Dùng từ bi đối đãi với mỗi học sinh
Bài viết của đệ tử Đại Pháp Hà Bắc, Trung Quốc
[MINH HUỆ 10-07-2026] Tôi là một giáo viên bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp từ năm 1997. Sau khi tu luyện, tôi vốn từ chỗ khắp thân đầy bệnh tật đã trở nên nhẹ nhõm không bệnh, tinh thần luôn sảng khoái. Trong việc giảng dạy, tôi cũng lấy các nguyên tắc của Đại Pháp làm kim chỉ nam, nhờ đó mà kết quả học tập của học trò của tôi được cải thiện nhanh chóng. Trong nhiều năm qua, tôi đã âm thầm cống hiến hết mình cho học trò với lòng chân thành và thiện lương.
Một sớm đắc Pháp, trăm bệnh tiêu tan
Trước khi tu luyện, tôi bị viêm dạ dày nông, loét tá tràng, viêm túi mật và thấp khớp. Nói đến vấn đề về dạ dày của tôi, dạ dày tôi luôn đau và đầy hơi. Tôi từng uống cả thuốc Đông y và Tây y mỗi ngày, tiêm thuốc và truyền dịch. Tôi thậm chí đã dùng hai đợt thuốc nhập khẩu, nhưng vẫn không hiệu quả. Tôi thử đủ loại bài thuốc dân gian và phương pháp điều trị truyền thống, nhưng không có tác dụng. Tôi không thể ăn đồ lạnh hoặc đồ nhiều dầu mỡ; thậm chí không thể ăn trái cây hay bánh bao – chúng đều gây đau và đầy hơi. Vấn đề về dạ dày hành hạ tôi cho đến khi tôi chỉ còn da bọc xương, hoàn toàn yếu ớt, và trông như có thể gục ngã chỉ với một cơn gió nhẹ.
Tôi còn bị thấp khớp trong thời kỳ hậu sản. Căn bệnh này khởi phát đột ngột và dữ dội. Chỉ trong một hoặc hai ngày, nó đã lan từ gót chân ra toàn bộ bên trái cơ thể tôi. Toàn bộ bên trái cơ thể tôi sưng phù, và mọi khớp đều đau nhức khủng khiếp. Ngay cả thái dương tôi cũng đau như sắp vỡ ra. Cơn đau dữ dội đến mức tôi chỉ muốn đập đầu vào tường; đó thực sự là địa ngục trần gian. Một bác sĩ nổi tiếng gần đó nói với tôi: “Cho dù cô có uống hết thuốc của các hiệu thuốc đi chăng nữa, thì cũng không chữa khỏi được bệnh của cô.”
Mùa hè năm 1997, tôi đắc được Pháp Luân Đại Pháp và đã có được cuộc đời mới. Sau khi đắc Pháp, Sư phụ đã tịnh hóa thân thể tôi, và trong một thời gian ngắn, tất cả bệnh tật của tôi đều đã khỏi. Giờ đây, đã gần ba mươi năm rồi, tôi chưa từng uống một viên thuốc nào, và mỗi ngày tôi đều cảm thấy vui vẻ và tràn đầy năng lượng. Tôi cảm thấy mọi tế bào trong cơ thể mình đều hưng phấn. Với sức khỏe được cải thiện và tinh thần tốt hơn, hiệu quả giảng dạy của tôi cũng được nâng cao nhanh chóng. Năm đó, lớp Ngữ văn mà tôi dạy đã đứng đầu toàn thị trấn trong kỳ thi cuối kỳ.
Dùng từ bi đổi lại thiện niệm của học sinh
Sau khi tu luyện, tư tưởng của tôi đã trải qua một sự chuyển biến căn bản, từ ích kỷ và tự cho mình là trung tâm, đã chuyển sang hoàn toàn vì người khác. Để dạy dỗ học sinh tốt, tôi đã chuẩn bị bài giảng kỹ lưỡng, và làm việc tận tâm. Các thành tích kỷ luật, vệ sinh, học tập, và đặc biệt là phẩm chất đạo đức của học sinh trong các lớp tôi dạy đều nhận được đánh giá cao từ ban lãnh đạo nhà trường.
Giờ đây, cách suy nghĩ của tôi về việc dạy học sinh đã hoàn toàn thay đổi. Tôi không còn dùng đến hình phạt thể xác hay la mắng nữa. Thay vào đó, tôi dùng thiện, dùng từ bi để cảm hóa và giáo dục các em. Ví dụ, một nữ sinh trong lớp tôi bị mất đồng hồ điện tử trong ngăn kéo. Trước đây, tôi sẽ nổi giận ra lệnh cho lớp trưởng kiểm tra cặp sách, bàn học và túi quần áo của từng học sinh. Nhưng bây giờ, tôi không làm vậy, cũng không nổi giận. Bởi vì Sư phụ giảng:
“Có người khi quản giáo con cái cũng nóng giận, nổi cơn tam bành; khi quản giáo con cái thì chư vị đừng làm thế, chư vị không được thật sự nóng giận; chư vị cần giáo dục con cái một cách có lý trí, như thế mới có thể thật sự giáo dục chúng được tốt.” (Chuyển Pháp Luân)
Tôi tin rằng sâu thẳm bên trong, trẻ em rất chân thành, tốt bụng và ngây thơ. Tôi nói với các em rằng, làm người cần trung thực và thiện lương, luôn luôn nghĩ đến người khác trong mọi việc mọi nơi. Tôi nói với các em học sinh: “Cô không nghĩ có kẻ trộm nào trong lớp cả. Có lẽ một bạn nào đó đã lấy đồng hồ xem rồi quên trả lại. Nếu vậy thì các em hãy trả lại đồng hồ cho bạn ấy, cô sẽ không truy cứu”. Kết quả là, một ngày sau, bạn học sinh bị mất đồng hồ đã vui mừng báo cho tôi: “Cô giáo ơi, đồng hồ của em đã trở lại trong ngăn kéo bàn rồi!” Tôi rất vui khi nghe điều đó.
Từ bi đối đãi với học sinh khuyết tật
Trong suốt sự nghiệp giảng dạy của mình, tôi đã dạy một học sinh khuyết tật. Cậu bé khoảng mười tuổi vào năm đó, mũm mĩm, mắt to và sống mũi thấp. Cậu bé mắc hội chứng Down, gây ra khiếm khuyết về ngôn ngữ và trí tuệ. Cậu đã lưu ban nhiều năm, và cuối cùng lưu ban vào lớp của tôi. Suy nghĩ đầu tiên của tôi khi nhìn thấy cậu là cha mẹ cậu đã rất khó khăn khi nuôi dạy cậu. Vì vậy, tôi quyết tâm đối xử tử tế và giáo dục cậu. Trước tiên, tôi dặn các học sinh khác phải bao dung và quan tâm đến bạn ấy, không được bắt nạt bạn ấy, và phải có lòng tốt và tình yêu thương dành cho bạn ấy. Chúng ta muốn bạn ấy lớn lên khỏe mạnh và hạnh phúc trong lớp học của mình, giống như tất cả chúng ta.
Tôi biết rằng khi học ở các lớp khác, cậu ấy thường không đến lớp, mà thích đi lang thang khắp nơi. Cậu ấy thường nằm trên sàn nhà, người đầy bùn đất. Cậu ấy cũng thường xuyên bị bạn bè bắt nạt và lăng mạ, mặt lúc nào cũng lem luốc nước mắt và bụi bẩn. Từ khi vào lớp tôi, các bạn cùng lớp đã quan tâm, yêu thương và giúp đỡ cậu ấy. Tôi cho cậu ấy đọc từ mới và vẽ cùng các bạn, và thường xuyên khuyến khích và khen ngợi cậu ấy. Dần dần, cậu ấy trở nên sạch sẽ hơn, học được cách nhận biết một số từ, có thể vẽ và đôi khi còn ngân nga được các bài hát. Các bạn cùng lớp rất vui khi thấy sự thay đổi của cậu ấy, và các giáo viên thì vô cùng ngạc nhiên.
Khi bố mẹ đứa trẻ nhìn thấy tôi, họ nói: “Cô giáo à, [cháu] đã khiến cô tốn công sức rồi.” Mẹ đứa trẻ thu mua lạc và còn tặng tôi một giỏ, và nói: “Thưa cô, cô chăm sóc con tôi chu đáo quá; đây chỉ là một món quà nhỏ để bày tỏ lòng biết ơn của tôi.” Tôi kiên quyết từ chối nhận, nói rằng: “Tôi không thể nhận lạc của chị được. Giáo dục trẻ em là bổn phận của tôi. Nếu nói là tôi làm tốt, thì đó là vì tôi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Chính Sư phụ Đại Pháp đã dạy tôi trở thành người có đạo đức cao thượng và hoàn toàn vị tha.” Chị ấy nghe và biểu thị đồng tình.
Phụ huynh nhất quyết muốn con họ học lớp của tôi
Nhà trường thường phân công nhiệm vụ giảng dạy dựa trên lịch học của học sinh. Hai ba lần, tôi dạy đến lớp bốn, và ban lãnh đạo nhà trường yêu cầu tôi quay lại dạy lớp một. Không ai muốn dạy lớp một; mọi người đều cho rằng các em còn quá nhỏ, và không hiểu chuyện, rất hao tổn tâm sức, và lại tự mình đảm nhiệm mọi chuyện của cả lớp. Một số giáo viên vì để không phải dạy lớp một, thậm chí còn bỏ tiền ra mời đi ăn, tặng quà [cấp trên]. Nhưng tôi là đệ tử Đại Pháp, tôi không thể né tránh nhiệm vụ khó khăn, lựa chọn việc nhẹ nhàng, không thể kén chọn được. Vì vậy, tôi hoàn toàn tuân theo sự sắp xếp của lãnh đạo.
Tuy nhiên, khi phụ huynh nghe tin con mình không còn học lớp của tôi nữa, họ đã đến gặp hiệu trưởng, nhất quyết yêu cầu tôi dạy con họ. Mẹ của một học sinh nói: “Cô giáo này không chỉ là một giáo viên giỏi, mà còn thực sự quan tâm đến các con”. Một phụ huynh khác nói: “Có một bé gái ị đùn ra quần, cô giáo này đã đích thân vệ sinh sạch sẽ cho bé, và thậm chí còn về nhà mang quần của con gái cô ấy đến để thay cho bé.”
Tôi biết rằng tất cả những điều này đều nhờ Sư phụ vĩ đại đã dạy tôi, và là nhờ uy đức của Đại Pháp. Đại Pháp đã tịnh hóa thân tâm tôi, biến tôi thành một người vị tha vô tư vô ngã, luôn nghĩ đến người khác. Cảm tạ Sư phụ!
(Phụ trách biên tập: Lương Kiếm)
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/7/10/512110.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/8/20/235592.html



