Bài viết do học viên Pháp Luân Đại Pháp tại Trung Quốc kể lại

[MINH HUỆ 10-04-2026] Tôi đã tu luyện Pháp Luân Đại Pháp được 30 năm. Đại Pháp không chỉ tịnh hóa thân thể cho tôi, giúp tôi thoát khỏi những căn bệnh mạn tính, mà còn giúp tôi đề cao tâm tính, trở thành một người vị tha và bao dung. Trong quá trình tu luyện, tôi đã kiên cường vượt qua muôn vàn gian nan, thử thách giữa cuộc bức hại tàn bạo của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ). Với sự bảo hộ của Sư phụ, tôi đã bình an vượt qua mọi khổ nạn.

Dưới đây tôi xin kể lại hai câu chuyện mà bản thân đã trải nghiệm, để chứng thực cho vẻ đẹp của Đại Pháp.

Dùng thiện báo oán

Vào giai đoạn đầu của cuộc bức hại năm 1999, tà đảng đã phi pháp bắt giam tôi trong trại lao động cưỡng bức. Ở trong trại, vì tôi vẫn kiên trì luyện công, lính canh đã xúi giục tù nhân tra tấn tôi vô cùng tàn bạo. Họ lột quần áo của tôi để lại đồ lót, rồi dùng thắt lưng da quất liên tục vào mông tôi khiến vùng mông tôi bầm tím nghiêm trọng. Một tù nhân nghiện ma túy còn đá mạnh vào cổ họng tôi, khiến tôi gục xuống đất và suýt tắc thở. Sau đó họ còn trói tôi vào khung sắt của giường tầng, với các đầu ngón chân chỉ vừa chạm đất, rồi đánh đập tôi tàn nhẫn và nhổ nước bọt vào mặt tôi. Mãi đến khi tôi bị khó thở, gần như không thở được nữa, lính canh mới dừng tay lại.

Với sự bảo hộ của Sư phụ, tôi không cảm thấy đau đớn gì và vẫn có thể đi lại như bình thường. Tôi biết rằng Sư phụ đã gánh chịu những đau đớn ấy thay cho tôi. Nhiều người bị giam giữ cùng tôi không tin nổi, bèn kéo tôi vào nhà vệ sinh để kiểm tra vết thương của tôi. Khi nhìn thấy những nốt bầm tím sẫm màu như quả cà tím, nhiều người đã thốt lên rằng những kẻ tra tấn tôi thật là đã mất hết nhân tính.

Sau đó, một người nghiện ma túy từng tham gia đánh tôi phải chịu quả báo và nôn ra rất nhiều máu. Tôi thấy thương hại cô ấy và mua cho cô ấy một ít đồ ăn bổ sung dinh dưỡng.

Vào mùa đông giá rét, người nhà mang cho tôi bốn chiếc áo ấm và áo lông vũ, tôi chỉ giữ lại một chiếc cho mình, số còn lại đem cho những tù nhân đang thiếu thốn, kể cả những người từng đánh đập tôi. Theo tôi thấy, họ cũng chỉ là nạn nhân bị lừa gạt bởi những tuyên truyền dối trá, vì thiếu hiểu biết mới làm những việc sai trái mà tự chuốc hại vào thân. Sự đối đãi thiện lương của tôi đã khiến họ xúc động rơi nước mắt, nhận ra bản thân đã bị lính canh lợi dụng và chỉ có những người tu luyện Đại Pháp mới thật lòng tốt với họ.

Sự chính trực của đệ tử Đại Pháp

Năm 2004, để tránh bị tà ác bức hại, tôi buộc phải rời xa quê sống trôi dạt nơi đất khách. Nhờ người quen giới thiệu, tôi xin vào làm việc tại một cửa hàng hoa với mức lương 400 nhân dân tệ mỗi tháng. Mức lương tuy thấp, nhưng tôi có nhiều thời gian hơn để phát tài liệu Đại Pháp. Tôi hàng ngày đều tận tâm tận sức làm việc.

Một ngày nọ, lúc tôi sắp tan ca thì chiếc xe tải chở đầy chậu cây cảnh cỡ lớn đến. Mỗi chậu nặng gần 23 kg. Khi sắp dỡ hết chậu xuống khỏi xe, tôi nghe thấy một tiếng “rắc” phát ra từ vùng thắt lưng và cảm giác như lưng mình vừa bị gãy, không cử động được. Vì không muốn chủ cửa hàng lo lắng và gây phiền phức cho bà ấy, tôi đã không nói với bà ấy về chấn thương của mình. Tôi liên tục nhẩm niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo” và cố gắng làm nốt việc còn lại.

Cửa hàng hoa cách nơi tôi thuê trọ khoảng hơn một giờ đi xe đạp. Lúc đạp xe trên đường, người tôi đã cứng đờ, phần cột sống và đầu gần như không thể cử động. Về đến phòng trọ, tôi chỉ có thể nằm ngửa, không dám xoay người, vùng thắt lưng đau rát như bị lửa đốt.

Sáng hôm sau, cơn đau không thuyên giảm chút nào mà ngược lại còn dữ dội hơn. Ban đầu tôi tính xin nghỉ làm một ngày. Thế nhưng, không rõ từ lúc nào mà bên ngoài tuyết đã rơi rất dày, mặt đất nhanh chóng phủ một lớp tuyết trắng xóa, nên tôi rằng nhân viên bán hàng kia có lẽ cũng sẽ không đến làm việc được. Vì vậy, bất chấp cơn đau dữ dội, tôi vẫn cố gắng đi đến cửa hàng hoa. Trong tâm tôi không ngừng cầu xin Sư phụ gia trì, cắn răng chịu đựng cơn đau để gượng dậy đi làm.

Khi chủ cửa hàng đến, bà ấy khen ngợi tôi: “Tôi biết kiểu gì hôm nay cô vẫn sẽ đến mà. Còn nhân viên bán hàng kia chắc chắn sẽ không đến. Cô ấy luôn tìm cớ để xin nghỉ, nhất là khi thời tiết xấu như thế này. Nhà cô ấy chỉ cách cửa hàng hơn mười phút đi xe đạp, còn cô phải đạp xe hơn một tiếng đồng hồ, vậy mà cô vẫn đến. Đây là điều mà không phải ai cũng làm được”.

Chủ cửa hàng nói thêm rằng mùa đông cửa hàng thường ít khách nên không cần nhiều nhân viên và ngay ngày hôm đó đã cho người bán hàng kia nghỉ việc. Tôi khiêm tốn nói rằng mình vẫn chưa thật sự thạo việc và còn thiếu kinh nghiệm, nhưng chủ cửa hàng đáp: “Không sao. Điều tôi cần là một người đáng tin tưởng. Những người tu luyện Pháp Luân Công như cô không tham lam chiếm lợi của người khác, rất trung thực“.

Sau khi bị chấn thương ở vùng thắt lưng, tôi không xin nghỉ làm dù chỉ một ngày. Bởi lúc đó cửa hàng chỉ còn một mình tôi phụ trách bán hàng, nên tôi cắn răng chịu đau và tiếp tục làm việc. Tôi tin rằng, vì tôi luôn giữ vững chính niệm, biết nghĩ cho người khác, từng ý từng niệm phù hợp với tiêu chuẩn của Đại Pháp, nên Sư phụ sẽ hóa giải ma nạn này cho tôi. Chỉ vài ngày sau đó, vùng thắt lưng của tôi đã hồi phục một cách kỳ diệu, hoàn toàn bình thường trở lại. Tôi vô cùng cảm ân sự bảo hộ từ bi của Sư phụ và uy lực thần kỳ của Đại Pháp!

Về sau, để chứng thực sự siêu thần kỳ và siêu thường của Đại Pháp, tôi đã kể cho bà chủ cửa hàng nghe về chấn thương và trạng thái tinh thần hồi đó của tôi. Bà chủ vô cùng xúc động và cuối tháng đã thưởng thêm cho tôi 100 nhân dân tệ. Tôi cố gắng từ chối nhận và bà chủ nói: “Cô biết vì sao tôi để lương của nhân viên thấp không? Vì tiền mặt khó kiểm đếm chính xác, nên trước đây đã có nhiều nhân viên lấy trộm tiền. Chỉ có cô là trung thực, cô xứng đáng nhận khoản tiền này”.

Đệ tử Đại Pháp phải chặn đứng sự tuột dốc của thế gian

Trong xã hội ngày nay, đặc biệt là tại Trung Quốc đại lục, sau gần một thế kỷ bị ĐCSTQ thống trị bằng cường quyền, đàn áp bằng bạo lực, bị lừa dối và đầu độc tư tưởng bằng những tuyên truyền dối trá, thuyết vô thần, nền văn hóa truyền thống huy hoàng 5000 năm của dân tộc Trung Hoa đã bị tàn phá và hủy hoại đến mức biến dạng hoàn toàn. Ngày nay, giá trị đạo đức suy đồi, lòng người không còn như xưa và nhân loại đang lao dốc với tốc độ rất nhanh, đã đến bên bờ vực của sự diệt vong. Con người ta đã không còn phân biệt đúng sai, thiện ác, vì lợi mà bất chấp thủ đoạn. Chỉ có đệ tử Đại Pháp là giữ được sự thanh tịnh giống như hoa sen thanh khiết mọc lên từ bùn lầy giữa chốn trần gian ô trọc này, và có thể dùng phong thái và phẩm hạnh đạo đức vượt xa khỏi người thường của mình để có thể phát huy tác dụng “chặn đứng sự xuống dốc của thế gian” (Giảng Pháp tại Pháp hội New York năm 2007).

Tôi cảm thấy mình thật vô cùng may mắn và hạnh phúc khi là một đệ tử Đại Pháp. Tôi chân thành hy vọng những người hữu duyên được sống trong thời kỳ Chính Pháp vĩ đại này có thể thoát khỏi những lời dối trá mà ĐCSTQ tạo ra để hủy diệt nhân loại, có thể nhận rõ bộ mặt hung ác của ĐCSTQ và tin vào chân tướng Đại Pháp–điều mà các học viên đã mạo hiểm cả tính mạng của để truyền đi. Từ đó, lựa chọn cho sinh mệnh của mình một tương lai tươi sáng và đồng thời cũng có thể cùng chúng tôi chia sẻ hồng ân của Đại Pháp!

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/4/10/505788.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/5/22/234393.html