Bài viết bởi một học viên ở Trung Quốc đại lục

[MINH HUỆ 20-06-2012] Tôi sinh ra ở một thành phố nhỏ thuộc tỉnh Hà Bắc. Tôi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp vào đêm giao thừa năm 1996. Lúc đó tôi 16 tuổi và là học sinh của một trong số những trường trung học tốt nhất trên địa bàn tỉnh. Vì tôi đang sống trong ký túc xá của trường, tôi chỉ có thể tu luyện vào các ngày cuối tuần khi tôi về thăm nhà. Các ngày nghỉ là thời gian tốt đẹp nhất vì tôi có thể luyện các bài công pháp với các học viên khác ở điểm luyện công vào buổi sáng và tham gia học Pháp nhóm vào buổi tối. Tôi cũng được tham gia một số hoạt động cùng với các thành viên trong gia đình của tôi, cũng là các học viên, nhằm giới thiệu Pháp Luân Đại Pháp. Vào thời điểm đó, em trai tôi và tôi thích cầm lá cờ và biểu ngữ của Pháp Luân Đại Pháp. Mỗi khi có diễu hành, chúng tôi rất tự hào và vui mừng khi dẫn đầu đoàn. Vì cha mẹ và em trai của tôi cũng đều là học viên, môi trường tu luyện trong gia đình của chúng tôi trở thành một trong những môi trường tốt nhất trong khu vực. Các học viên khác rất thích đến nhà của chúng tôi để học Pháp và chia sẻ kinh nghiệm. Đó là một khoảng thời gian tuyệt vời đối với tất cả chúng tôi.

Do cha mẹ của tôi đều đi làm và điều kiện kinh tế trong gia đình tốt, chúng tôi đã có thể mua sách Đại Pháp có bản quyền với số lượng lớn và phân phối sách. Khi chúng tôi nhận được sách từ các thành phố khác, một số học viên biết được tin này và đã đến nhà chúng tôi mua sách ngay khi có thể. Thỉnh thoảng khi cha mẹ tôi đang ở chỗ làm và nói với hai chị em tôi rằng nên bán sách cho những học viên khác với giá bằng giá mua sách vào. Chúng tôi không được phép thu nhiều tiền hơn dù chỉ là một xu. Nếu họ không mang đủ tiền để mua sách, dù thế nào đi nữa tôi cũng để họ mang sách về. Vài học viên đã phải đi rất xa để có thể mua được sách Đại Pháp có bản quyền. Tôi thấy rằng họ rất thân thiện, ngay cả khi chúng tôi mới gặp nhau lần đầu tiên. Một số dự định chỉ mua hai bộ sách nhưng sau khi biết rằng đây là những cuốn sách có bản quyền, họ đã đổi ý và muốn mua nhiều hơn dự định ban đầu. Và đó là lý do tại sao họ không mang đủ tiền theo. Hai chị em tôi đã làm đúng như lời mẹ nói và để cho các học viên mang sách về nhà. Các học viên này luôn mang trả lại tiền sớm nhất khi có thể. Trong những năm đó, không có một trường hợp nào mà sách mua rồi mà lại không trả tiền đủ cả.

Các thành viên trong gia đình tôi đều khuyến khích nhau tu luyện tinh tấn. Đôi khi, hai chị em tôi thích ngủ nướng vào buổi sáng. Tuy nhiên, cha mẹ đã dạy chúng tôi không được lười biếng và nói rằng chúng tôi phải là các học viên trẻ tinh tấn. Chúng tôi cũng chia sẻ với cha mẹ ý kiến riêng của mình để giúp cha mẹ giải quyết những vấn đề liên quan đến tâm tính ở nơi làm việc. Chúng tôi được hưởng lợi rất nhiều từ việc tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Trước đây, mẹ tôi bị huyết áp cao, cha tôi có vấn đề ở chân và em trai tôi có một vài nốt ruồi lớn màu đen trên lưng. Tất cả những vấn đề về sức khỏe đã biến mất sau khi chúng tôi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Sư phụ cũng đã giúp tôi tịnh hóa cơ thể nhiều lần trong quá trình tu luyện. Dưới đây là một câu chuyện về Pháp Luân Đại Pháp đã giúp tôi loại trừ nghiệp lực như thế nào.

Tôi mắc một bệnh lạ khi tôi được 10 tuổi, đó là một bệnh làm cho tóc rụng. Mỗi sáng khi chải đầu tóc tôi rụng rất nhiều. Dần dần, cả nhà tôi nhận ra rằng triệu chứng của bệnh ngày càng trầm trọng hơn khi mà đầu tôi còn lại rất ít tóc. Do đó, tôi đã cạo trọc đầu, nhưng sau đó đã phát hiện ra có rất nhiều mụn nhọt trên da đầu. Một số nhọt đã mưng mủ và tạo thành một lớp vảy dày. Một số nhọt khác thì viêm và làm cho tôi đau. Lúc đó trên đầu tôi không còn tóc nữa. Mẹ tôi đã đưa tôi đến một số bệnh viện nổi tiếng và các bác sĩ nói với tôi rằng nang tóc trên đầu tôi đã chết. Tôi đã thử tất cả các loại thuốc. Khi mẹ tôi làm sạch da đầu của tôi với rượu và i-ốt, tôi không thể không khóc vì đau. Đôi khi, mẹ tôi rất ngạc nhiên khi nhìn thấy tóc mới mọc trên đầu tôi, tuy nhiên, nó nhanh chóng rụng xuống. Sau khi cạo trọc đầu, tôi đội một chiếc mũ hoa để mọi người biết tôi là một cô gái. Tôi đội chiếc mũ trong 2 năm, cho đến khi tôi vào trung học và cuối cùng đã được chữa lành bệnh.

Một ngày hè năm 1998, tôi tìm thấy một vảy da dày dưới lòng bàn chân trái. Nó trông giống như vết của mụn nước còn lại sau khi đã mưng mủ và chưa chảy hết mủ ra. Khi ấn vào tôi không thấy đau, nhưng tôi không thể lấy nó ra. Tôi nhớ tôi đã nói với gia đình của tôi vào lúc đó:“Cha mẹ xem này, trên chân của con cũng có vảy da này. Chắc chắn con phải là một người rất xấu trong kiếp trước. Con chắc là đã làm rất nhiều việc xấu. Nếu không, tại sao con lại “đầu đính trường sang, cước hạ lưu nùng” thế này?” (trên đầu đóng vảy, dưới chân mụn nước – đây là một câu thành ngữ được sử dụng ở miền Bắc Trung Quốc để mô tả một người rất xấu.) Các thành viên trong gia đình tôi đã tạ ơn Pháp Luân Đại Pháp và Sư Phụ, người đã giúp tôi loại trừ nghiệp lực và trả nợ thay cho tôi. Vảy da trên chân của tôi là một cách Sư phụ giúp tôi tịnh hóa cơ thể. Sau khoảng một tháng, các vảy này biến mất. Tôi hiểu rằng Sư Phụ muốn tôi biết trong kiếp trước tôi đã tích lũy rất nhiều nghiệp chướng. Chỉ khi trong cuộc sống tôi nghiêm khắc với bản thân mình, tuân theo các tiêu chuẩn của Chân-Thiện-Nhẫn, tôi mới có thể tránh được “đầu đính trường sang, cước hạ lưu nùng ” trong tương lai.

Vào tháng 03 năm 1999, trong lúc học ở trường, tôi thấy ngứa trên đầu do đó đã gãi lên các vảy da trên đó. Kết quả là nhiều tóc rụng xuống và tôi thấy các vảy da ở chân tóc. Lúc đó tôi rất lo lắng và tự hỏi tại sao điều này lại có thể xảy ra một lần nữa. Tôi vội vàng sờ lên đầu một lần nữa để kiểm tra và đã thấy tóc trên các phần khác của da đầu còn nguyên vẹn, nhưng toàn bộ đầu của tôi được bao phủ bởi một lớp vảy dày. Tôi cảm thấy lớp tóc ngắn đã dần dần mọc lên trên da đầu. Tôi chợt nhớ những gì Sư Phụ Lý đã giảng,

“Chỗ mà trước đây chư vị mắc bệnh có thể cho rằng đã từng luyện khí công mà khỏi, cũng có thể đã có khí công sư chữa khỏi, nhưng [nay bệnh] lại xuất hiện trở lại. Đó là vì họ không chữa hết cho chư vị, chỉ trì hoãn lại về sau; còn tại vị trí ấy, chư vị nay không mắc [bệnh], mà tương lai mắc [bệnh]. Chúng tôi đều moi nó lên, đều đẩy nó hẳn ra, gỡ bỏ nó ra từ gốc rễ.” (Chuyển Pháp Luân)

Đây là Sư phụ đang giúp đỡ tôi loại bỏ căn bệnh mà tôi có trước kia từ gốc rễ. Sư phụ cũng chú ý rằng tôi là một cô gái nên đã không muốn để cho toàn bộ tóc và vảy da trên đầu tôi biến mất cùng một lúc. Trong những tháng tiếp theo, tóc của tôi đã rụng dần dần từng ít một. Mỗi khi một vùng tóc và vảy da tróc ra thì tóc mới sẽ mọc lên tại đó, và mỗi khi tóc mới mọc lên ở một vùng thì tại vùng khác, vảy da sẽ lại tróc ra. Bằng cách này, khi những vùng vảy da cuối cùng trên đầu tróc ra thì phần tóc mới mọc đầu tiên đã đạt đến chiều dài của tóc ban đầu của tôi lúc chưa mắc bệnh. Tuy các sợi tóc trên đầu dài ngắn khác nhau nhưng mọi người có thể nhận ra tôi là một cô gái. Tôi không cần phải đội chiếc mũ đặc biệt đó nữa. Câu chuyện này khiến gia đình tôi và mọi người ở điểm luyện công một lần nữa chứng nghiệm về sự kỳ diệu phi thường của Pháp Luân Đại Pháp. Mỗi lần khi mẹ tôi kể về chuyện này, bà đều nói với tôi rằng,“Sư phụ của chúng ta tràn đầy lòng bao dung! Sư phụ thậm chí còn tính đến thực tế rằng con là một cô gái khi giúp con tiêu trừ nghiệp lực.”

Câu chuyện này xảy ra cách đây đã 10 năm, nhưng mỗi khi nhớ đến trong tâm, tôi có thể cảm nhận sâu sắc tâm từ bi và sự chăm sóc từ Sư phụ. Tôi sẽ cố gắng tu luyện tốt và không để phụ lòng Sư phụ.

Đây là lần đầu tiên tôi gửi bài chia sẻ. Tôi rất vui mừng khi tôi nhớ lại những kỷ niệm này. Nếu có bất kỳ lỗi hoặc sai sót trong bài chia sẻ, xin vui lòng chỉ cho tôi biết.

Từ thông tri kêu gọi viết bài kỷ niệm hai mươi năm Pháp Luân Đại Pháp hồng truyền


Bản tiếng Hán: http://www.minghui.org/mh/articles/2012/6/20/头发的故事-256612.html
Bản tiếng Anh: http://en.minghui.org/html/articles/2012/7/2/134219.html

Đăng ngày: 2-8-2012. Bản dịch có thể được hiệu chỉnh trong tương lai để sát hơn với nguyên bản.

Share