Cửa hàng nhỏ của chúng tôi là nơi tôi giảng chân tướng cứu người
Bài viết của một đệ tử Đại Pháp tại Trung Quốc
[MINH HUỆ 09-05-2026]
Trước khi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, tôi đã có rất nhiều điều thắc mắc về cuộc sống. Tôi thường tự hỏi mình đến từ đâu và sẽ đi về đâu. Hồi nhỏ, bà nội từng nói với tôi rằng trên đầu mỗi người đều có một ngôi sao, vì vậy tôi thường ngước nhìn lên bầu trời đêm, tìm kiếm ngôi sao trên đầu mình, đôi khi nước mắt lăn dài trên má.
Tôi đắc Pháp vào cuối năm 1998, và hoàn toàn bị chấn động bởi các Pháp lý được giảng trong cuốn sách của Sư phụ Lý, cuốn Chuyển Pháp Luân. Tôi đã tìm được câu trả lời cho tất cả những thắc mắc của mình và quyết tâm theo Sư phụ tu luyện Đại Pháp để trở về gia viên chân chính của mình.
Tôi có tính cách hướng nội, từ nhỏ tôi đã luôn ngại gặp người lạ. Mỗi khi phải nói trước đám đông, mặt tôi lại đỏ bừng và miệng thì run run.
Sau khi trưởng thành và đi làm, những người xung quanh nói tính tôi cô độc, bướng bỉnh và khó gần. Sau khi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, mọi người đều nói tôi đã thay đổi rất nhiều, trở nên hòa ái, dễ gần.
Gia đình tôi mở một cửa hàng nhỏ, lúc đó tôi đã định ra một niệm: tôi sẽ coi cửa hàng là nơi để tôi giảng chân tướng cứu chúng sinh.
Tôi đã giảng chân tướng về Pháp Luân Công và cuộc bức hại cho tất cả những ai đến cửa hàng của chúng tôi. Có người không hiểu liền hỏi: “Một người tốt như cô sao lại học cái này?“
Tôi nói: “Pháp Luân Đại Pháp đã cải biến tôi thành một người hoàn toàn khác, cả về thể chất lẫn tinh thần, giờ đây tôi buôn bán trung thực, không lừa gạt bất kỳ ai.”
Ở đây, tôi muốn chia sẻ một vài câu chuyện tại cửa hàng của chúng tôi.
Câu chuyện thứ 1
Một ngày nọ, một ông lão đến thay pin đồng hồ, tôi thay pin và cẩn thận lắp lại nắp lưng đồng hồ. Ông lão vui vẻ đeo vào tay và ra về. Hai ngày sau, ông quay lại nói bị mất nắp lưng đồng hồ và đến đòi tôi.
Tôi nói: “Cháu đã lắp lại nắp cẩn thận rồi bác mới mang đồng hồ về mà”. Ông ấy bắt đầu vô lý, nói: “Tôi không quan tâm!”, khăng khăng đòi tôi tìm cho ông ấy một cái nắp lưng khác. Trong tâm tôi cảm thấy hơi bất bình, thầm nghĩ, mình biết tìm một nắp lưng khác ở đâu chứ? Ông ấy tự làm mất lại còn đến đòi mình.
Nhưng tôi chợt nhớ đến Pháp mà Sư phụ đã giảng trong cuốn Chuyển Pháp Luân, liền nói với ông lão: “Bác đừng lo, để cháu nghĩ xem cháu có thể làm gì. Hay là cháu đổi cho bác một chiếc đồng hồ mới nhé?”
Tôi liền đưa cho ông ấy một chiếc đồng hồ mới. Ông ấy cũng không khách sáo, đeo vào tay và ra về với vẻ mặt hài lòng.
Tôi nghĩ ông ấy đã lớn tuổi rồi, không nên để ông ấy vì một chiếc đồng hồ mà lo lắng, bực tức. Bản thân mình chịu thiệt một chút cũng không sao, để người già vui vẻ là được rồi.”
Con cảm tạ Sư phụ đã dạy con trở thành một người tốt.
Câu chuyện thứ 2
Một lần khác, sau khi một khách hàng rời đi, tôi phát hiện một cuộn tiền để lại trên quầy. Tôi vội vàng chạy theo hỏi nhưng ông ấy nói đó không phải tiền của ông. Tôi cố gắng nhớ lại tất cả những người đã đến cửa hàng hôm đó, nhưng hỏi ra thì không ai nhận số tiền đó. Hàng xóm nói: “Nếu thực sự không tìm được chủ nhân, thì cô cứ giữ lấy mà dùng.”
Là người tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, phải dùng tiêu chuẩn của Đại Pháp để nghiêm khắc yêu cầu bản thân. Tôi sẽ không bao giờ làm điều như vậy. Sau đó, tôi để ý có một tấm danh thiếp bán nông cụ trong cuộn tiền, tôi liền đặt tấm danh thiếp lên quầy, hy vọng nó sẽ giúp tôi tìm được chủ nhân. Tôi cũng để tiền ở một chỗ dễ thấy trên quầy.
Một hôm, mẹ của một bạn cùng lớp với con gái tôi đến cửa hàng, nhưng lúc đó tôi không có ở đó.
Cô ấy hỏi con gái tôi: “Sao cháu không cất tiền đi, mà lại để trên quầy thế?”
Con gái tôi giải thích: “Mẹ cháu nói số tiền này là của người khác làm rơi ở cửa hàng, nhà cháu không thể lấy”.
Sau đó, cô ấy kể lại chuyện này với tôi, cứ khen mãi: “Con gái của chị thật thà quá. Trong xã hội ngày nay, thật không dễ để trung thực như thế.”
Tôi biết tất cả đều là ân đức của Đại Pháp, đã âm thầm ảnh hưởng đến con gái tôi, giúp cháu trở nên trung thực, đáng tin, không tham lam, không chiếm đoạt của người khác.
Khoảng hai, ba tháng sau, một khách hàng nhìn thấy tấm danh thiếp trên quầy liền hỏi: “Vậy ra, cô cũng có danh thiếp của nhà này à?”
Tôi nói: “Đây là của người khác để quên ở đây. Anh cũng có danh thiếp này à?”
“Trước đây thì có,” anh ấy nói.
Tôi hỏi anh ấy: “Trước đây anh đã từng bị mất tiền chưa?”
“Có, tôi đã từng bị mất”, và nói cho tôi biết sơ bộ số tiền anh ấy đã mất trong một cuộn tiền mặt.
Số tiền anh ấy nói gần bằng với cuộn tiền kia. Tôi rất vui vì đã tìm thấy chủ nhân của số tiền bị bỏ quên trên quầy và trả lại tiền cho anh ấy.
Anh ấy rất ngạc nhiên và nói với tôi: “Tôi đã mất số tiền đó từ lâu rồi, cứ nghĩ sẽ không tìm lại được nữa. Cảm ơn cô rất nhiều! Những người tu luyện Pháp Luân Đại Pháp như cô quả thực không giống như những người khác!”
Câu chuyện thứ 3
Ở vùng chúng tôi có một cụ ông họ Nhiếp, khoảng 90 tuổi, từ nơi khác đến, và khá lập dị. Trước đây, các học viên khác đã giảng chân tướng cho cụ nhưng cụ vẫn không chịu thoái Đảng. Cụ thường ngồi ở công viên trò chuyện với mọi người và khá thân thiết với bố tôi.
Vậy nên, ban đầu tôi cố gắng kéo gần khoảng cách với cụ, thường bắt đầu trò chuyện về những chuyện thường ngày. Rồi tôi nói: “Bác à, bác lớn tuổi thế này chắc hẳn đã trải qua tất cả các phong trào chính trị, như ‘Tam phản,’ ‘Ngũ phản’ và ‘Cách mạng Văn hóa’ phải không ạ?”
Ông trả lời: “Đúng vậy, chừng này tuổi rồi có gì mà chưa từng trải qua chứ“.
Tôi tiếp tục nói: “Các cuộc vận động của Đảng Cộng sản đều bức hại người tốt, Pháp Luân Công cũng là bị bức hại. Vụ tự thiêu ở Quảng trường Thiên An Môn là dàn dựng. Bác nghĩ xem, làm sao một người bị bỏng nặng mà vẫn có thể ngồi vững hô khẩu hiệu được? Điều đó phi lý và rõ ràng là dàn dựng. Hơn nữa, Lưu Xuân Linh, người được cho là đã chết vì bỏng, thực chất là bị một người đàn ông đánh mạnh từ phía sau, điều này đã được ghi lại rõ ràng trên camera”. Tôi còn giảng cho ông rất nhiều chân tướng nữa, nhưng ông vẫn im lặng.
Tôi tiếp tục khuyên nhủ: “Đảng Cộng sản Trung Quốc đã gây ra quá nhiều tội ác, Trời sẽ trừng phạt nó. Người dân chúng ta để tránh bị liên lụy, hãy thoái xuất khỏi các tổ chức Đảng, Đoàn, Đội mà bác đã gia nhập! Tam thoái bảo bình an!”
Ông chậm rãi nói: “Tôi đã hơn 60 năm tuổi Đảng rồi, không thể thoái Đảng được”.
Tôi rất lo lắng cho ông cụ, nhưng lúc đó lại quên mất việc phát chính niệm. Do bị tà ác phía sau thao túng, ông cụ đã xua tôi đi. Tôi cảm thấy rất buồn cho ông.
Do phong tỏa vì đại dịch COVID, tôi đã không gặp ông ấy hơn một năm. Sau khi lệnh phong tỏa được dỡ bỏ, một hôm tôi đạp xe về nhà mẹ. Tại một khúc cua, tôi ngoảnh lại và thấy một ông lão chống gậy đứng ở cổng khu dân cư.
Đó là ông Nhiếp. Tôi đã đi khá xa ông ấy, nhưng đột nhiên trong tôi khởi lên tâm từ bi. Ông ấy đã sống đến ngần này tuổi rồi, chính là chờ để được Đại Pháp cứu độ. Xin Sư phụ hãy cứu ông ấy!
Tôi quay xe đạp về phía ông Nhiếp rồi chào ông. Ông gật đầu mỉm cười với tôi. Rồi tôi nói: “Bác hãy thoái Đảng đi, như trước đây cháu đã nói với bác đó”.
Không chút do dự, ông nói: “Được, bác thoái.”
Tôi cảm thấy rất vui mừng cho ông ấy và bảo ông hãy ghi nhớ: “Pháp Luân Đại Pháp hảo. Chân-Thiện-Nhẫn hảo.” Cuối cùng ông ấy đã thoái, lựa chọn cho mình một tương lai tốt đẹp.
Con xin cảm tạ Sư phụ đã từ bi cứu độ!
Câu chuyện 4
Một hôm chợ phiên, một cụ bà bước vào cửa hàng của chúng tôi và cảm ơn tôi vì đã giúp bà khỏi bệnh. Tôi nói: “Cháu đã chữa khỏi bệnh gì cho bác cơ ạ?
Bà nói: “Cách đây vài năm tôi bị bệnh zona, bác sỹ nói nó đã lan khắp ruột rồi, cần phải đến bệnh viện để phẫu thuật, nhưng cháu đã nói với bác rằng có một phương pháp khác có thể giúp bác.”
Tôi chợt nhớ lại vài năm trước vào một buổi chiều, một cụ bà đến cửa hàng chúng tôi, trông rất khổ sở. Tôi hỏi thăm sức khỏe bà, bà nói rằng bà bị bệnh zona và cần phải phẫu thuật.
Tôi nói: “Bác có thể niệm Pháp Luân Đại Pháp hảo! Chân-Thiện-Nhẫn hảo! Thử xem ạ, Pháp Luân Đại Pháp là môn tu luyện chính Pháp, có thể chính lại mọi trạng thái bất chính”. Tôi còn tặng bà ấy một tấm bùa hộ mệnh Pháp Luân Đại Pháp.
“Bác cứ liên tục thành tâm kính niệm, thành tâm tất sẽ linh nghiệm”, tôi trấn an bà và dặn bà luôn mang theo bùa hộ mệnh bên mình.
Chuyện này xảy ra cách đây đã hai năm nên tôi cũng không nhớ nữa.
Tôi nói: “Bác đừng cảm ơn cháu, hãy cảm tạ Pháp Luân Đại Pháp”. Bà liền đáp lại: “Cảm tạ Pháp Luân Đại Pháp! Pháp Luân Đại Pháp là chính Pháp! Bác vẫn giữ chiếc bùa hộ mệnh cháu tặng trong túi đây này.”
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/5/9/509635.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/6/20/234795.html


