Bài viết của Chương Vận, phóng viên báo Minh Huệ

[MINH HUỆ 12-07-2021] Bộ phim Ý “Life is Beautiful” mô tả những trải nghiệm của ông Guido cùng vợ và con trai Giosuè trong thời gian bị giam cầm trong trại tập trung của Đức Quốc xã trong Thế chiến thứ hai. Ông Guido nghĩ ra nhiều cách để khiến cậu con trai nhỏ của mình nghĩ rằng họ đang chơi một trò chơi để đứa trẻ không bị ảnh hưởng [tâm lý]. Nhờ tình yêu thương của cha, cậu bé Giosuè vẫn vui vẻ và lạc quan dù bị nhốt trong trại tử thần. Trong khoảnh khắc cuối cùng, ngay trước khi bị sát hại, ông Guido đã khéo léo giấu con trai mình trong một chiếc hộp và nhờ đó đã cứu được mạng sống của cậu. Bộ phim có những khoảnh khắc hài hước nhưng cũng khiến người xem phải rơi lệ, đã giành được hơn 70 giải thưởng.

Ai có thể nghĩ rằng vào thế kỷ 21 này ở Trung Quốc, giữa cuộc bức hại tàn bạo của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) đối với các học viên Pháp Luân Đại Pháp, cô bé Vũ Giai, khi mới chỉ bốn tuổi đã phải trải qua một tình huống tương tự như của bé Giosuè.

17c36becd3ecf1adf11155b12829f441.jpg

Một cảnh trong bộ phim “Life is Beautiful”

Cao Vũ Giai, 21 tuổi, một sinh viên đại học ở Toronto đã kể lại những gì bản thân đã trải qua vào năm 4 tuổi khi còn ở Trung Quốc và những điều đó cũng tương tự như những gì bé Giosuè phải đối mặt. Bà ngoại nói cô đưa cô đến nơi làm việc của mẹ mình và cô phát hiện thấy lối vào được gắn trên một bức tường cao bên đường. Khi bước vào tòa nhà, cô nói chuyện với mẹ mình một cách biệt lập qua một vách kính. Cô liền hỏi bà của mình: “Tại sao nơi làm việc của mẹ con lại giống như nhà tù trong các bộ phim truyền hình vậy bà?” Để bảo vệ cháu gái khỏi cảm giác bị tổn thương, bà của cô chỉ đơn giản trả lời: “Mẹ của con làm việc ở đó.”

Năm 2004, mẹ của Vũ Giai là bà Thôi Linh đã bị kết án bốn năm tù vì sản xuất tài liệu giảng chân tướng Pháp Luân Đại Pháp. Khi ngày ghi dấu 22 năm cuộc bức hại của ĐCSTQ đến gần, cô Vũ Giai đã hồi tưởng lại trải nghiệm đau thương này.

“Mẹ của con ‘làm việc’ ở đó”

Cô Vũ Giai chia sẻ: “Khi đó tôi mới chỉ bốn tuổi và không nhận thức được rằng mẹ mình đang bị bức hại vì đức tin của bà trong khi cha tôi đang làm việc ở một thành phố khác. Tôi sống với bà ngoại, và ngoại nói với tôi rằng mẹ tôi đang làm việc ở một nơi khác. Lâu lâu bà lại đưa tôi đến gặp mẹ mình. Tôi nhớ mình thức dậy rất sớm mỗi khi chúng tôi đi thăm mẹ tôi và sau đó phải ngồi trên chuyến xe buýt đường dài rất lâu.

“Tôi không biết tại sao chúng tôi phải nói chuyện với mẹ mình qua vách kính tại nơi làm việc của mẹ qua điện thoại. Có lần, tôi nhìn thấy ở khóe miệng mẹ mình có bọt trắng. Tôi đã rất bối rối nghi hoặc, nhưng tôi không biết tại sao vì khi đó tôi còn quá nhỏ.”

Cô Vũ Giai sau đó đã hỏi bà của mình: “Bà ơi, tại sao nơi đó trông giống như một nhà tù trên các chương trình truyền hình vậy bà?” Bà của cô trả lời: “Không đâu con, mẹ của con đang làm việc ở đó đấy.” Vũ Giai gật đầu và tin những gì bà nói.

“Sau này tôi mới biết rằng mẹ mình đã suýt bị tra tấn đến chết. Tình trạng thể chất của mẹ thật khủng khiếp. Một điều khủng khiếp như vậy đang xảy ra đằng sau một xã hội bình yên, hài hòa mà tôi thấy trước mắt mình. ĐCSTQ quá tà ác, nó làm cho người ta oán giận.”

Tôi khâm phục sự kiên cường của mẹ

Mùa thu năm 2004, bà Thôi Linh bị cảnh sát thành phố Thanh Đảo bắt giữ vì sản xuất tài liệu thông tin về Pháp Luân Đại Pháp. Sau đó bà bị giam tại trại giam Thanh Đảo và sau đó bị kết án bốn năm tại Nhà tù Nữ tỉnh Sơn Đông ở thành phố Tế Nam.

Khi Vũ Giai lên tám tuổi thì mẹ cô trở về nhà. Dần dần cô biết được những gì mẹ đã phải chịu đựng. Cô nói: “Tôi khâm phục sự kiên cường và lòng dũng cảm của mẹ khi đối mặt với ĐCSTQ, nó thậm chí còn tồi tệ hơn cả Đức Quốc xã.”

Vậy mẹ của Vũ Giai đã trải qua những gì trong tù?

502f8d5797e556505d879360486b8bc3.jpg

Minh họa một hình thức tra tấn: Bức thực

Theo một báo cáo được công bố trên trang Minh Huệ tiếng Trung, bà Thôi Linh đã không thỏa hiệp trước áp lực mà từ bỏ đức tin của mình trong suốt bốn năm ngồi tù. Lính canh đã không ngừng nỗ lực để khiến bà phải từ bỏ tu luyện, mãi cho đến một tháng trước khi bà được trả tự do. Bà bị đánh đập ba lần một ngày. Khi bà tuyệt thực, lính canh Đổng Truyện Mai đã chỉ đạo những học viên đã ngừng tu luyện luân phiên kéo bà Thôi đến bệnh viện nhà tù hai lần một ngày để bức thực bà. Miệng bà bị nhét một chiếc khăn và bị dán chặt để bà không thể hét lên. Bà bị trói vào một chiếc ghế, sau đó một cái ống được luồn vào mũi của bà. Những người được gọi là bác sỹ này cũng là tù nhân và họ không được đào tạo hay không có kiến ​​thức về y tế. Theo chỉ đạo của các lính canh, những bác sỹ này đã liên tục kéo ống ra rồi đẩy ống vào qua mũi của bà Thôi Linh. Bà Thôi Linh đã không thể ngừng khóc vì đau đớn. Mũi của bà chảy máu, và khi tra tấn kết thúc, máu và thức ăn vương vãi khắp nơi.

Một sự việc bất thường

Vũ Giai đã kể lại một sự việc bất thường xảy ra với mẹ cô: “Các lính canh đã nhiều lần muốn kéo bà ấy ra khỏi phòng giam, nhưng khi bà hô lớn: ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo’, họ đã đưa bà ấy trở lại. Họ đã cố gắng lôi bà ra ngoài ba lần nhưng đều thất bại. Nếu không nhờ sự bảo hộ của Sư phụ, mẹ tôi có thể đã không thể ra khỏi nhà tù đó.

“Khi mẹ tôi được trả tự do, tôi đã đưa bà một chiếc bánh quy. Mẹ tôi lắc đầu bảo tôi ăn đi. Tôi tự hỏi tại sao mẹ lại không muốn ăn. Mẹ đã bị mất vị giác. Khi mẹ tôi ăn dưa hấu, mẹ lại nói nó có vị đắng trong khi nó thật ra có vị ngọt. Sau đó tôi biết dạ dày của mẹ có vấn đề do tuyệt thực một thời gian dài trong tù. Tuy nhiên, mẹ tôi đã sớm bình phục sau khi luyện các bài công pháp.”

May mắn được tu luyện

Vũ Giai dần dần biết về Đại Pháp sau khi mẹ cô được trả tự do và hai mẹ con sống cùng nhau. “Tôi đã nghe ghi âm các bài giảng của Sư phụ lần đầu tiên vào năm 2016 khi tôi 16 tuổi. Tôi đã khóc khi nghe. Tôi nghĩ Đại Pháp thật tuyệt vời và tôi đã quyết định tu luyện”.

“Tôi đã trở thành một con người khác khi tôi học các Pháp lý và luyện các bài công pháp. Trước đây tôi bị viêm mũi di truyền và nó dẫn đến nhiễm trùng tai. Tôi thường xuyên thức dậy vào ban đêm trong tình trạng nghẹt mũi, nhiều khi chỉ có thể thở bằng miệng. Tôi bị viêm khớp nặng khi còn trẻ. Khi trời mưa, hoặc vào những ngày nhiều mây, đầu gối của tôi đau kinh khủng. Hai tháng sau khi tôi bắt đầu tu luyện Đại Pháp, chứng ngạt mũi và viêm khớp của tôi đều biến mất.

“Trước khi tu luyện, tôi thường nóng tính. Tôi thường xuyên gây gổ với những người thân trong gia đình và đôi khi còn bỏ nhà đi. Ở trường, khi các bạn cùng lớp làm tôi bực bội, có lúc tôi đã gây gổ với họ. Dù bị đánh nhưng tôi vẫn kiên quyết giữ thể diện của mình. Sau khi bắt đầu tu luyện, tôi nhận ra rằng đó không phải là tôi chân chính. Bản ngã của tôi là thiện lương và hòa ái. Tôi học cách hướng nội và từ từ học cách giữ bình tĩnh khi nảy sinh mâu thuẫn. Tôi không còn bốc đồng như trước nữa. Tôi đã trở nên vị tha hơn và cảm thấy thoải mái hơn.”

51fcc0d29b9a8a06e935f344840119f4.jpg

Vũ Giai và mẹ tham dự buổi biểu diễn nghệ thuật Shen Yun ở Toronto vào năm 2018

8d3534210a4a2545bc944448d023802d.jpg

Vũ Giai tham gia triển lãm Nghệ thuật Chân-Thiện-Nhẫn tổ chức tại Tòa thị chính Toronto vào ngày 28 tháng 8 năm 2019

Bà ngoại ủng hộ việc tôi tu luyện

“Ban đầu bà tôi không tán thành việc tôi tu luyện Đại Pháp. Bà bị tổn thương bởi những bức hại mà mẹ tôi phải chịu đựng trong nhiều năm nên bà sợ tôi sẽ gặp nguy hiểm. Nhưng khi tôi nói với bà rằng việc tu luyện đã cải thiện sức khỏe của tôi và bệnh viêm khớp của tôi đã biến mất, bà đã rất ngạc nhiên. Bà đã nuôi nấng tôi và biết tôi đã phải chịu đựng những vấn đề về xoang của mình trầm trọng như thế nào. Khăn giấy mà tôi đã dùng chất thành núi. Bà rất ngạc nhiên trước sự hồi phục của tôi và nhắc tôi luyện công thường xuyên hơn, nhưng bà không muốn tôi đi giảng chân tướng.

Vũ Giai cho biết: “Cho đến khi tôi đến Canada – một lần bà đến thăm tôi, bà đã không còn phản đối việc tôi tu luyện như trước nữa. Bà nói rằng bà tôn trọng đức tin của tôi. Thực ra, bà biết Pháp Luân Đại Pháp dạy con người sống tử tế. Chỉ có ĐCSTQ mới bức hại một nhóm người thiện lưog như vậy. Không có gì sai khi trở thành một người tốt”.

Mọi bài viết, hình ảnh, hay nội dung khác đăng trên Minghui.org đều thuộc bản quyền của trang Minh Huệ. Khi sử dụng hoặc đăng lại nội dung vì mục đích phi thương mại, vui lòng ghi lại tiêu đề gốc và đường link URL, cũng như dẫn nguồn Minghui.org.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2021/7/12/427979.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2021/7/17/194124.html

Đăng ngày 21-07-2021; Bản dịch có thể được hiệu chỉnh trong tương lai để sát hơn với nguyên bản.

Share