Bài viết của đệ tử Pháp Luân Đại Pháp tại Trung Quốc Đại Lục

[MINH HUỆ 13-05-2026] Một hôm trong năm 2022, vợ chồng tôi, mẹ vợ, và các con đi xe trên đường cao tốc hướng về thành phố nơi tôi làm việc. Đi được nửa đường, các con kêu đói. Vì tôi thường đi tuyến đường này và biết rằng trạm dừng chân tiếp theo rất nhỏ và không có đồ ăn. Ngay trước mặt có một lối ra, nên chúng tôi quyết định rẽ vào đó để tìm một nhà hàng.

Mặc dù rất quen thuộc với đường cao tốc này, nhưng tôi chưa bao giờ rẽ vào lối ra này, và không biết khu vực xung quanh như thế nào. Ngay khi rời khỏi đường cao tốc, chúng tôi thấy cảnh tượng hoang vắng, trong vòng vài trăm mét, con đường trải nhựa đã chuyển thành con đường mòn đất và gồ ghề. Tôi lái xe vòng quanh và nhận thấy có vẻ như ở đây từng là đến một thị trấn nhỏ hoặc một ngôi làng lớn. Các biển hiệu cho thấy nơi đây từng có nhà hàng, tiệm cắt tóc, siêu thị và các cơ sở kinh doanh khác, nhưng giờ đây đều đã đóng cửa. Một số mặt tiền cửa hàng bị bỏ hoang đến mức cửa ra vào đã rụng xuống. Thật không may, cảnh tượng những ngôi làng đông đúc bị bỏ hoang đã trở nên khá phổ biến dưới sự cai trị của Trung Cộng.

Ở hướng ngược lại, có một nhà máy. Vì công việc của tôi là bán thiết bị cho các nhà máy như thế này, nên tôi nghĩ vì đã ra khỏi đường cao tốc và không có chỗ nào để ăn, tôi có thể ghé qua và thăm khách hàng tiềm năng này. Khi đến phòng bảo vệ, tôi trò chuyện ngắn với người bảo vệ lớn tuổi. Ông ấy đề nghị cho tôi số điện thoại liên lạc để gọi cho ban quản lý của họ. Sau khi trao đổi với lãnh đạo, họ tỏ ra rất quan tâm đến sản phẩm của tôi và sẽ cử người ra đón tôi vào.

Trong khi chờ đợi, tôi tranh thủ cơ hội chia sẻ chân tướng cho bác bảo vệ, khích lệ ông ghi nhớ hai câu chân ngôn: “Pháp Luân Đại Pháp hảo” và “Chân-Thiện-Nhẫn hảo”. Ông ấy ở một nụ cười đầy ẩn ý, và nói: “Cậu thanh niên, cậu cũng đang cố gắng thuyết phục tôi sao? Con gái thứ hai của tôi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp và nó đang giữ một chức vụ quan chức cấp cao trong chính quyền thành phố. Hàng năm vào dịp Tết Cổ truyền, nó đều về nhà và cố gắng thuyết phục tôi thoái đảng. Tôi luôn kiên quyết từ chối, vì vậy cậu thực sự không cần phải cố gắng thuyết phục tôi nữa đâu.”

Tôi rất kinh ngạc khi nghe nói ông ấy có hoàn cảnh như vậy, và càng không ngờ khi biết các đồng tu có thể duy trì chính niệm và chính hành trong khi vai trò lãnh đạo của cơ quan chính phủ. Trước đây, khi gặp những người bướng bỉnh như ông ấy, tôi thường không kiên trì, mà chỉ nhẹ nhàng nhắc nhở và khuyến khích người đó lắng nghe từ nhiều phía để hiểu rõ chân tướng. Nhưng lần này, tôi cảm thấy mình nên trân quý cơ duyên này và giải thích nhiều hơn.

Do vậy, tôi hỏi ông: “Con gái bác đang giữ chức vụ lãnh đạo. Tại sao bác vẫn làm bảo vệ ở đây?”

Ông trả lời: “Tôi không quen ngồi không, và tôi tin rằng tiêu số tiền do chính mình kiếm được sẽ thoải mái hơn là tiêu tiền do con cái cho.”

Đúng lúc đó, có người đến đón tôi vào. Trong suốt cuộc họp, tôi tự hỏi tại sao bác bảo vệ này vẫn chưa làm tam thoái. Khoảng một tiếng sau, sau khi xong việc, một niệm đầu chợt lóe lên trong đầu khi tôi bước ra: “Giữ thể diện”. Mắt tôi sáng lên. Vì ông chủ tiễn tôi ra ngoài nên tôi không dừng lại ở phòng bảo vệ, mà chỉ lịch sự chào ông ấy trước khi quay lại xe.

Tôi trao đổi tình hình với đồng tu vợ và mẹ vợ. Ban đầu tôi định đợi đến lần ghé thăm tiếp theo để nói chuyện lại với ông ấy, nhưng vợ tôi nhắc nhở rằng có thể lần sau ông ấy sẽ không trực. Tôi vẫn do dự và muốn mẹ vợ đi cùng, nghĩ rằng vì hai người trạc tuổi nhau nên có thể sẽ dễ nói chuyện hơn. Nhưng mẹ vợ tôi nói: “Đây có lẽ là cơ duyên của con. Hãy giữ vững chính niệm và nói chuyện lại với ông ấy.”

Trong khi họ ở lại trong xe phát chính niệm hỗ trợ, tôi đi bộ trở lại phòng bảo vệ. Người bảo vệ tỏ ra vui vẻ khi thấy tôi quay lại, và hỏi về cuộc gặp của tôi với lãnh đạo của họ. Sau một lúc trò chuyện ngắn, tôi đi thẳng vào vấn đề: “Bác à, sau ngần ấy năm, lý do gì khiến bác vẫn chưa thoái đảng?”

Ông lắc đầu và nói: “Cậu vẫn không chịu bỏ cuộc sao? Tôi đã đọc tất cả các tài liệu của các cậu. Các cậu nói có lý, nhưng tôi đơn giản là không thể thoái.”

Tôi trả lời: “Chúng ta gặp nhau là có cơ duyên. Cháu định rời đi rồi, nhưng trong thâm tâm có điều gì đó mách bảo cháu rằng làm vậy là không đúng, nên cháu đã quay lại. Chân tướng bác đều đã xem, cũng hiểu rõ đúng sai rồi, hôm nay bác thử suy nghĩ kỹ xem có nên thoái hay không. Nếu bác quyết định thoái, cháu có thể giúp bác. Nếu bác quyết định không thoái, cháu sẽ không tiếp tục giải thích thêm nữa. Hôm nay cháu không định đi lối ra cao tốc này, thêm nữa cháu nhận thấy nhà máy của bác tình cờ lại liên quan đến lĩnh vực công việc của cháu. Thông qua một loạt sự trùng hợp mà cháu đã đến đây để gặp bác. Nếu bỏ lỡ dù chỉ một chi tiết, chúng ta sẽ không bao giờ gặp nhau.”

Ông ấy vẫn im lặng, và tôi nhận thấy ông ấy đang do dự. Nhớ lại niệm đầu về “giữ thể diện”, tôi tiếp tục: “Bác à, cháu có thể giúp bác thoái. Cháu sẽ đặt cho bác một hóa danh, người nhà bác cũng không ai biết đâu.. Thần Phật nhìn nhân tâm.”

Sau khi tôi nói xong, ông ấy trả lời: “Không cần dùng hóa danh. Cậu giúp tôi thoái đảng bằng tên thật nhé.”

Tôi viết tên ông ấy xuống và nói: “Bác à, chúc mừng bác đã bước tới một tương lai tươi sáng và đầy hứa hẹn.” Ông cười và bắt tay tôi thật chặt khi chúng tôi chia tay, và đi cùng tôi một đoạn khá xa để tiễn tôi.

Thông qua trải nghiệm này, tôi nhận ra chúng ta phải trân quý mọi cơ duyên. Sư phụ chắc chắn sẽ an bài cho những người cần cứu bước ngang qua cuộc đời chúng ta. Ngoài ra, chúng ta phải học Pháp thật tốt và tinh tấn tu luyện bản thân. Nếu không có sự hỗ trợ của các đồng tu người nhà, có thể tôi đã bỏ lỡ cơ hội giúp đỡ người đàn ông hữu duyên này.

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/5/13/507234.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/6/19/234775.html