Bài viết của một đệ tử Đại Pháp tại tỉnh Hà Bắc, Trung Quốc

[MINH HUỆ 10-06-2026] Tôi là đệ tử Đại Pháp đắc Pháp năm 1997. Trên con đường tu luyện, trong quá trình trừ bỏ tâm chấp trước, tôi không ngừng chính ngộ trong Pháp, tu khứ những thứ bất thuần, đồng hóa với Chân-Thiện-Nhẫn. Với lòng cảm ân vô hạn đối với Sư phụ, tôi viết ra bài tâm đắc thể hội này. Có điểm nào chưa thỏa đáng, mong các đồng tu từ bi chỉ chính.

1. Thực hành Chân-Thiện-Nhẫn tại tiệm thuốc

(1) Được đặc cách tuyển dụng

Vợ chồng tôi đều là công nhân bị cho thôi việc (thất nghiệp). Để mưu sinh, hai vợ chồng tôi đã đến một nơi đất khách làm thuê. Tình cờ tôi gặp bà chủ một tiệm thuốc, bà ấy đã đặc cách tuyển dụng tôi. Bà chủ nói với tôi: “Chị là nhân viên duy nhất trong tiệm thuốc của tôi chưa từng học qua ngành y. Lý do tôi đặc cách tuyển dụng chị là vì chị có kinh nghiệm làm việc trong lĩnh vực tiếp thị, hơn nữa trông chị cũng nhanh nhẹn, chín chắn.”

Trong công việc, tôi luôn lấy tiêu chuẩn Chân-Thiện-Nhẫn để yêu cầu bản thân mọi lúc mọi nơi, dụng tâm học hỏi kiến thức chuyên môn, khiêm tốn thỉnh giáo các đồng nghiệp lâu năm, không ngại bẩn, không ngại vất vả, luôn nghiêm túc và có trách nhiệm trong từng việc mình đảm nhận.

Nhờ sự chỉ dẫn của Đại Pháp, tôi luôn đối đãi với khách hàng đến mua thuốc bằng thái độ nhã nhặn, lịch sự và luôn giữ một tâm thái tường hòa. Thông thường, phần lớn khách đến tiệm thuốc đều là người cao tuổi. Khi giao tiếp với khách hàng, ngữ khí của tôi luôn hòa ái, tôn trọng và biết nghĩ cho người khác. Khi khách hàng có tâm trạng không tốt, tôi kiên nhẫn khuyên giải, nói với họ rằng bệnh của con người là do bảy phần tinh thần, ba phần bệnh; khi gặp mâu thuẫn, nếu có thể giữ cho bản thân không kích động, không tranh đấu với người khác, biết cảm thông và thấu hiểu người khác nhiều hơn thì khí huyết mới lưu thông được tốt, thân thể cũng sẽ khỏe mạnh. Nếu thời gian cho phép và khách hàng thích nghe, tôi sẽ nói sâu hơn về văn hóa truyền thống Trung Hoa, cũng sẽ đề cập đến chủ đề tam thoái, có người cũng đã làm tam thoái.

Thái độ phục vụ thành thật và giữ chữ tín của tôi đã nhận được sự tin tưởng và ghi nhận của nhiều khách hàng. Nhờ vậy, lượng khách quen ngày càng nhiều, việc kinh doanh của tiệm thuốc cũng khởi sắc hơn nhiều. Có một lần, một vị khách đến tiệm thuốc tìm tôi nhưng tôi không có ở đó. Hôm ấy, người quản lý đang ở tiệm và nói với ông rằng tôi làm ca chiều, nếu có việc gì cần thì mọi người trong cửa hàng đều có thể giúp ông giải quyết. Thế nhưng, vị khách ấy vẫn nhất quyết đợi tôi. Ông quả quyết: “Tôi chỉ tin tưởng cô ấy.” Đến chiều, khi tôi còn chưa đến, ông đã dẫn theo cháu gái ngồi đợi tôi ở tiệm từ trước. Khi biết chuyện, tôi vô cùng cảm động! Sự tin tưởng ấy chính là trách nhiệm của tôi, cũng là động lực để tôi nỗ lực làm tốt công việc của mình, từ đó tạo nên mối quan hệ tốt đẹp giữa khách hàng và tiệm thuốc. Chính nhờ có Pháp của Sư phụ chỉ đạo, tôi mới có thể luôn dụng tâm làm được như vậy.

(2) Đảm nhiệm cương vị cửa hàng trưởng, quang minh thản đãng gặp điều huyền diệu

Công việc của tôi về mọi phương diện đều được bà chủ và người quản lý ghi nhận. Hai tháng sau, bà chủ hai lần tìm tôi nói chuyện, muốn tôi đảm nhiệm cương vị cửa hàng trưởng, nhưng cả hai lần tôi đều từ chối. Bởi trước tôi đã có ba cửa hàng trưởng lần lượt nghỉ việc, chủ yếu là do việc kinh doanh của tiệm không mấy khả quan; suốt bảy, tám năm liền, doanh thu hàng năm đều không vượt quá 100.000 nhân dân tệ. Đương nhiên bà chủ không thu lãi được nhiều thì nhân viên cũng không có thu nhập khá hơn. Đến lần thứ ba tìm tôi nói chuyện, bà chủ chân thành ngỏ lời: “Chị cứ coi như giúp tôi một việc đi!” Tôi đành nhận lời. Tuy nhiên, tôi vẫn hy vọng bà chủ sớm tìm được người phù hợp hơn, bởi tôi luôn cảm thấy mình chưa đủ chuyên môn.

Kỳ diệu là, kể từ khi tôi đảm nhiệm cương vị cửa hàng trưởng, doanh thu của tiệm thuốc tăng lên từng tháng. Chỉ sau nửa năm, doanh thu đã vượt mức 180.000–190.000 tệ mỗi tháng, thậm chí có tháng đạt tới 200.000 Nhân dân tệ. Bà chủ lãi nhiều hơn thì nhân viên cũng sẽ có thu nhập khá hơn. Thế nhưng, sau mấy tháng liền, tiền lương của tôi vẫn không hề tăng. Trước sự đãi ngộ như vậy từ phía bà chủ, tôi chợt nhớ đến Pháp lý bất thất bất đắc.

Xã hội ngày nay đạo đức ngày càng bại hoại. Việc ông chủ ăn bớt tiền lương của nhân viên, bóc lột nhân viên, tăng khối lượng công việc, bắt làm thêm giờ, kéo dài thời gian làm việc diễn ra ở khắp nơi; nhân viên bất bình mà không dám lên tiếng. Là một đệ tử Đại Pháp tu Chính Pháp, tôi gánh vác sứ mệnh trợ Sư chính Pháp, cứu độ chúng sinh. Nghĩ đến đây, tôi đường đường chính chính tìm bà chủ để trao đổi về tiền lương. Ba lần tôi đề nghị tăng lương thì cả ba lần bà đều đồng ý. Bà chủ hỏi tôi: “Chị có biết vì sao cả ba lần chị đề nghị tăng lương, tôi đều đồng ý không?” Tôi đáp: “Tôi không biết.” Bà chủ giải thích: “Chính vì chị làm việc rất tốt!” Tôi mỉm cười đáp: “Chính vì như vậy nên tôi mới có tư cách đề nghị tăng lương chứ!” Bà chủ bật cười: “Nói hay lắm! Nói hay lắm!” Tôi đã dùng phương thức quang minh chính đại nhất để ngăn chặn tâm lý ích kỷ đang trượt dốc của bà chủ. Sau đó, hành xử của bà chủ cũng dần được quy chính, việc kinh doanh của tiệm thuốc ngày càng phát đạt, bà chủ quả thực là cầu được ước thấy. Kỳ thực, đó cũng là duyên phận giữa chúng tôi.

2. Chuyện vui đến với gia đình tôi

Tôi đã tu luyện hơn 20 năm. Con trai luôn ủng hộ tôi, còn giúp tôi làm những việc cứu người của Đại Pháp. Trong thời gian còn đi học, cháu còn giảng chân tướng về Đại Pháp cho một số bạn học, giúp các bạn thoái xuất khỏi Đoàn và Đội, rồi mang danh sách thoái về cho tôi. Chứng kiến những việc làm thiện lương cùng những thành quả mà con trai đạt được, tôi vô cùng vui mừng, đồng thời cũng vui thay cho những chúng sinh được đắc cứu. Mặc dù con trai chưa tu luyện, nhưng cháu thường cười và bảo: “Nếu con mà tu luyện, ngộ tính của con sẽ tốt hơn mọi người.”

Con trai tôi lớn lên trong gia đình đệ tử Đại Pháp, từ nhỏ đã hiểu chuyện, biết tôi bận rộn, cháu luôn làm việc nhà trong khả năng của mình để đỡ đần tôi. Đặc biệt là vào mùa hè năm ấy, khi con trai tôi mới khoảng 15, 16 tuổi, hai người thân trong gia đình vì tu luyện Đại Pháp mà bị bức hại. Trong thời gian người thân bị kết án và bị đưa vào trại lao động, trong nhà không còn nhân lực. Mẹ tôi mua than dự trữ cho mùa đông. Biết tôi và bà ngoại tuổi đã cao, căn bản không thể khuân nổi số than ấy, cháu đã lặng lẽ làm một mình. Cháu dốc hết sức khuân, kéo, lôi, đẩy… tìm đủ mọi cách, miệt mài suốt cả một buổi chiều, đến mức quần áo ướt đẫm mồ hôi… Thấy cháu mệt bơ phờ, mẹ tôi xót xa, vừa khóc vừa nghẹn ngào nói: “Đáng lẽ đây là việc của cậu con, nhưng tà Đảng đã bắt cậu con vào trại lao động, để một đứa trẻ như con phải làm việc này!” Lời bà nói khiến tôi và con trai đều rơi nước mắt. Hôm đó, một mình con trai tôi đã chuyển được một tấn than.

Tuy nhiên, tôi tin rằng thiện ác hữu báo là Thiên lý. Ngay khi con trai tôi vừa tốt nghiệp trung cấp nghề và vẫn chưa tìm được việc thì chuyện tốt đã đến — việc đã tự tìm đến tận cửa nhà chúng tôi. Đơn vị cũ của chồng tôi muốn khôi phục lại công việc cho anh ấy (trước đây, theo chính sách của địa phương, anh bị cho thôi việc (thất nghiệp), nhưng thực chất việc này là vi phạm pháp luật). Giám đốc đơn vị ngỏ ý: “Nghe nói anh có cậu con trai chưa có việc làm, vậy cứ để cháu đến đây làm việc.” Đây là một doanh nghiệp nhà nước quy mô lớn thuộc lĩnh vực tài chính. Chuyện tốt bất ngờ này đã giải quyết khó khăn lớn của gia đình tôi. Tôi biết rằng những việc làm của con trai đã giúp cháu có được phúc báo từ Đại Pháp.

Chồng tôi cũng ủng hộ tôi tu Đại Pháp. Hơn 20 năm qua, tôi cùng các đồng tu đi giảng chân tướng, phát tài liệu cứu người, tôi biết anh ấy luôn lo lắng cho tôi, nhưng chưa bao giờ nói gì. Điều khiến tôi cảm thấy an ủi nhất là, vào lúc tôi bất lực nhất, chồng tôi đã không ngần ngại đứng ra giúp đỡ, cùng tôi đến thăm đồng tu bị bức hại và bị giam giữ trong trại lao động, hơn nữa anh còn rất khôn khéo đánh lạc hướng lính canh, để tôi có cơ hội trao đổi những điều quan trọng với đồng tu. Lần đó, tôi cũng đã gửi được các bài giảng Pháp của Sư phụ vào bên trong.

(Phụ trách Biên tập: Đường Nghị)

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/6/10/511167.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/7/8/235003.html