Bài viết của một đệ tử Đại Pháp tại Trung Quốc Đại lục

[MINH HUỆ 26-08-2026] Người nhà tôi đều làm cảnh sát phụ trợ (phụ cảnh), hơn nữa còn là phụ cảnh ở Tân Cương, cũng có người kết hôn với phụ cảnh. Trong thời kỳ cuộc bức hại ở Tân Cương diễn ra tàn khốc nhất, họ đã tham gia lục soát nhà cửa, áp giải, v.v. Vì họ đã ký thỏa thuận bảo mật nên tôi không biết rõ chi tiết cụ thể. Họ đều đã làm tam thoái (thoái Đảng, Đoàn, Đội), nhưng thuộc kiểu đồng ý một cách miễn cưỡng. Tôi có cái tình với họ, cho rằng mặc dù họ miễn cưỡng đồng ý tam thoái, nhưng dẫu sao cũng đã được đắc cứu.

Tuy nhiên, sự việc không hề đơn giản như vậy. Năm ngoái, họ đều gặp báo ứng, tuổi còn trẻ mà đã mang đầy bệnh tật, lại còn đều là bệnh hiểm nghèo, cha mẹ họ cũng liên tục đau ốm, liên tục thất thoát tiền tài.

Hôm đó, trong lòng tôi tuy có chút hoài nghi, không chắc liệu họ có thực sự đắc cứu hay không, nhưng tôi vẫn thấy vui vì họ đã làm tam thoái. Lúc này, một vị Thần rất tức giận quở trách tôi: “Cô không xem xem họ đã làm những việc gì sao!!”

Vị Thần này trông có vẻ giống như Thần giữ cửa (Môn Thần), nhưng tầng thứ rất cao, rất uy nghiêm. Vị Thần đó cho tôi xem, số người mà một người nhà của tôi từng làm tổn hại nhiều bằng cả một sân vận động, mọi người đứng san sát nhau; trong tay họ có người ôm con, dắt con, từng nhà từng nhà một.

Trong đó, một người dắt một đứa trẻ khoảng 6 tuổi chỉ cao đến đùi anh ấy, tay ôm một đứa con khoảng 2 tuổi, kể cho tôi nghe về cảnh ngộ của mình: Nhà cửa bị dán niêm phong, toàn bộ tài sản bị tịch thu, hai đứa trẻ cùng vợ chồng anh ấy, mỗi người bị bắt cóc đến một nơi. Lúc đó, anh ấy vô cùng nhớ thương và lo lắng cho vợ con, họ đã qua đời trong sự bi thương, tuyệt vọng và sợ hãi. Tôi không nhìn thấy vợ anh ấy, có lẽ vẫn còn sống. Anh ấy nói với tôi rằng, anh ấy muốn người thân này của tôi phải trả nợ, trả nợ một-đổi-một, bản thân anh ấy đã phải chịu những thống khổ gì thì bắt người thân kia phải chịu đựng y hệt như vậy. Người thân này là em rể của tôi, em gái tôi kết hôn với cậu ấy cũng bị liên lụy theo (hiện giờ cũng ốm yếu bệnh tật). Trước khi kết hôn, cậu ấy đã làm phụ cảnh, em gái tôi không những không ngăn cản, mà còn chọn cậu ấy, chấp nhận cậu ấy. Tôi hỏi: “Những việc cậu ấy làm đâu có liên quan nhiều đến em gái tôi?” Anh ta suy sụp nói: “Vậy vợ con tôi đã phạm lỗi lầm gì?”

Vị Thần mà tôi nhìn thấy trước mặt, trước khi người nhà tôi phát hiện ra bệnh hiểm nghèo, mà tôi vẫn không phân biệt được thiện ác, đã từng câu thông với tôi. Mỗi người thân làm phụ cảnh đều tạo ra một khối tội ác lớn được nén lại như đá kim cương, tội lỗi của họ đã ảnh hưởng đến ông bà nội ngoại, cha mẹ, bản thân họ, con cái, vợ của họ, cùng những người thân tương ứng bên nhà vợ. Tại sao từ đời con trở xuống lại không còn ai nữa? Là bởi vì con cái họ không có hậu duệ nữa.

Tôi hỏi: “Họ không phải là trực tiếp tham gia bức hại đệ tử Đại Pháp mà?” Thần nói: “Ngay cả với người thường, không trực tiếp phạm tội cũng không được, bởi vì hành vi của họ đã khiến người ta sợ hãi, còn khiến một số người qua đời nên không thể lựa chọn được nữa, khiến rất nhiều người không thể đắc cứu; hơn nữa trong số những người họ bắt có đệ tử Đại Pháp hay không, cô cũng không biết. Cô không nhận rõ ra cái ác của họ là vì cô đã bị tà đảng tẩy não, đã thích nghi với môi trường này. Lần này không giống như thời đầu Giang Trạch Dân bịa đặt vu khống để bức hại, lần này là lựa chọn trong sự minh bạch, nước ngoài đều đang lên án bạo chính ở Tân Cương và cuộc bức hại Pháp Luân Công, trên tin tức cũng đăng Sách trắng của Mỹ v.v., họ là lựa chọn một cách minh bạch, hơn nữa số người giảng chân tướng cho họ không phải là ít. Họ vì tiền tài mà vẫn cứ làm như thế.”

Tôi hỏi: “Thực sự nghiêm trọng đến vậy sao?” Ông ấy nói: “Họ bằng như đã gia nhập một tổ chức tôn giáo cực đoan tương tự như Hitler và Phát-xít Đức, so với Hồng vệ binh thời đó thì có phần hơn chứ không kém, hiện tại trực tiếp can nhiễu đến Chính Pháp, tội lỗi phạm phải còn lớn hơn những người kia. Chỉ là không cho họ địa vị và lợi ích lớn như vậy, khiến người ta lầm tưởng đó là việc nhỏ. Họ là một mắt xích trong đó, những người bị áp giải đi đã phải chịu đựng những ma nạn gì, sống hay chết, họ tuy không biết, nhưng họ phải chịu trách nhiệm về việc đó.”

Tôi lập tức bừng tỉnh ── hèn chi lúc ở lớp tẩy não, có một người canh chừng tôi; trong mắt tôi, anh ta chỉ ngồi đó không làm gì cả, thỉnh thoảng còn đùa với tôi, cuối cùng anh ta mơ thấy mình bị còng tay ra tòa án.

Tôi nhìn thấy bệnh nghiệp hiện tại của người nhà và những điều không thuận lợi trong cuộc sống của họ cũng chỉ mới là để họ hoàn trả một làn khói đen bay ra từ khối “đá kim cương” kia. Tôi tiếp tục giảng chân tướng cho họ, thái độ của họ rất kém, thiếu kiên nhẫn, vẫn cứ lỗ mãng, không tin mình phạm tội, vẫn rất đối phó. Hiện tại nghiệp lực hiện ra như một cái vung nồi tròn vo, úp toàn bộ cả gia đình lớn vào trong.

Vì sao lại để tôi nhìn thấy những điều này? Bởi vì tư tưởng của tôi đang bảo hộ họ, cho rằng họ sẽ sống bình yên hay tốt đẹp, khiến các vị Thần và chúng sinh bị hại ở không gian khác không cách nào đòi nợ được, động đến họ là động đến tôi; hơn nữa khi tôi mong cho họ được tốt, nghiệp lực của họ đang chuyển sang thân tôi. Những sinh mệnh bị họ hại có liên quan trực tiếp đến các vị Thần quản họ ở tầng trên, Thần rất phẫn nộ: Họ đã phạm phải tội ác tày trời. Khi tư tưởng của tôi bảo hộ họ thì tương đương với việc lấy đức của tôi để đổi lấy nghiệp lực của họ; trong mắt họ, tôi cũng trở thành một sinh mệnh rất xấu. Chỉ là, dẫu sao việc họ hại người khác không liên quan đến tôi, tôi chỉ là vô tri, và tôi cũng là nạn nhân, sinh mệnh bên kia cũng không muốn hủy hoại tôi.

Vị Thần đó tạm thời để người đàn ông ôm con ở lại bên cạnh tôi và trò chuyện với tôi. Người đàn ông này nói: “Chúng tôi muốn người nhà kia của cô phải trả nợ, tôi và những người ở sân vận động kia không thuộc diện nợ người khác mà phải gặp đại nạn này, hoàn toàn là vô tội, cho nên tầng trên đã công nhận rồi. Hiện tại tư tưởng của cô tương đương với việc ngăn cản tôi, giống như Đậu Nga muốn bắt những kẻ hại mình phải đền tội, thế nhưng cô lại đứng trước mặt kẻ xấu để cản Đậu Nga, cô nói xem tôi có hận cô không? Nhưng tôi không muốn hận cô.” Tôi nói: “Tôi biết rồi, tôi sẽ không như vậy nữa, hơn nữa khi họ gặp nạn tôi sẽ không có hành vi giúp đỡ gì nữa, cũng không thương hại họ nữa.” Nghe tôi nói vậy, anh ta mỉm cười rồi biến mất trước mắt tôi như những hạt bụi tiêu tán.

Thần lại xuất hiện và nói: “Vẫn còn cách giải quyết. Nếu người nhà của cô thực sự nhận ra sai lầm, thực sự được đắc cứu, thì nhóm người kia cũng sẽ từ tận đáy lòng thấy vui mừng cho họ, họ sẽ không đòi nợ nữa. Nếu là người thường không tham gia [bức hại], họ chân tâm tam thoái cũng được coi là đắc cứu, nhưng đối với người trực tiếp tham gia thì yêu cầu cũng cao hơn, họ phải phơi bày, sửa đổi, sám hối, nói ra những việc mình đã làm, có một cái tâm thực sự hối hận, và lập công chuộc tội thì mới có thể được tha thứ.”

Lúc này, tôi nhìn thấy Sư phụ mỉm cười hiển hiện ra, trong não nhận được thông tin: Bước tiếp theo đã bắt đầu rồi, từ bây giờ trở đi tất cả những ai tham gia bức hại đều sẽ đón nhận báo ứng lớn nhất. Nếu trước đây là báo ứng hạ xuống một bậc, thì hiện tại ít nhất là hạ xuống năm bậc. Trước đây họ có được vài tháng sống bình yên, bề ngoài thì có vẻ như Đại Pháp lại bị bôi nhọ, thực chất là đang cho họ cơ hội lựa chọn một lần nữa, người nhà của tôi đã không nắm bắt cơ hội này. Báo ứng thực sự bây giờ mới bắt đầu, họ sẽ không còn những ngày tháng bình thường của người thường nữa, bệnh tật, người thân qua đời, con cái gặp chuyện, tiền tài mất đi như nước chảy, hết nạn này đến nạn khác sẽ giáng xuống. Phải bắt họ hoàn trả ở không gian này, còn khiến người thế gian vừa nhìn là thấy ngay họ bị báo ứng do bức hại người khác, rồi sau khi chết sẽ tiếp tục hoàn trả dưới địa ngục. Nhưng còn sống là còn cơ hội, hãy phơi bày những việc mình đã làm, sửa sai, thực sự sám hối bù đắp; sau khi đắc phúc báo nhờ niệm Đại Pháp hảo thì hãy nói cho người thân xung quanh biết chứ không được giấu giếm; chủ động đi tìm chân tướng, chân tâm tam thoái. Như vậy mọi thứ vẫn còn kịp để có chuyển biến.

Cuối cùng, xin nhắc nhở các đồng tu, sau này người thân, bạn bè từng phạm tội đối với Đại Pháp, đệ tử Đại Pháp, có thể sẽ gặp đại nạn. Đối với người từng phạm tội, việc bày tỏ thái độ mơ hồ là không được. Nếu báo ứng thực sự đến, hy vọng các đồng tu đừng phạm phải sai lầm như tôi. Cuộc bức hại lâu dài dẫn đến việc bản thân đã quen với hành vi ác ý của người nhà và người khác, hơn nữa đôi khi lại so sánh với những kẻ xấu hơn, cảm thấy người đó dẫu sao cũng cười với mình hoặc đối xử với mình khá tốt, tìm lý do biện hộ cho kẻ hành ác, từ đó khiến bản thân tạo nghiệp mà rớt xuống.

Ở không gian khác nhìn nhận vô cùng công chính, hoàn toàn dùng chính lý để đánh giá, không oan uổng cho bất kỳ ai. Tương ứng với điều đó, lần này, những người lựa chọn đúng sẽ có phúc. Trước đây là tà ác ở không gian khác bảo hộ kẻ xấu, đàn áp người tốt. Những người minh bạch xung quanh, trong khi tà ác ngông cuồng, đã phải chịu khổ theo. Nhưng hiện giờ, toàn bộ đã đảo ngược, khi tà ác bị tiêu diệt, những người lựa chọn đúng thì cuộc sống sẽ trở nên tốt đẹp.

Trên đây là những điều tôi nhìn thấy ở tầng thứ cá nhân, có gì không đúng, mong các đồng tu dĩ Pháp vi Sư.

Bài chia sẻ lý tính giữa những người tu luyện thường chỉ phản ánh nhận thức của cá nhân trong trạng thái tu luyện tại thời điểm viết bài, thiện ý giao lưu trên tinh thần cùng nhau đề cao.

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/8/26/513670.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/8/27/235685.html