Bài viết của một học viên Pháp Luân Đại Pháp tại Hoa Kỳ

[MINH HUỆ 21-04-2026]

Từ nhỏ tôi đã luôn thấy khổ sở vì hay nổi nóng. Theo cách nói trong tiếng Anh thì tôi có “tính khí tồi tệ” (bad temper).

Tôi mang trong mình một nửa dòng máu Puerto Rico, là người gốc Latinh. Người gốc Latinh, hay người gốc Tây Ban Nha, nổi tiếng là “tính tình nồng nhiệt”, đặc tính này có cả ưu điểm và nhược điểm — nhưng phần lớn là đưa đến hậu quả tiêu cực.

Anh trai tôi hơi mập, động tác có phần vụng về và thường chọc tức tôi bằng cách gọi tôi bằng biệt danh. Hồi còn nhỏ, tôi hay bắt nạt anh, thậm chí đôi khi còn làm tổn thương anh ấy. Khi bước vào tuổi thiếu niên, tôi rời xa mẹ và anh trai, chuyển đến sống với bố và mẹ kế. Khi đó, tôi nhận ra việc nổi nóng sẽ khiến hình ảnh của mình trở nên rất tệ, vì vậy tôi đã học cách che giấu nó.

Tôi đắc Pháp năm 17 tuổi, và tính nóng giận của tôi đã giảm bớt phần nào. Tôi cảm thấy mình đã kiểm soát được cảm xúc tốt hơn, và cũng cảm thấy hòa ái hơn với mọi thứ xung quanh. Đó là nhờ Pháp mà Sư phụ dạy, đã thay đổi cuộc đời tôi theo hướng tốt đẹp hơn, giúp tôi trở nên nhẫn nại hơn. Như Sư phụ giảng:

“Nóng tính thì phải sửa; người luyện công nhất định phải Nhẫn.” (Bài giảng thứ chín, Chuyển Pháp Luân)

Tuy vậy, tôi thấy bản thân vẫn còn một chấp trước ẩn giấu thâm căn cố đế, những thứ này trên con đường tu luyện rốt cuộc đều phải tu bỏ đi. Vì vậy, sau khi tôi bắt đầu lập gia đình, Sư phụ bắt đầu đẩy nó ra ngoài.

Sư phụ giảng:

“… những người trẻ tuổi trong chúng ta còn cần lập gia đình.” (Bài giảng thứ sáu, Chuyển Pháp Luân)

Sau khi kết hôn và lập gia đình, tôi dường như luôn có thể tìm ra vô số lý do để bực bội với vợ con, hơn nữa bên cạnh tôi luôn có một nhóm người như vậy, lúc nào cũng chiếm không gian riêng tư và tâm trí của tôi, khiến tôi không có chỗ nào để trốn tránh.

Thông thường ở nhà tôi biểu hiện khá tốt, rất dễ gần, và có trách nhiệm. Người nhà cảm thấy tôi điềm tĩnh, dễ tính, nhưng thỉnh thoảng tôi lại bùng lên một trận, mất bình tĩnh, giận dữ một cách vô lý. Sau khi bình tĩnh lại, điều đó luôn khiến tôi thấy thật hổ thẹn, thôi thúc tôi phải hướng nội, đối đãi nghiêm túc hơn nữa với tu luyện.

Tuy nhiên, tình trạng này vẫn tiếp diễn, dù không thường xuyên. Tôi hướng nội, nỗ lực thay đổi bản thân, nhưng mỗi lần bùng nổ, trong tâm vẫn cảm thấy có sự bao biện mạnh mẽ cho hành vi của mình. Những lý do tôi nghĩ đến trong đầu quả thực đều là người nhà đã làm sai hoặc lẽ ra họ có thể làm tốt hơn. Nhưng không hiểu sao tôi luôn cảm thấy để thay đổi hành động của họ chỉ có cách nổi nóng, không còn cách nào khác. Nói cách khác, tôi cảm thấy việc mình nổi nóng là có lý do chính đáng, mặc dù bản thân sự bùng nổ này rõ ràng là không đúng. Cứ như vậy, chấp trước của tôi vẫn luôn ẩn giấu ở đó, năm nào cũng có vài lần nó nhảy ra như một con quái vật gớm ghiếc để người nhà nhìn thấy.

Tình trạng này kéo dài trong nhiều năm cho đến dịp Giáng sinh năm 2021, trong thời gian phong tỏa vì COVID. Khi đó, mọi người tranh luận gay gắt về việc sử dụng vắc-xin, khẩu trang, và các biện pháp cách ly. Trong xã hội dường như xuất hiện tình trạng một nhóm người ép buộc nhóm người khác phải tiêm vắc-xin và đeo khẩu trang, bầu không khí xã hội vô cùng căng thẳng. Chúng tôi dự định đến Michigan thăm gia đình vào dịp Giáng sinh như thường lệ. Vì chúng tôi tỏ ra không mấy bận tâm đến vắc-xin nên thái độ của mẹ và anh trai không mấy thiện cảm với chúng tôi. Do tính chất công việc, cả vợ tôi và tôi đều đã tiêm vắc-xin không lâu trước Giáng sinh, nhưng các con của chúng tôi thì không tiêm.

Khi chúng tôi về nhà mẹ tôi, vừa qua cửa trước và chúc mọi người: “Giáng sinh vui vẻ!” thì anh trai tôi đáp lại một cách gay gắt: “Đeo khẩu trang vào ngay!” Anh trai, mẹ tôi, và một số người thân khác lúc đó đều không đeo khẩu trang, tôi đoán nhưng không chắc lắm, đó là vì họ đã tiêm vắc-xin và chỉ tiếp xúc với những người đã tiêm vắc-xin. Dù sao đi nữa, tôi thấy thái độ của anh ấy thật bất công nên đã phản ứng lại một cách gay gắt “Không!” Anh ấy liền đấm vào mặt tôi, khiến mũi tôi chảy máu. Lúc đó tôi đang không chắc mình có đánh trả hay không thì một số người thân đã chạy ra can ngăn, toàn bộ chuyến đi giống như một thảm họa vậy.

Tuy nhiên, từ góc độ của người tu luyện, đây lại là một cơ hội rất trân quý và thần thánh. Bây giờ tôi có thể thấy điều đó, mặc dù lúc sự việc xảy ra thì không rõ ràng như vậy. Đó là một sự an bài vô cùng tỉ mỉ, vừa để tôi hoàn trả món nợ đã gây ra cho anh trai trong suốt những năm tháng tôi bắt nạt anh ấy, vừa khiến tâm chấp trước thích nổi nóng của tôi đã được phơi bày trước mắt mọi người. Thật mất mặt và tồi tệ, nhưng đó lại là một cơ hội tu luyện tuyệt vời.

Tuy nhiên, lúc đó, nội tâm tôi lại vô cùng đau khổ. Trong những tuần tiếp theo, tôi thường tỉnh giấc giữa đêm, tim đập thình thịch. Trong giấc mơ, tôi đánh nhau với anh ấy và đã thắng, nhưng lại cảm thấy vô cùng tồi tệ vì đã đánh anh ấy bị thương nặng đến mức phải nhập viện. Tôi còn lo lắng mình thậm chí có thể bị bắt. Những điều trong giấc mơ đó rõ ràng đều không phải là niệm đầu mà người tu luyện nên có.

Sư phụ giảng:

“Có người khi quản giáo con cái cũng nóng giận, nổi cơn tam bành; khi quản giáo con cái thì chư vị đừng làm thế, chư vị không được thật sự nóng giận; chư vị cần giáo dục con cái một cách có lý trí, như thế mới có thể thật sự giáo dục chúng được tốt. Việc nhỏ không nhịn được, đã vội nóng, mà lại muốn tăng công là sao.” (Bài giảng thứ chín, Chuyển Pháp Luân)

Anh trai tôi ở nhà có tiếng là dễ xúc động, tâm trí bị tổn thương do hút cần sa, có phần giống một đứa trẻ. Ngay từ khi còn nhỏ, tôi luôn cảm thấy mình có lý khi trừng phạt anh ấy vì những việc làm tồi tệ của anh. Cùng với việc không ngừng học Pháp, trong tâm tôi ngày càng minh bạch hơn nhưng để thực sự vượt qua quan này vẫn rất khó.

Qua trải nghiệm này, tôi đã cảm nhận một cách chân thực rằng chấp trước tồi tệ nhất của mình đã được đào lên, phơi bày ra trước mắt tôi. Chính lúc đó tôi nhận ra về phương diện này bản thân vẫn hoàn toàn là người thường. Có lẽ Sư phụ đã cách khai phần tu tốt của tôi, và hiện đã chạm đến tầng lớp sâu hơn, vì vậy bộ phận này cuối cùng phải được đẩy ra và chuyển hóa. Nhưng quá trình loại bỏ chấp trước không dễ dàng.

Trong thời gian đó, tôi đã tìm được sự an ủi to lớn khi đọc các bài viết trên Minh Huệ. Trước đó, tuy biết đọc các bài chia sẻ trên Minh Huệ rất hữu ích, nhưng tôi chưa bao giờ thực sự có thể biến việc này thành thói quen. Sau sự việc đó, khi đọc bài trên Minh Huệ, tôi thực sự cảm nhận được rằng từng chữ trên đó đều trân quý, từng câu từng chữ như dòng nước mưa gột rửa mọi bùn nhơ của thế gian. Cho dù tác giả chỉ chia sẻ thể ngộ cá nhân, có thể không giống với tôi, nhưng xuất phát điểm và sơ tâm của họ thực sự vô cùng quý giá và mạnh mẽ. Cảm nhận của tôi giờ đây là chỉ cần bạn đọc và hiểu được, thì bạn đã không còn là người bình thường nữa, đã thăng hoa vượt lên trên người thường. Ngược lại, người thường không thể thoát khỏi khổ đau, bị bủa vây bởi chấp trước, vật lộn trong đau khổ mà hoàn trả nghiệp.

Tôi cũng từng có những trải nghiệm kỳ diệu khi một bài viết trên Minh Huệ đề cập trực tiếp đến vấn đề mà tôi đang trải qua hoặc điều mà người nhà đang phải đối mặt. Sau đó, tôi có thể chia sẻ bài viết đó với gia đình, vì họ cũng là những người tu luyện. Điều này khiến tôi nhớ đến khoảng thời gian Sư phụ thường xuyên giảng Pháp, nội dung mà Sư phụ giảng dường như luôn nhắm vào một số sự việc hoặc tình huống cụ thể, mặc dù Sư phụ thường không giảng rõ ra đó là gì, nhưng rõ ràng là điều đó liên quan đến cuộc sống và tu luyện của tôi.

Tôi đã xin lỗi anh trai mình, và trong vài năm tiếp theo chúng tôi đã cùng nhau đón Giáng sinh. Tôi nhận ra rằng nếu không có Đại Pháp, tôi có thể đã trở thành người xa lạ với mẹ và anh trai từ lâu, nhưng chính sự từ bi hồng đại của Sư phụ trong khi giảng Đại Pháp và chỉ dẫn tôi tu luyện, đã giúp gia đình chúng tôi có thể chung sống hòa thuận giữa muôn vàn mâu thuẫn.

Trên đây là thể ngộ hữu hạn của bản thân. Xin vui lòng chỉ ra nếu có điều gì chưa phù hợp.

Con xin cảm tạ Sư phụ! Cảm ơn Minh Huệ! Cảm ơn mọi người!

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/4/21/508864.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/6/20/234794.html