Bài viết của đệ tử Pháp Luân Đại Pháp ở Trung Quốc

[MINH HUỆ 04-04-2026] Là người tu luyện, trách nhiệm của chúng ta là tu luyện bản thân thật tốt và trợ giúp Sư phụ cứu độ chúng sinh.

Trong cuộc sống hàng ngày, tôi luôn chiểu theo tiêu chuẩn Chân-Thiện-Nhẫn để hành xử, ngay từ những việc nhỏ nhặt, để mọi người có thể thấy được vẻ đẹp của Pháp Luân Đại Pháp.

Thôn chúng tôi xây một phòng giặt công cộng có nước máy miễn phí, rất tiện dụng và dân làng đều rất phấn khởi. Thế nhưng, dần dần bắt đầu xuất hiện một số chuyện: có người giặt xong không đóng van nước, cứ để nước chảy; có người thì vì chút lợi nhỏ mà lấy trộm cả nắp bằng thép không gỉ của bồn giặt. Mỗi khi đến đó giặt quần áo, hễ nhìn thấy vòi nước đang chảy như vậy là tôi liền lập tức khóa lại.

Lần đầu đến giặt đồ, tôi đã sơ ý làm gãy tay gạt đóng mở của vòi nước. Vì vòi nước vẫn hoạt động bình thường nên không ai để ý. Tuy nhiên, tôi đã chủ động đưa cho người quản lý phòng giặt 20 nhân dân tệ. Cô ấy rất ngạc nhiên và nói rằng cô ấy không thấy có vòi nào bị hư hỏng gì cả. Tôi bảo cô ấy là tôi đã làm gãy một phần tay gạt của vòi nước nhưng vẫn dùng được. Cô ấy vẫn khẳng định rằng tôi không cần phải đền, vì nó vẫn thuộc vào diện hao mòn thiết bị thông thường và nếu bị hỏng thì thôn sẽ thay cái mới.

Tôi nói với cô ấy rằng tôi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp và Sư phụ dạy chúng tôi phải dùng tiêu chuẩn đạo đức cao để yêu cầu bản thân. Sau nhiều lần tôi kiên quyết đề nghị, cuối cùng cô ấy cũng đồng ý nhận tiền. Mặc dù đây là chuyện nhỏ thôi, nhưng nó đã để lại ấn tượng sâu sắc với người dân trong làng và mọi người đều nói: “Những người tu luyện Pháp Luân Đại Pháp quả thực là người tốt!”

Phản bổn quy chân

Mặc dù tôi vẫn làm đầy đủ ba việc mà Sư phụ yêu cầu, nhưng vẫn còn cách rất xa so với yêu cầu của Sư phụ. So với các đồng tu tinh tấn, tôi vẫn còn thua kém rất lớn. Tôi vẫn còn nhiều nhân tâm chưa buông bỏ, khiến tôi rất trăn trở. Dù tôi chưa đạt được tiêu chuẩn như kỳ vọng của Sư phụ, Ngài vẫn luôn khích lệ và giúp tôi phục hồi sức khỏe. Tôi trông trẻ hơn tuổi thật của mình và tôi biết điều này là để chứng thực sự vĩ đại của Đại Pháp.

Năm nay tôi 64 tuổi. Kinh nguyệt của tôi ngừng từ 10 năm trước, nhưng năm nay lại có trở lại. Da dẻ của tôi cũng trở nên trắng hồng, mịn màng và tươi trẻ. Người quen của tôi thường nói đùa rằng: “Đừng nói với người khác là chị 64 tuổi, nói 46 tuổi cũng có người tin đấy!” Những người lớn tuổi hơn tôi ở trong làng, khi thấy tôi thì thường khen tôi trông trẻ trung, tôi chỉ mỉm cười đáp: “Đó là vì tôi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Nếu mọi người tin và thành tâm niệm ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo’, thì cũng sẽ được thụ ích, sẽ trẻ ra!” Họ thường gật đầu và nói: “Tuyệt quá! Chúng tôi cũng sẽ niệm mỗi ngày”.

Môi trường gia đình

Tôi nhận ra rằng môi trường gia đình cũng mang đến những cơ hội tốt để tu tâm tính và có thể giúp tôi loại bỏ tâm chấp trước của mình.

Năm 2020, chồng tôi bị đột quỵ và nhiễm COVID. Trong một năm ông ấy đã phải nhập viện ba lần. Bởi các con đều sống xa nhà nên tôi tận tụy chăm sóc ông ấy cả ngày lẫn đêm và tôi sụt khoảng 9 kg. Khi có người đến thăm, chồng tôi thường bảo họ rằng nếu không có sự chăm sóc tận tụy của tôi thì có lẽ ông ấy đã sớm không còn trên cõi đời này nữa rồi. Hàng xóm ai nấy đều chứng kiến và khen ngợi tôi. Tôi nói với chồng: “Em đâu dám tranh công về mình. Bởi anh tin Đại Pháp là tốt và ủng hộ em tu luyện, nên anh nhận được phúc báo đó. Là Sư phụ vĩ đại của Đại Pháp đã cứu anh, cứu cả gia đình chúng ta. Chúng ta phải luôn ghi nhớ và biết ơn ân cứu độ từ bi này của Sư phụ”. Chồng tôi hoàn toàn đồng ý và bắt đầu niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo” mỗi ngày.

Trong thời gian ông ấy nằm viện, các bác sĩ, y tá, bệnh nhân và người nhà của họ đều nói chồng tôi thật có phúc khi có “cô con gái” hiếu thảo luôn ở bên chăm sóc chu đáo (do vẻ ngoài trẻ trung của tôi khiến họ hiểu lầm). Chồng tôi tự hào đính chính: “Bà ấy là vợ tôi!”

Mọi người đều nhìn chúng tôi với ánh mắt ngưỡng mộ. Nhân đó, tôi cũng thuận theo tình huống mà để giảng chân tướng Đại Pháp và khuyên họ làm tam thoái (ra khỏi ĐCSTQ và các tổ chức liên đới của nó).

Chứng thực Đại Pháp trong khi bị giam giữ phi pháp

Có lần, khi đang giảng chân tướng trực diện và phân phát tài liệu Đại Pháp, tôi bị một người tâm địa xấu báo cảnh sát. Cảnh sát đưa tôi tới đồn công an, cưỡng chế lấy máu và dấu vân tay của tôi. Cảnh sát còng tay tôi và nói sẽ giam tôi 10 ngày trong trại tạm giam ở địa phương khác. Trong suốt quá trình đó, hành vi của các nhân viên của ĐCSTQ kia vô cùng tà ác. Tôi chất vấn họ: “Tôi đã phạm tội gì mà các anh lại đối xử với tôi như vậy? Các anh đang làm, Trời cao đang nhìn đó”. Một nam và một nữ cảnh sát chế nhạo: “Vậy thì để sét đánh chúng tôi đi!”

Sau đó họ cưỡng chế đẩy tôi vào trong xe cảnh sát. Khoảnh khắc ấy, chấp trước vào thể diện và lòng tự trọng của tôi trỗi dậy và tôi cảm thấy vô cùng thất vọng.

Họ đưa tôi đến bệnh viện để khám sức khỏe. Trên xe lúc đó có sáu cảnh sát và hai tội phạm, nhưng tôi là người duy nhất bị còng tay. Khi đến bệnh viện, cả bệnh nhân và bác sĩ ai nấy đều nhìn chằm chằm vào tôi đầy ngạc nhiên. Tôi nghĩ: “Tôi là đệ tử Pháp Luân Đại Pháp và tôi đang làm điều chân chính nhất vũ trụ này. Tôi phải để mọi người thấy được bản chất tà ác của ĐCSTQ”.

Tôi lớn tiếng nói với những người đang nhìn mình: “Tôi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp! Cảnh sát đang bức hại người tốt!” Lúc này, một cảnh sát nhỏ giọng nói với tôi: “Dì này, chỉ cần dì ký tên vào bản cam kết nói là sẽ không tu luyện nữa là xong. Sao dì phải làm ầm ĩ lên như thế làm gì?”

Tôi trả lời: “Tôi được thụ ích to lớn từ Pháp Luân Đại Pháp. Sư phụ đã chữa khỏi bệnh tật cho tôi mà tôi không phải trả một xu nào. Tôi không thể phụ Sư phụ, cũng không thể phản bội lương tâm của mình được. Pháp Luân Đại Pháp là chân chính nhất! Cậu nói xem, tôi có thể ký vào tên vào bản cam kết đó sao?” Cậu ta im lặng không nói gì nữa.

Khám sức khỏe xong, cảnh sát đưa tôi đến trại tạm giam. Trước cổng trại đã thấy có năm sáu nam cảnh sát đứng chờ. Khoảnh khắc ấy, tâm sợ hãi của tôi nổi lên, tôi nghĩ: “ Vừa rồi kết quả khám sức khỏe cho thấy mọi thứ đều bình thường. ĐCSTQ khét tiếng với việc mổ cướp nội tạng của các học viên còn sống. Tính mạng của mình có thể gặp nguy hiểm”. Tim tôi bắt đầu đập thình thịch. Nhưng tôi lập tức nhận ra rằng nó là niệm đầu bất chính, nó không xuất phát từ bản ngã chân chính của tôi. Sư phụ luôn ở bên cạnh tôi, tôi có gì phải sợ. Tôi buông bỏ tâm sợ chết và hoàn toàn đem sinh tử của mình giao phó Sư phụ.

Ngay tích tắc phát ra niệm đầu chân chính đó, tôi cảm thấy một Pháp Luân lớn đang xoay chuyển mạnh mẽ ở trên đỉnh đầu, như muốn kéo cơ thể tôi bay lên. Trạng thái này của tôi duy trì trong suốt 10 ngày ở trong trại giam. Những giọt nước mắt biết ơn lăn dài trên má, vì tôi nhận ra Sư phụ luôn không ngừng khích lệ và dẫn dắt tôi. Tôi hiểu rằng con đường tu luyện của tôi đã được Sư phụ an bài tỉ mỉ và tôi đến đây mang theo sứ mệnh trợ giúp Sư phụ cứu người. Tôi chỉ cần giữ vững chính niệm!

Tôi đối xử tốt với tất cả mọi người, lấy khổ làm niềm vui. Có lần có một người đi khiếu kiện bị giam giữ, huyết áp của bà ấy đã tăng vọt lên 230. Bà ấy từ chối ăn uống và ngất xỉu ở trong nhà vệ sinh. Lính canh dù sợ phải chịu trách nhiệm, nhưng nhất quyết không thả bà ấy. Tôi đã chăm sóc bà ấy rất tận tình và an ủi tinh thần bà ấy, đồng thời chia sẻ với bà ấy vẻ đẹp của Đại Pháp và cái lý “bất thất bất đắc”. Tâm trạng của bà ấy đã dần ổn định lại và sức khỏe thể chất cũng dần hồi phục lại bình thường. Lính canh và tù nhân trong buồng giam đã chứng kiến toàn bộ quá trình thay đổi này.

Bà ấy nói với tôi: “Chị à! Em thật vô cùng may mắn khi đời này gặp được chị—một mối nhân duyên to lớn biết bao! Cảm ơn chị đã cứu mạng em. Cả đời này em sẽ không bao giờ quên chị, chị là quý nhân của em”. Trong 10 ngày ấy, mọi người trong buồng giam đều đã biết chân tướng Đại Pháp và làm tam thoái.

Trong thời gian giải lao ngoài trời nửa tiếng mỗi ngày, một lính canh đã chủ động bắt chuyện với tôi và nói: “Pháp Luân Công tốt thì chị cứ ở nhà mà luyện, đừng ra ngoài phát tài liệu nữa. ĐCSTQ tà ác như thế nào thì ai cũng biết”.

Một ngày trước khi tôi được trả tự do, một cảnh sát đã ngay trước mặt mọi người bảo tôi: “Ngày mai chị được về nhà. Tôi thấy tinh thần của chị thực sự rất tốt, trông chị trẻ lắm!” Tôi mỉm cười và cũng lớn tiếng đáp: “Đương nhiên rồi, đó là vì tôi tu luyện tính mệnh song tu, tu luyện Đại Pháp của vũ trụ, vậy nên sẽ càng ngày càng trẻ ra. Nếu các anh tin Đại Pháp là tốt, các anh cũng sẽ trẻ ra!” Cậu ta gật đầu và nói: “Chị cẩn thận một chút! Ở đây đâu đâu cũng có camera giám sát”. Mọi người đều nhìn tôi với ánh mắt đầy khâm phục. Trong khoảnh khắc đó, tôi cảm thấy mình đã làm được điều mà mình cần làm khi đến đây và trong lòng tôi tràn ngập niềm vui.

Con xin cảm tạ Sư phụ đã từ bi cứu độ!

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/4/4/508435.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/7/4/234953.html