Cứu cảnh sát bằng tâm từ bi
Bài viết của một đệ tử Pháp Luân Đại Pháp ở tỉnh Liêu Ninh, Trung Quốc
[MINH HUỆ 03-06-2026] Tôi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp vào năm 1998, khi đó tôi ngoài 40 tuổi và sức khỏe rất kém. Tôi nghe mọi người nói rằng Pháp Luân Đại Pháp (còn gọi là Pháp Luân Công) có tác dụng cải thiện sức khỏe rất tốt, vì vậy sáng nào trước khi trời sáng tôi cũng đến công viên luyện các bài công pháp của Đại Pháp rồi sau đó mới đi làm. Sau ba tháng tu luyện, tất cả bệnh tật của tôi đều biến mất.
Khi Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) phát động cuộc bức hại Pháp Luân Đại Pháp vào năm 1999, tôi mới chỉ đọc cuốn “Chuyển Pháp Luân” một lần và chưa hiểu sâu về các Pháp lý, nên tôi đã ngừng tu luyện. Vào mùa hè năm 2008, tôi đã quay trở lại tu luyện và vô cùng biết ơn Sư phụ Lý vì Ngài đã không từ bỏ tôi. Tôi rất ngạc nhiên khi biết rằng hiện đã có 40 cuốn sách Đại Pháp, nhưng tôi đã đọc ngày đêm và hoàn thành tất cả chỉ trong 40 ngày.
Tôi đã hiểu ra rằng mục đích thực sự của sinh mệnh là phản bổn quy chân và sứ mệnh của các đệ tử Đại Pháp trong thời kỳ Chính Pháp là trợ giúp Sư phụ cứu độ chúng sinh. Tôi nỗ lực làm tốt ba việc, không hề buông lơi, để bù đắp cho những năm tháng đã bỏ lỡ và đền đáp ân nghĩa đối với Sư phụ và Đại Pháp.
Trong khi đối chiếu bản thân với những lời giảng của Sư phụ, tôi nhớ lại một lần mình bị bắt và muốn chia sẻ trải nghiệm này với các đồng tu. Nếu có điều gì không phù hợp với Pháp, xin các đồng tu từ bi chỉ ra.
Vào một buổi chiều mưa phùn mùa xuân năm 2010, như thường lệ, tôi ra ngoài để phân phát tài liệu giảng chân tướng. Tôi đặt tờ rơi lên một chiếc xe cảnh sát đang đỗ trước đồn cảnh sát rồi rời đi. Không lâu sau, tôi nghe thấy tiếng còi cảnh sát chói tai vang lên phía sau. Tôi cảm nhận được nguy hiểm, tim đập thình thịch vì lo lắng. Lúc đó đã quá muộn để tìm chỗ ẩn náu.
Một chiếc xe cảnh sát nhanh chóng lao tới bên cạnh tôi và dừng lại đột ngột. Phó đồn cảnh sát và một viên cảnh sát khác nhảy ra khỏi xe và chặn đường tôi. Với khuôn mặt nghiêm nghị, phó đồn giơ tờ rơi lên và hỏi sao tôi dám phát tờ rơi tại đồn cảnh sát. Sau đó, họ xô đẩy rồi giật lấy túi của tôi với các tài liệu bên trong. Họ ra lệnh cho tôi đi cùng họ đến đồn cảnh sát. Đó là lần đầu tiên tôi gặp phải chuyện như vậy. Theo bản năng, tôi vùng vẫy và từ chối lên xe, nhưng cuối cùng họ cũng ép được tôi vào và đưa tôi đi.
Phó đồn nhốt tôi vào một căn phòng nhỏ ở đồn cảnh sát, gầm gừ nói rằng tay anh ấy đã bị xước trong khi đẩy tôi lên xe. Tôi nghĩ: “Anh đang tự chuốc lấy quả báo đấy”. Vào lúc đó, tôi thực sự rất căm ghét hai viên cảnh sát đã bắt cóc tôi. Tôi thậm chí còn phát chính niệm để họ bị quả báo.
Sau khi mọi việc lắng xuống, tôi kiệt sức cả về thể chất lẫn tinh thần. Ở một mình trong căn phòng nhỏ, tôi bình tĩnh lại và tự hỏi tại sao chuyện này lại xảy ra và tại sao tôi không giảng chân tướng cho hai viên cảnh sát đó. Tôi nhận ra mình vẫn còn tâm chấp trước muốn thể hiện bản thân.
Tôi thường đến đồn cảnh sát vào ban đêm và đặt các tài liệu giảng rõ sự thật cùng đĩa CD vào những chiếc xe cảnh sát có cửa kính đang mở. Rồi chỉ vài ngày trước, khi các học viên khác đề nghị gửi tài liệu qua đường bưu điện đến các đồn cảnh sát, tôi đã nói với họ rằng không cần thiết, vì tôi thường xuyên đến đồn và để tài liệu ở đó. Đây là tâm hiển thị cực kỳ nghiêm trọng. Hành vi của tôi thiếu lý trí và không có sự từ bi. Cựu thế lực đã lợi dụng sơ hở này, khiến tôi bị đưa đến đây để chịu bức hại. Tôi cũng phát hiện ra những chấp trước khác, ví dụ như tâm truy cầu danh lợi, tâm tự mãn và tâm không muốn nghe lời góp ý.
Ngày hôm sau tại trại tạm giam, phó giám đốc trại hỏi tôi lý do vì sao tôi ở đây. Tôi đã giảng chân tướng cho ông ấy, ông ấy đáp: “Tôi biết Pháp Luân Công rất tốt. Chú tôi là giáo sư đại học và chú ấy cũng tu luyện môn này”.
Tôi đã giảng chân tướng cho hai tù nhân và giúp họ thoái xuất khỏi các tổ chức của ĐCSTQ mà họ đã tham gia. Tôi nghĩ: “Thưa Sư phụ, con cần phải rời khỏi đây để đi cứu người. Đây không phải là nơi con nên ở lại”. Vì vậy, tôi đã tuyệt thực để phản bức hại. Vào ngày thứ tư, tôi đã được thả tự do sau khi bác sĩ khám và kết luận rằng tôi mắc bệnh nghiêm trọng, lẽ ra không được phép bị giam giữ khi chưa tiến hành kiểm tra sức khỏe.
Vài ngày sau khi trở về nhà, tôi đi đến đồn cảnh sát để đòi lại đồ cá nhân. Tuy nhiên, lý do thực sự khiến tôi đến đó là để giảng chân tướng cho họ. Tôi yêu cầu được nói chuyện với trưởng đồn. Khi tôi gõ cửa phòng, anh ấy đã mời tôi vào ngồi xuống.
Tôi làm theo và bắt đầu kể cho anh ấy nghe việc tôi từng có sức khỏe kém như thế nào và mọi bệnh tật đã biến mất ra sao sau khi tôi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Công. Tôi nói: “Tôi đi phát tài liệu cho cảnh sát là để nói rõ cho các anh, và đặc biệt là muốn anh biết, rằng Pháp Luân Đại Pháp là một môn tu luyện Phật gia thượng thừa. Môn tu luyện này mang lại trăm điều lợi cho đất nước và nhân dân. Giang Trạch Dân (cựu lãnh đạo ĐCSTQ, kẻ đã phát động cuộc bức hại) cảm thấy có quá nhiều người đang tu luyện môn này, nhưng chính quyền lại không thể tìm ra lý do để bức hại chúng tôi. Do đó, họ đã dàn dựng vụ tự thiêu trên Quảng trường Thiên An Môn để làm cái cớ đàn áp”. Tôi cũng trao đổi thêm với anh ấy rằng Pháp Luân Đại Pháp hiện đang được hồng truyền tại nhiều quốc gia trên toàn thế giới và được chính phủ các nước ủng hộ.
“Tôi biết”, trưởng đồn đáp lời. “Tôi vẫn thường xuyên đọc trang web Minh Huệ của các chị”.
Tôi bảo anh ấy rằng tôi đến đây là để nhận lại đồ đạc của mình, anh ấy liền chỉ tôi đi xuống gặp một vị trưởng đồn khác ở tầng dưới.
Khi tôi qua gặp vị trưởng đồn đó, trong phòng còn có một viên cảnh sát khác. Tôi nói: “Pháp Luân Công có khả năng chữa bệnh khỏe người hết sức kỳ diệu, cá nhân tôi đã nhận được lợi ích rất lớn từ việc tu luyện. Pháp Luân Công là một pháp môn tu luyện của Phật gia, và tất cả các học viên Pháp Luân Công đều là những người thiện lương. Người xưa có câu: ‘Cho nhà sư một bát nước cũng là công đức vô lượng’. Xin các anh đừng bắt giữ các đệ tử Đại Pháp, nếu không các anh sẽ tự gánh lấy ác nghiệp đấy”.
Vị trưởng đồn trả lời: “Chúng tôi cũng chỉ làm cho có thủ tục để có thể kiếm sống và nuôi gia đình thôi”. Sau đó, anh ấy ghé sát lại thì thầm vào tai tôi: “Trên trang web Minh Huệ có nói về phát chính niệm. Tôi không hề bắt giữ chị đâu nhé, thế nên đừng có tính ác báo cho tôi đấy.” Cả hai chúng tôi đều bật cười.
Viên cảnh sát kia lên tiếng: “Pháp Luân Công đã bị đàn áp hơn 10 năm rồi, vậy mà vẫn có vô số người kiên trì tu luyện, hơn thế còn hồng truyền ra khắp nơi trên thế giới. Pháp Luân Công hẳn là rất tốt”.
Vị trưởng đồn nhắc tôi rằng cần phải vô cùng cẩn thận, vì công nghệ giám sát ngày nay đã rất tiên tiến. Anh ấy chỉ cho tôi xem phạm vi giám sát của đồn cảnh sát. Tôi cảm ơn anh ấy vì lời nhắc nhở an toàn này. Kể từ đó, tôi đã vô cùng chú tâm để tránh lọt vào ống kính của các camera an ninh.
Nhận ra rằng họ đã tường tận chân tướng về Đại Pháp nhờ đọc các bài viết, tôi lại yêu cầu lấy lại những món đồ đã bị tịch thu khi tôi bị bắt. Vị trưởng đồn nói rằng đồ đạc của tôi đang nằm ở một bộ phận khác, anh ấy sẽ đi lấy giúp tôi khi có thời gian.
Tôi đã quay lại đồn cảnh sát nhiều lần để đòi lại đồ đạc của mình. Sau đó, mỗi khi trông thấy tôi bước đến, viên cảnh sát kia đã hô lớn “Pháp Luân Đại Pháp hảo” trước mặt rất nhiều cảnh sát khác. Chẳng bao lâu sau, anh ấy được thăng chức lên phó đồn, còn vị trưởng đồn kia cũng được thăng chức và chuyển sang một đơn vị khác.
Tôi cũng tìm cách nói chuyện với viên phó đồn đã trực tiếp bắt mình. Tôi nói: “Các đệ tử Đại Pháp luôn tu tâm tính và nỗ lực để trở thành những người tốt. Không hề có bất kỳ văn bản chính thức nào được ban hành về việc đàn áp Pháp Luân Công; tất cả đều chỉ được truyền đạt bằng miệng. Một ngày nào đó, Pháp Luân Công nhất định sẽ được minh oan. Nhưng đến lúc ấy, ai sẽ phải chịu trách nhiệm cho những việc sai trái mà các anh đã làm?”
Với ánh mắt ân cần và chân thành, vị phó đồn nhìn tôi và nói: “Dì ơi, giữa chúng ta làm gì có thù oán gì. Tại sao cháu lại đi bắt dì chứ? Giá như lúc đó dì giải thích cặn kẽ sự tình thì cháu đã thả dì đi rồi”.
Tôi biết rằng cậu ấy đã nói đúng. Khi tôi bị bắt, sự tức giận đã bủa vây khiến tôi kháng cự cậu ấy giống như thể đó là một mâu thuẫn thuần túy giữa con người với con người. Nếu tôi có thể phản ứng lý trí dựa trên các Pháp lý và giảng chân tướng cho cậu ấy bằng sự từ bi, có lẽ tôi đã tránh được việc này, cậu ấy cũng sẽ không vô tình tạo thêm nghiệp cho bản thân mình. Về sau, viên phó đồn bị bệnh trong một thời gian dài và không được thăng chức lên làm trưởng đồn. Khi tình cờ gặp tôi ở trung tâm thương mại, cậu ấy cũng niềm nở chào hỏi tôi.
Sau khi giảng chân tướng cho nhiều cảnh sát khác nhau, tôi có thể cảm nhận rằng họ thực lòng không muốn bức hại các đệ tử Đại Pháp nữa. Một viên cảnh sát khác cũng từng ghé thăm nhà tôi, lúc ra về cậu ấy thậm chí còn giúp tôi xách túi rác xuống dưới nhà.
Đã hơn 10 năm trôi qua kể từ lần bị bắt giữ đó, tôi vẫn tiếp tục vững bước trên con đường tu luyện để trợ Sư Chính Pháp. Mỗi ngày tôi đều đọc Pháp, học thuộc Pháp hoặc chép Pháp. Suốt 17 năm qua, ngoại trừ những trường hợp đặc biệt, ngày nào tôi cũng ra ngoài để trực tiếp giảng rõ chân tướng cho mọi người.
Hơn 10 năm trước, hoa Ưu Đàm đã nở rộ trên cửa sổ và hàng rào nhà tôi, tôi thường nghe thấy tiếng nhạc cùng tiếng chuông vọng đến từ những không gian khác. Thân thể tôi cũng đã hai lần tiến nhập sang không gian khác, tôi đã tự mình chứng nghiệm điều mà Sư phụ miêu tả trong bài thơ:
“Thương khung vô hạn viễn
Di niệm đáo nhãn tiền” (Hồng, Hồng Ngâm)
Bài chia sẻ lý tính giữa những người tu luyện thường chỉ phản ánh nhận thức của cá nhân trong trạng thái tu luyện tại thời điểm viết bài, thiện ý giao lưu trên tinh thần cùng nhau đề cao. Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/6/3/509142.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/8/18/235563.html


