng tu lái chiếc xe điện ba bánh và hy vọng cô ấy có thể cân nhắc việc lấy bằng lái xe. Cô ấy đã đồng ý. Với quyết định đó, tôi đã chi 4.000 nhân dân tệ để đóng học phí cho cô ấy và chờ cô ấy lấy bằng. Tôi cũng nhanh chóng mua một chiếc ô tô. Đến cuối tháng 10, mấy người chúng tôi đã có thể đi tới vùng nông thôn mỗi ngày trong một chiếc ô tô che mưa che nắng. Chúng tôi đi từ làng này sang làng khác, từ xóm này sang xóm khác, và đến từng nhà để phân phát lịch giảng chân tướng của Minh Huệ, cùng các tài liệu và đĩa CD khác.

Có lần, tôi bước vào một cửa hàng tạp hóa mang theo một túi lớn tài liệu giảng chân tướng. Trong cửa hàng có rất nhiều người. Một số người đang chơi mạt chược, một số người đang ngồi xem, và một số người đang trò chuyện. Mọi người đều quay lại nhìn tôi. Có người hỏi tôi: “Chị bán gì thế?” Tôi mỉm cười và trả lời: “Chào mọi người! Tôi đến để mang tin tốt lành cho mọi người đây!”

Vừa nói, tôi vừa lấy tất cả tài liệu ra và bày lên bàn. Mọi người xúm lại quanh bàn để chọn những thứ họ thích và mang đi. Đột nhiên, một người đàn ông trung niên bước tới và nói với vẻ mặt nghiêm nghị: “Chị mang tất cả những thứ này đến đây để tuyên truyền Pháp Luân Công phải không? Chị có mang theo thẻ căn cước không?”

Vừa nói, ông ấy vừa lấy điện thoại di động ra để gọi cảnh sát. Tôi cố gắng giải thích, nhưng ông ấy không chịu nghe. Đúng lúc đó, một người đàn ông trung niên khác hét lên rất nghiêm túc: “Đừng có lo chuyện bao đồng! Chị ấy đã cất công đến tận đây chỉ để mang cho chúng ta những thứ tốt đẹp. Nếu ông không muốn nhận thì cứ bỏ qua, nhưng đừng làm việc xấu.”

Tôi cảm ơn ông ấy, bước ra khỏi cửa hàng và nhanh chóng liên lạc với các đồng tu để chuẩn bị đi sang làng khác. Ngay khi xe của chúng tôi chuẩn bị rời khỏi xóm, chúng tôi gặp một chiếc xe cảnh sát đang chuẩn bị tiến vào. Dưới sự bảo hộ từ bi của Sư phụ và với sự giúp đỡ của những người tốt bụng, chúng tôi đã may mắn thoát khỏi một kiếp nạn.

Ở các vùng nông thôn, mỗi thị trấn đều tổ chức họp chợ mỗi tuần một lần. Tôi đã ghi chép lịch họp chợ của mỗi thị trấn. Chúng tôi mang thêm tài liệu giảng chân tướng đến đó để trực tiếp nói chuyện với mọi người. Mỗi lần trước khi khởi hành, tôi đều thắp hương trước ảnh Sư phụ và xin Sư phụ gia trì cho chúng tôi, đưa những người có duyên đến với chúng tôi. Tại các khu chợ, mỗi ngày chúng tôi có thể thuyết phục khoảng 40 người thoái khỏi ĐCSTQ và các tổ chức thanh thiếu niên của nó. Ngay cả ở những khu chợ quy mô nhỏ hơn, chúng tôi cũng có thể thuyết phục khoảng 30 người mà không gặp vấn đề gì.

Cảm tạ Sư phụ đã cứu mạng con

Có lần, năm người chúng tôi đang trên đường về nhà sau khi phân phát đĩa CD. Khi chiếc xe điện ba bánh của chúng tôi đi đến giữa một con dốc, nó không thể đi tiếp được nữa và trượt về phía khu rừng ven đường. Đầu của một đồng tu sắp đập vào một thân cây ven đường có đường kính khoảng 30 cm, đột nhiên có một tiếng “keng” lớn vang lên khi thanh sắt ở bên hông xe ba bánh đập vào thân cây. Cú va chạm làm thanh kim loại cong lại, tim tôi đập thình thịch, tưởng chừng như nhảy vọt ra khỏi lồng ngực! Nếu không có sự bảo hộ của Sư phụ, ai biết được chuyện gì sẽ xảy ra với đầu của đồng tu này!

Một lần khác, xe của chúng tôi phải khẩn cấp nhường đường cho một chiếc xe đi ngược chiều, khiến nó chao đảo dữ dội. Thấy tình hình đang vượt khỏi tầm kiểm soát, tôi hét lên: “Sư phụ! Sư phụ! Sư phụ!” Ngay khoảnh khắc đó, xe của chúng tôi lao thẳng xuống một cái hố ở ven đường sâu vài mét, đầu xe chúc xuống còn đuôi xe vểnh lên. Phần đuôi xe của chúng tôi nằm cách mặt đường hơn một mét. Nó thậm chí còn húc đổ một tấm biển báo giao thông bằng kim loại, nhưng cú va chạm này vừa đủ để dừng xe lại. Chúng tôi đã thoát khỏi kiếp nạn, tuy bị kinh sợ nhưng không gặp nguy hiểm! Sư phụ lại một lần nữa cứu mạng chúng tôi! Một lần nữa, con xin cảm tạ Sư phụ! Thực sự không có ngôn từ nào trên thế gian này có thể diễn tả hết lòng biết ơn của chúng con đối với Sư phụ!

Những vụ tai nạn xe hơi như vậy, do cựu thế lực an bài nhằm lấy mạng chúng tôi, đã xảy ra vài lần, nhưng chúng tôi đều may mắn thoát nạn, tuy bị kinh sợ nhưng không gặp nguy hiểm dưới sự bảo hộ từ bi của Sư phụ! Sư phụ từ bi đã giúp chúng tôi hóa giải hết kiếp nạn này đến kiếp nạn khác!

Chúng tôi đã tích lũy được rất nhiều câu chuyện trong những năm qua, nhưng do giới hạn của bài viết, tôi sẽ không kể chi tiết thêm. Tôi biết rằng bất cứ điều gì chúng ta làm, chúng ta đều làm cho chính mình, nhưng Sư phụ lại để lại tất cả uy đức cho chúng ta. Sư phụ không đòi hỏi bất cứ sự đền đáp nào, mà lại chịu đựng biết bao gian khổ thay cho chúng ta và hy sinh mọi thứ vì chúng sinh và vì chúng ta. Ngôn từ không thể diễn tả hết lòng biết ơn của tôi đối với Sư phụ! Tôi nhất định sẽ tận dụng tốt khoảng thời gian còn lại và trân quý từng giây từng phút để học Pháp thật tốt, hướng nội, tu luyện bản thân một cách vững chắc, buông bỏ tâm tự mãn, cứu thêm nhiều người, và không buông lơi trên con đường cứu độ chúng sinh!

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/3/9/507579.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/6/18/234766.html