Bài viết của một học viên Pháp Luân Đại Pháp ở Trung Quốc

[MINH HUỆ 12-02-2016] Nhóm máu của con gái tôi là nhóm A âm tính. Cháu bị chảy máu nghiêm trọng trong lần đẻ mổ. Các bác sỹ nhận thấy rằng nhóm máu của nó không sẵn có trong ngân hàng máu của bệnh viện, và họ rất lo sợ mà không dám nói cho chúng tôi. Động thái duy nhất mà họ có thể thực hiện là liên tục ấn vào bụng của nó để ngăn chặn các cơn co thắt tử cung. Con gái tôi ở trong tình trạng nguy kịch trong sáu giờ đồng hồ. Tôi tin rằng nó sẽ qua khỏi với sự giúp đỡ từ bi của Sư phụ bởi vì nó luôn mang theo bùa hộ mệnh Đại Pháp.

Khi cháu gái tôi được sinh ra cháu đã bị bệnh thiếu máu do tan huyết [các tế bào hồng cầu bị hủy]. Cháu ngủ suốt ngày, không khóc, không ăn, mà cháu cũng không đi tiểu. Cháu bị chứng bại não bẩm sinh và có một khối u kích thước bằng quả trứng trong não của cháu. Bác sỹ nói với chúng tôi rằng không có chút hy vọng nào cho cháu và rằng con gái tôi sẽ không thể có khả năng sinh con nữa.

Chúng tôi cảm thấy như thể đã đến ngày tận thế, và tất cả các thành viên trong gia đình đều khóc. Thông gia của con gái tôi đã yêu cầu rằng đứa bé phải được chuyển đến một bệnh viện khác ở Hồ Bắc, nhưng bác sỹ nói với họ rằng đứa bé không thể đưa đi xa được. Chúng tôi cũng được yêu cầu thông báo cho con gái tôi nhìn mặt đứa bé lần cuối.

Con rể tôi khuyên tôi không nói tình hình cho con gái tôi và chỉ để nó xem mặt đứa bé.

Tôi khuyên gia đình của con rể: “Tôi là một học viên Pháp Luân Đại Pháp. Tôi muốn để cháu bé được nghe các bài giảng Pháp Luân Đại Pháp. Gia đình có đồng ý để tôi bật các bài giảng cho cháu bé không?”

Họ đáp: “Ông có thể làm bất cứ điều gì. Chúng tôi không còn biết phải làm gì nữa.”

Tôi ngay lập tức bắt xe taxi về nhà và mang máy MP3 cùng với các bài giảng của Sư phụ Lý trở lại [bệnh viện]. Một vài người trong số các thành viên gia đình tôi cố gắng ngăn tôi lại và hỏi làm sao một đứa bé như vậy lại có thể hiểu được gì cơ chứ. Họ nghĩ hành động của tôi thật phi lý, nhưng tôi tin tưởng rằng chỉ có Sư phụ Lý mới có thể cứu được cháu bé.

Tôi thầm nói với Sư phụ Lý trong tâm mình: “Con sẽ hướng dẫn đứa trẻ học Pháp và luyện công sau này. Cháu sẽ là một tiểu đệ tử của Ngài. Xin Ngài cứu lấy mạng sống của cháu.”

Cháu gái tôi đã nghe các bài giảng trong hơn hai giờ đồng hồ. Sau đó, cháu đã có thể khóc và uống một ít sữa. Con rể tôi và dì của cậu ấy rất sung sướng và nói với đứa bé: “Nghe nữa đi con! Nghe tiếp đi con!” Sau đó cháu lắng nghe thêm hai giờ đồng hồ nữa và uống được nhiều sữa hơn. Cháu đã tiếp tục hồi phục tốt. Ngày thứ hai, cháu đi kiểm tra và mọi thứ đều ổn. Bác sỹ đã vô cùng ngạc nhiên.

Nhiều nhân viên trong bệnh viện biết rằng đứa bé không có cách nào chữa trị và đã ở trong tình trạng nguy kịch. Tuy nhiên cháu đã khỏe vào ngày hôm sau. Họ rất kinh ngạc và hỏi tôi điều gì đã xảy ra. Tôi chia sẻ với họ rằng một phép lạ đã xuất hiện nhờ Pháp Luân Đại Pháp.

Con rể tôi nói: “Từ giờ trở đi, không ai có thể nói bất cứ điều xấu nào về Pháp Luân Đại Pháp trước mặt con nữa.”

Bây giờ con rể tôi tin tưởng vào Đại Pháp và thường xuyên để con gái của cậu ấy nghe các bài giảng của Sư phụ Lý. Cháu bé không còn phải đến bệnh viện để lấy thuốc hoặc điều trị nữa. Dì của cậu ấy vẫn còn nghi ngờ trong một thời gian và sợ rằng có điều gì đó có lẽ vẫn chưa ổn với cháu bé.

Bây giờ, cháu được hơn 100 ngày tuổi, và rất khỏe mạnh và nhanh nhẹn. Tất cả chúng tôi đều vô cùng biết ơn Pháp Luân Đại Pháp.


Bản tiếng hán http://www.minghui.org/mh/articles/2016/2/12/324054.html

Bản tiếng Anh: http://en.minghui.org/html/articles/2016/3/19/155962.html

Đăng ngày xx-xx-2016. Bản dịch có thể được hiệu chỉnh trong tương lai để sát hơn với nguyên bản.

Share