Bài viết của một học viên Đại Pháp tại tỉnh Hồ Nam, Trung Quốc

[MINH HUỆ 23-11-2020] Năm 2012, trong thời gian còn học đại học, tình cờ tôi đọc được một bài viết trên mạng của một học viên Pháp Luân Đại Pháp nói về cuộc bức hại. Nhờ bài viết đó, tôi đã hiểu rõ hơn bản chất thực sự của ĐCSTQ.

Lúc đầu tôi còn thấy ngờ vực về một số điều tác giả viết bởi vì tôi đã bị ĐCSTQ tẩy não và tuyên truyền thuyết vô thần.

Sau này, tôi cài đặt được phần mềm free-gate miễn phí nên có thể vượt tường lửa và truy cập vào các trang mạng ngoài Trung Quốc. Trang tin tức mà tôi thường xem là minghui.org, đây là nơi các học viên Pháp Luân Đại Pháp giao lưu, chia sẻ kinh nghiệm tu luyện của họ.

Tất cả những ngờ vực của tôi về Pháp Luân Đại Pháp đã được xua tan khi tôi đọc các sách Đại Pháp trên trang web falundafa.org. Khoảnh khắc mở cuốn sách Chuyển Pháp Luân, nhìn thấy hình ảnh của Sư phụ Lý Hồng Chí, khiến tôi có một cảm giác vô cùng quen thuộc. Dù chưa đọc hết cuốn sách nhưng tôi nhận ra đây không phải là một cuốn sách bình thường. Tôi vô cùng vui sướng phát hiện đó chính là những gì tôi vẫn luôn kiếm tìm.

Những khảo nghiệm và ma nạn xảy đến trong gia đình tôi

Sau khi tốt nghiệp, tôi tìm được việc làm ở quê nhà và sống cùng bố mẹ. Chính điều này đưa đến những khảo nghiệm trong gia đình tôi.

Môi trường làm việc của cha mẹ tôi bị ĐCSTQ kiểm soát chặt chẽ, vì vậy họ chịu ảnh hưởng nặng nề bởi những tuyên truyền lừa dối về Pháp Luân Đại Pháp. Khi cha tôi biết tôi đang tu luyện Đại Pháp, ông thể hiện một thái độ vô cùng tức giận và vô lý. Không chỉ xúc phạm tôi mà ông còn dùng giày để đánh tôi.

Tôi giảng chân tướng về Pháp Luân Đại Pháp cho một người bạn cùng lớp. Thật trùng hợp, cha của người bạn học này lại làm việc cùng với cha tôi. Ông ấy đã kể cho cha tôi nghe những điều tôi nói, khiến cha tôi tức giận với tôi.

Có lần, tôi mở đoạn video nói về vụ “tự thiêu giả” trên Quảng trường Thiên An Môn do ĐCSTQ dàn dựng như thế nào cho ông nội tôi xem. Khi bố tôi biết chuyện đó, ông vô cùng giận dữ và tiếp tục gây khó dễ với tôi. Ông tịch thu các sách Đại Pháp và xé những lá bùa Đại Pháp của tôi ra nhiều mảnh.

Những điều như vậy đã xảy ra nhiều lần. Sự dối trá được ĐCSTQ tuyên truyền từ trước tới nay và lịch sử bạo lực của nó đã khiến một số người Trung Quốc giống như cha tôi vô cùng sợ hãi. Họ sợ bị bức hại và sợ rằng ĐCSTQ sẽ tước đoạt mọi thứ của họ, điều này khiến họ không muốn nghe bất kỳ sự thật nào về Đại Pháp.

Dù hành động của cha tôi không thể lay chuyển được tôi, nhưng tôi vẫn không biết phải làm sao để nói với cha mẹ về Pháp Luân Đại Pháp và cuộc bức hại. Chỉ sau khi đọc các bài chia sẻ kinh nghiệm tu luyện của các học viên trên mạng, tôi mới nhận ra mình bị dính mắc vào đó là bởi trạng thái tu luyện của tôi chưa thật vững chắc.

Tôi từng nói cha tôi về việc Đại Pháp dạy con người hướng thiện và đề cao tâm tính. Nhưng cha tôi hỏi ngược lại tôi: “Vậy tại sao con lại cư xử tồi tệ như vậy trong khi con đang nói về việc làm người tốt?” Tôi nhận ra mình không chỉ lơ là việc tu luyện mà còn có nhiều tâm chấp trước cần phải trừ bỏ đi.

Chẳng hạn, tôi chưa thực sự thiện trong mọi hoàn cảnh. Thậm chí tôi còn từng muốn từ bỏ việc giúp cha mẹ hiểu rõ chân tướng. Tôi ngộ ra mình cần phải có lòng từ bi như một đệ tử Đại Pháp chân chính. Thực sự là tôi hiếm khi trao đổi về Pháp Luân Đại Pháp với cha mẹ và chỉ đề cập đến Đại Pháp khi gặp phải mâu thuẫn. Đó là do tôi có tâm sợ hãi. Chính lúc đó, tôi đã biết làm sao để nói với họ chân tướng sự thật và đối xử với họ như những chúng sinh.

Tìm lại tâm hồn thuần khiết

Cuối năm 2019, vi-rút Vũ Hán (vi-rút ĐCSTQ) gây ra đại dịch trên khắp cả nước. Tôi nhận ra đã đến lúc phải buông bỏ hết thảy các chấp trước và tu luyện tinh tấn. Tôi tìm kiếm các thông tin về virus để viết bài cho trang web minghui.org.

Trong quá trình thực hiện hạng mục này, tôi ngạc nhiên nhận ra tâm sắc dục, một thứ tâm chấp trước đã đeo bám tôi suốt một thời gian dài bỗng dưng biến mất. Tôi thấy mình có thể nhanh chóng ngăn chặn và buông bỏ ham muốn mỗi khi chúng nổi lên. Các chấp trước khác cũng dần giảm đi. Nói cách khác, tôi đã có sự cải biến mạnh mẽ trong tu luyện khi làm công việc này.

Nhưng không chỉ có vậy, tôi vẫn cần đề cao nhiều phương diện khác. Sư phụ từ bi đã trợ giúp tôi khi Ngài thấy tôi có nỗ lực dù chỉ một chút để chứng thực Đại Pháp. Tôi cũng hiểu ý nghĩa thực sự của việc trở thành một đệ tử Đại Pháp trong thời kỳ Chính Pháp. Chúng ta không chỉ tu luyện cá nhân mà còn gánh vác trách nhiệm lớn lao là cứu độ chúng sinh. Chỉ bằng cách cứu độ chúng sinh, tôi mới có thể tìm lại tâm hồn thuần khiết mà tôi từng có trong thời gian đầu bước vào tu luyện.

Một phương diện khác mà tôi muốn chia sẻ là chúng ta cần phải học Pháp hàng ngày. Đây là yêu cầu bắt buộc. Tôi ngộ ra mình đã không làm tốt là vì bản thân chưa học Pháp tốt, học chưa đủ và không thể đạt được trạng thái vô vi khi luyện các bài công pháp.

Tôi thấy mình đã hoàn toàn thay đổi và đề cao hơn khi đọc sách Chuyển Pháp Luân và các bài giảng gần đây của Sư phụ hàng ngày. Càng học Pháp nhiều hơn càng giúp tôi nâng cao ngộ tính, vận dụng Pháp linh hoạt, nhận ra chấp trước của bản thân và trừ bỏ chúng. Tôi có thể xử trí các việc dựa trên cơ điểm là người tu luyện. Sau đó, tôi nhận thấy tu luyện rất dễ dàng và đơn giản. Tôi vô cùng hạnh phúc và may mắn khi có thể đồng hóa với Pháp.

Tu luyện tại nơi làm việc

Một trong những đồng nghiệp của tôi nhận quyết định điều chuyển công tác nên tôi được giao tiếp nhận công việc của anh ấy. Lúc đầu công việc này do hai chúng tôi cùng làm nhưng giờ tôi phải làm một mình. Tôi cho rằng thật không công bằng khi chỉ có mình tôi phải cáng đáng khối lượng công việc tăng thêm rất nhiều, trong khi ở các vị trí khác cũng công việc như thế này đều bố trí hai người trở lên. Tôi thầm nghĩ: “Tại sao họ lại đối xử với tôi như vậy? Tôi không thể làm hết tất cả công việc này một mình được!” Cách suy nghĩ này cộng thêm với việc phải làm nhiều hơn khiến tôi trở nên kiệt sức. Mối quan hệ giữa tôi và người phụ trách cũng trở nên căng thẳng.

Sau đó tôi nhận ra mình có tâm tật đố. Tôi cho rằng nó không công bằng vì tôi muốn có người chia sẻ bớt công việc. Tôi tự nhắc nhở bản thân không nên suy nghĩ giống với người thường. Tôi không nên truy cầu cuộc sống an nhàn thoải mái như mọi người vẫn làm. Xuất phát điểm của tôi là chỉ nghĩ cho bản thân. Đây là tâm tật đố mà tôi cần phải trừ bỏ đi.

Vì vậy, tôi đã quy chính lại bản thân, cố gắng làm việc bằng một tâm thái bình tĩnh và an hòa. Tôi coi những vấn đề gặp phải trong công việc là cơ hội để đề cao tâm tính. Và mọi việc đã có chuyển biến tốt sau khi tôi thay đổi cách nghĩ của mình.

Đầu tiên, hiệu quả công việc của tôi được cải thiện hơn rất nhiều. Sư phụ đã khai mở trí tuệ cho tôi. Tôi nghĩ ra cách làm mới nên có thể dễ dàng làm hết công việc của hai người, thậm chí còn nhanh hơn và tốt hơn trước.

Thứ hai, tôi giải quyết những mâu thuẫn trong công việc một cách bình hòa. Trước đây khi xảy ra mâu thuẫn, tôi không kiềm chế được cảm xúc, hay nổi nóng và thô lỗ. Sau khi học Pháp, tôi ngộ ra mâu thuẫn xảy đến là để chúng ta đề cao trong tu luyện. Nếu không có mâu thuẫn, tôi không thể nhận ra bản thân có chấp trước. Chính vì vậy, tôi nên cảm ơn người có mâu thuẫn với tôi, vì họ đã giúp tôi đề cao. Là một người tu luyện nếu tôi không thể nhìn nhận vấn đề hướng đó thì tôi sẽ mãi mãi vẫn chỉ là một người thường.

Những thay đổi của vợ tôi

Vì sợ người nhà phản đối mà suốt một thời gian dài tôi không giảng chân tướng cho vợ mình. Đôi khi, thấy tôi ngập ngừng nói về bản chất của ĐCSTQ, cô ấy hỏi tôi: “Tại sao anh lại có tư tưởng phản động vậy?” Tôi lo lắng và không nhận ra đó là do thái độ không phù hợp của mình.

Mọi thứ dần thay đổi khi tôi giành nhiều thời gian học Pháp hơn. Tôi quyết định không né tránh nữa mà sẽ nói chuyện thẳng thắn với vợ mình. Tôi kể cho cô ấy nghe những câu chuyện về sự vĩ đại của Đại Pháp và cuộc bức hại đối với các học viên vẫn đang diễn ra. Sau đó, chúng tôi cùng xem bộ phim có tiêu đề “Hiện tại và cho tương lai”.

Thật ngạc nhiên khi ngay lập tức cô ấy đã tiếp nhận chân tướng và muốn đọc các sách Đại Pháp. Sau đó, cô ấy nói với tôi: “Cuốn sách này dạy làm người tốt. Sao anh không cho em biết điều này sớm chứ?”

Rõ ràng là cô ấy đã thay đổi suy nghĩ. Cô ấy thực sự nhận ra Đại Pháp là thế nào, và bản chất tà ác của ĐCSTQ ra sao. Tôi hiểu ra tất cả các sinh mệnh đều đang chờ đợi Đại Pháp. Vì tôi tu luyện chưa tốt nên cô ấy mới biết chân tướng quá muộn. Tôi biết mình cần phải tu luyện tinh tấn hơn, nhiều chúng sinh vẫn đang chờ tôi cứu họ.

Qua trải nghiệm này, tôi ngộ được kết quả của việc giảng thanh chân tướng chính là phản ánh trạng thái tu luyện của chúng ta. Nếu chúng ta dùng chính niệm để làm, Sư phụ sẽ giúp chúng ta, và kết quả đạt được sẽ tốt.

Sau khi vợ tôi đắc Pháp, môi trường tu luyện của tôi cũng tốt lên rất nhiều. Tôi đã có người để cùng chia sẻ kinh nghiệm, giúp tôi giảng chân tướng về Đại Pháp và ĐCSTQ với những người xung quanh.

Nhìn lại chặng đường đã qua, tôi thấy mình luôn được Sư phụ từ bi chăm sóc và bảo hộ. Không lời nào có thể diễn tả được sự biết ơn của tôi đối với Ngài. Con xin được cảm tạ Sư tôn đã cứu con thoát khỏi địa ngục, tịnh hóa thân thể và cho con biết được chân tướng của vũ trụ. Nhất định con sẽ tu luyện tinh tấn hơn, làm tốt ba việc để xứng đáng với ơn cứu độ của Ngài.

[Mọi bài viết, hình ảnh, hay nội dung khác phát hành trên Minghui.org đều thuộc bản quyền của trang Minh Huệ. Khi sử dụng hoặc đăng lại nội dung vì mục đích phi thương mại, vui lòng ghi lại tiêu đề gốc và đường link URL, cũng như dẫn nguồn Minghui.org]


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2020/11/23/414696.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2021/2/8/190312.html

Đăng ngày 29-03-2021; Bản dịch có thể được hiệu chỉnh trong tương lai để sát hơn với nguyên bản.

Share