Bài viết của đệ tử Đại Pháp ở Đại lục

[MINH HUỆ 29-06-2026] Mẹ tôi năm nay 72 tuổi. Từ khi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp vào năm 1997 tới nay đã 28 năm. Những năm qua, mẹ tôi trải qua rất nhiều điều siêu thường, mẹ nói: “Tất cả đều là kỳ tích do tu luyện Pháp Luân Đại Pháp mang lại, Pháp Luân Đại Pháp là Phật Pháp chân chính.” Chúng tôi tin điều đó, bởi vì chúng tôi đều là những người chứng kiến rõ nhất.

1. Thân thể siêu thường

Da mẹ tôi mịn màng, khuôn mặt trắng trẻo tinh khiết, hằng ngày ra ngoài mà da không bị sạm đen, khiến chúng tôi rất ngưỡng mộ. Mỗi ngày mẹ ra ngoài mua rau và thức ăn, đạp xe trên đường rất nhanh, về nhà xách đầy tay túi lớn túi nhỏ, vào cửa tháo khẩu trang, cởi áo khoác, uống chút nước rồi tất bật vào bếp, đun nước, nhặt rau, nấu cơm, ra vào các phòng, làm việc hăng say, nhìn mẹ, nào ai nghĩ là người hơn 70 tuổi?

Đôi khi tôi nhìn ra ngoài cửa sổ phòng mẹ, những bà cụ cùng tuổi mẹ đi dạo bên ngoài, không phải làm việc nặng nhọc gì, mà tinh thần vẫn không bằng mẹ, những bà cụ đó hằng ngày bàn tán về chuyện ăn uống thực phẩm chức năng gì, ai lại đi bệnh viện, thuốc nào trị bệnh gì hiệu quả, rồi lại đau đầu, đau chân, đau tay, v.v. Tôi thường hỏi mẹ: Ai ăn ngũ cốc cũng sẽ sinh bệnh, sao không bao giờ thấy mẹ kêu chỗ nào khó chịu? Sao không thấy mẹ phải tiêm thuốc uống thuốc hay đi bệnh viện? Sao mẹ khác với những bà cụ đó vậy? Mẹ nói rằng mẹ tu Đại Pháp rồi, có Sư phụ quản, không còn duyên với bệnh viện nữa. Quả thực, những năm qua sức khỏe mẹ rất tốt, ngoài việc đi thăm người bệnh hay đưa bố tôi đi khám, mẹ không hề đặt chân tới bệnh viện, khiến chúng tôi đỡ lo lắng rất nhiều. Trong thời kỳ dịch bệnh, rất nhiều người bị nhiễm virus Trung Cộng, mẹ chỉ có triệu chứng nhẹ, ho và sổ mũi, thông qua học Pháp luyện công, chỉ vài ngày là khỏi.

2. Hành động siêu thường

Mẹ tôi đi đường nhẹ như bay, không có tiếng động, hành động nhanh nhẹn, người trẻ đều không theo kịp. Dịp Tết, tôi cùng chị cả đưa mẹ đi mua đồ Tết, lúc đó mẹ đi xem chỗ này ngó chỗ kia trong tầm mắt chúng tôi, chúng tôi cũng không để ý, chỉ trong khoảnh khắc thanh toán tiền, mẹ đã đi đâu mất. Tôi cùng chị cả chạy khắp nơi tìm, quay về xe thì thấy mẹ đã ngồi yên vị trên xe đợi chúng tôi. Mẹ nói đã chào chúng tôi rồi, có lẽ chúng tôi không để ý. Chỉ trong chớp mắt, mẹ đã quay về xe, động tác nhanh gọn vô cùng.

Còn một lần nữa, chúng tôi đưa bố đi bệnh viện khám, bố muốn mẹ đi cùng, nên chúng tôi cũng đưa mẹ theo. Bệnh viện đông người, lại phải đưa bố đi làm các xét nghiệm, chúng tôi đều mệt lử, quay đầu nhìn mẹ, mẹ luôn đi theo với khoảng cách không xa không gần, thần thái điềm tĩnh, bất kể chúng tôi đi đâu, đi bao xa, hễ quay đầu lại là thấy mẹ ở đó, lặng lẽ để chúng tôi nhìn thấy mẹ. Tôi nói với chị cả: “Mẹ sao mà khiến mình yên tâm thế này, không hề phiền phức chút nào.”

3. Tư duy siêu thường

Nói đến tư duy của mẹ, chúng tôi vô cùng khâm phục. Một bà cụ hơn 70 tuổi, nói chuyện logic rõ ràng, đâu ra đấy. Mẹ thường dạy chúng tôi cách làm người, phải chiểu theo Chân-Thiện-Nhẫn làm người tốt, đừng soi lỗi người khác, thường xuyên xem lại vấn đề của bản thân, lùi một bước biển rộng trời cao. Tôi và chị cả mỗi khi gặp chuyện phiền lòng trong gia đình, trong việc giáo dục con cái hay trong công việc, đều muốn tâm sự với mẹ, bởi vì mẹ chính trực, nói có đạo lý, chúng tôi thích nghe. Chúng tôi thường đến trong trạng thái tức giận, khóc lóc, nghe xong “bài giảng” của mẹ thì hết giận, tâm cũng bình lặng, cũng biết nên làm thế nào.

Đôi khi tôi và chị cả không hẹn mà lần lượt tới nhà mẹ, mỗi người kể những phiền muộn của mình, mẹ pha một ấm trà, kiên nhẫn lắng nghe chúng tôi nói, rồi dùng kiến giải và trí huệ của mẹ giúp chúng tôi giải quyết vấn đề. Mẹ nói chuyện biết phân tích, biết tổng kết, hơn nữa có thể nhìn ngay ra bản chất của sự việc, lại có thể kiên nhẫn hướng dẫn chúng tôi làm tốt.

Có lần, chị cả nói chuyện với mẹ, nói mãi đến rất khuya, đứng dậy định đi, tay đặt trên nắm cửa mà không đi được. Mẹ hỏi: “Sao không đi?” Chị cả nói: “Mẹ nói toàn dấu phẩy, không có dấu chấm thì con đi sao được.” Hai người đều cười phá lên.

Không chỉ hai chị em chúng tôi thích nghe mẹ nói chuyện, hàng xóm xung quanh, bạn bè của mẹ, đồng hương của bố đều thích đến nhà mẹ tôi ngồi chơi. Họ đều nói mẹ nói chuyện có đạo lý, tâm chính trực. Tôi hỏi: “Mẹ ơi, sao mẹ nói chuyện hay thế?” Mẹ nói: “Mẹ chỉ học có hai năm, có văn hóa gì đâu, đâu biết nói những điều này, tất cả đều là Sư phụ Đại Pháp dạy, học từ trong Pháp cả.”

4. Trí nhớ siêu thường

Mẹ tôi có trí nhớ tốt, điều này chúng tôi đã biết từ lâu. Nhưng hơn 70 tuổi rồi mà vẫn có thể kể lại những chuyện từ nhỏ tới lớn của tôi và chị cả, bao gồm cả những năm qua chị cả và tôi mua gì cho gia đình, năm nào sắm thêm gì, chi tiết lúc mua đồ và từng chuyện để lại ấn tượng sâu sắc ra sao. Chúng tôi đều không nhớ nữa, nhưng mẹ lại kể vanh vách từng thứ một. Tôi và chị cả đều nói, bộ não của mẹ giống như máy tính, chúng tôi không thể sánh được.

5. Trí huệ siêu thường

Mẹ là báu vật trong gia đình chúng tôi. Tại sao lại nói vậy? Từ nhỏ đến lớn, mọi việc trong cuộc sống, chỉ cần tìm mẹ thì không việc gì không giải quyết được. Thời trẻ của mẹ thì không nói, hiện tại hơn 70 tuổi rồi mẹ vẫn có thể làm tất cả các công việc kim chỉ như đạp máy may, may yếm nhỏ cho các cháu, may khẩu trang, tháo nệm rồi may lại, v.v. Tôi cùng mẹ ra ngoài lo việc, mẹ sẽ nghĩ trước nghĩ sau rất chu đáo, làm việc vừa nhanh nhẹn vừa chắc chắn, nên làm gì không nên làm gì, nên nói gì không nên nói gì, mẹ luôn nắm rõ trong tâm, biết giữ chừng mực, không đi đến cực đoan.

Mẹ chăm sóc người già, trẻ nhỏ trong nhà không một lời oán thán, từ năm 2002 đến năm 2016, mẹ lần lượt nuôi lớn con cái của cả ba chị em chúng tôi, trải qua 14 năm nắng mưa, mẹ chăm sóc xong đứa lớn lại chăm đứa nhỏ, kiên nhẫn tỉ mỉ, thương yêu các cháu hết mực, giúp chúng tôi yên tâm đi làm mà không phải để các cháu thiệt thòi, mỗi ngày trời vừa tờ mờ sáng mẹ đã đi bộ đến nhà chị cả trông cháu, quấn ấm cho cháu rồi bế về nhà mình, ngày nào cũng vậy. Đã 14 năm, trải qua biết bao mùa xuân hạ thu đông! Hơn nữa, chị cả và chị hai không phải con ruột của mẹ, vậy mà mẹ vẫn coi các chị như con đẻ, chăm sóc các cháu chu đáo tận tình.

Người ngoài hoàn toàn không nhận ra hai chị có phải con ruột của mẹ hay không, điều này không phải bà cụ bình thường nào cũng làm được. Ba người con rể đều thấy rõ sự phó xuất vô tư của mẹ, đều vô cùng kính trọng mẹ. Mỗi lần gia đình gặp chuyện gì chúng tôi đều không lo lắng, bởi vì đã có mẹ. Mẹ luôn có thể giúp được chúng tôi.

Đáng lẽ ở tuổi mẹ, con cái phải lo lắng chăm sóc cho mẹ, nhưng mẹ không những không cần chúng tôi, mà còn lo lắng cho chúng tôi, thật khiến mọi người yên tâm biết bao. Mẹ rất trí huệ trong việc cân bằng mối quan hệ giữa ba chị em chúng tôi, gìn giữ đại gia đình này, chị em chúng tôi rất hòa thuận thân thiện, chị cả với mẹ còn thân thiết hơn cả mẹ con ruột, thậm chí tôi đã ghen tỵ vì điều đó mấy lần.

Mẹ nói, sở dĩ mẹ có thể gìn giữ gia đình tốt như vậy, có thể giúp đỡ chúng tôi mọi lúc mọi nơi, đó không phải vì mẹ giỏi, mà là nhờ tu luyện Đại Pháp, là Sư phụ ban cho mẹ thân thể tốt để mẹ có sức lực chăm sóc ba đứa cháu, là trí huệ và Pháp lý mà Sư phụ ban cho khiến mẹ luôn tỉnh táo, vẫn nhìn rõ ràng những gì đang xảy ra trong xã hội hỗn loạn hiện nay, biết cách làm người, biết cách giáo dục con cháu.

Mẹ nói, làm người phải biết cảm ân, mẹ bảo chúng tôi hãy ghi nhớ và thường niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo” để được phúc báo. Chúng tôi và các con thực sự đều nhận được phúc báo, chị cả trong một lần tai nạn xe mà không hề hấn gì, anh rể cả cũng có được công việc tốt hơn, con chị cả đi du học nước ngoài mọi việc đều thuận lợi. Tôi nhìn thấy sự siêu thường mà Đại Pháp mang đến cho mẹ, cũng bước vào tu luyện, nhận được phúc báo còn nhiều hơn nữa, con tôi cũng không cần nhờ bất kỳ mối quan hệ nào mà được chuyển vào trường trung học tốt hơn. Có lần con tôi trong giờ thể dục tập nhảy xa, mất thăng bằng ngã đập gáy xuống đất, cháu liên tục niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo”, chỉ vài phút sau đã tung tăng nhảy nhót tiếp tục tập luyện. Con xin cảm tạ Sư phụ đã từ bi bảo hộ cả gia đình chúng con!

6. Trải nghiệm siêu thường

Mẹ tu luyện Đại Pháp 28 năm, là đệ tử Đại Pháp lâu năm rồi. Mẹ hiểu sâu sắc rằng Sư phụ truyền Đại Pháp trong thời loạn thế ngày nay là có nguyên nhân trọng đại. Trong thời kỳ mạt Pháp mạt kiếp, đạo đức nhân loại bại hoại, lại bị tà đảng Trung Cộng lôi kéo trượt dốc, chúng sinh nghe theo lời tuyên truyền của tà đảng mà phỉ báng, phản đối Đại Pháp cứu người thì sẽ không có tương lai. Mẹ đắc được Đại Pháp tốt đẹp như vậy, mẹ biết mình còn có sứ mệnh cứu người.

Nhưng mẹ ở nhà bị con cháu ràng buộc, không có cơ hội làm việc cứu người. Mẹ nói, Sư phụ luôn có cách an bài thời gian cho mẹ ra ngoài. Đôi khi chị cả vừa hay rảnh rỗi đón cháu về, đôi khi mẹ tranh thủ lúc cháu ngủ ra ngoài, mẹ vừa về tới nhà thì cháu cũng vừa thức giấc. Đến khi trông cháu cho tôi thì càng thần kỳ hơn, cơ quan trực tiếp cho bộ phận tôi mỗi tuần nghỉ một buổi chiều, vừa hay tạo thời gian cho mẹ đi cứu người. Vì vậy suốt 14 năm, mẹ luôn trí huệ kiêm toàn được cả gia đình và việc cứu người.

Mỗi lần đi cứu người về, mẹ đều thành kính hợp thập trước Pháp tượng Sư phụ để cảm tạ Sư phụ. Trong quá trình cứu người, mẹ đã nhiều lần trải nghiệm những điều siêu thường.

Có lần, mẹ đạp xe ra ngoài bị lạc đường, con đường thường đi mà không tìm được đường về nhà, hỏi mấy người rồi rẽ ngang rẽ dọc mãi mới về tới nhà, mẹ hỏi Sư phụ tại sao mẹ cứ bị lạc đường mãi, Sư phụ đã khai thiên mục cho mẹ, mẹ nhìn thấy trước mắt một con đường thẳng tắp dẫn thẳng tới tận cùng. Có lần mẹ đạp xe ra ngoài, va phải một ông cụ, ông cụ già rồi thì có bao nhiêu sức, vậy mà đỡ được mẹ nặng hơn 50kg mà không bị ngã. Còn một lần nữa, mẹ đi cứu người về, xung quanh mẹ bị côn trùng bay dày đặc bám theo, mẹ bảo chúng hãy ghi nhớ “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo”, đàn côn trùng bay theo hồi lâu rồi mới dần dần tản đi. Mẹ không chỉ một lần bị ngã xe trên đường, nhưng mỗi lần đều không sao cả, người không dính cả bụi, đã 60, 70 tuổi rồi mà đứng dậy là đi. Mẹ nói, Sư phụ bảo hộ mẹ quá nhiều quá nhiều rồi.

Mẹ tôi siêu thường, là vì mẹ tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, Pháp Luân Đại Pháp là Phật Pháp chân chính. Từ những trải nghiệm của mẹ, từ những gì chúng tôi tận mắt chứng kiến và cảm nhận đều có thể làm chứng, cũng từ mẹ, mà chúng tôi thấy rằng “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo”!

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/6/29/498011.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/8/11/235473.html