Pháp Luân Đại Pháp dạy tôi trở thành người tốt
Bài viết của học viên Pháp Luân Đại Pháp tại Trung Quốc
[MINH HUỆ 16-01-2026] Trong thời loạn thế, trong mê mờ, tôi đã may mắn đắc được cuốn bảo thư Chuyển Pháp Luân. Tôi tuân theo Pháp lý Chân-Thiện-Nhẫn để trở thành người tốt. Chân-Thiện-Nhẫn đã bén rễ sâu trong tâm của hàng triệu học viên Đại Pháp trên khắp thế giới. Sau đây, tôi muốn chia sẻ thể ngộ tu luyện của mình để báo cáo lên Sư phụ, và giao lưu cùng các đồng tu.
Trải nghiệm niềm vui của việc vô bệnh
Trước khi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, tôi rất ích kỷ và hẹp hòi. Nếu không trở thành học viên Đại Pháp thì tôi sẽ không bao giờ qua lại với anh chị em chồng. Vì mẹ chồng tôi giao hầu hết đất đai cho anh cả, tôi liền nói với chồng: “Chúng ta không nhận được một đồng từ tài sản của gia đình anh, vậy nên em không phải có trách nhiệm chăm sóc mẹ của anh”. Khi thấy con trai chơi với con của anh chồng, tôi sẽ đánh và mắng con mình không có bản lĩnh.
Tôi bị lòng tham chi phối, ngay cả một chút lợi ích nhỏ nhoi cũng không nhường, cuối cùng dẫn đến toàn thân mắc bệnh, như bệnh tim thấp khớp, viêm khớp, viêm mũi, thoát vị đĩa đệm, tăng sản đốt sống. Bị bệnh tật giày vò vô cùng thống khổ, tôi phải uống nhiều loại thuốc để giảm đau tạm thời, khiến gia đình nghèo khó của mình càng thêm khốn đốn.
Mới hơn 30 tuổi mà khuôn mặt tôi đã đầy nếp nhăn vì lo nghĩ. Tôi nhớ có lần bế con gái đi dạo trong công viên, một người phụ nữ đã hỏi tôi đang bế cháu ngoại phải không. Tôi ngượng ngùng trả lời: “Là con gái út của tôi đó”. Khi đó tôi thường nghĩ nếu phải sống như thế này thì thà chết đi cho đỡ khổ.
Khi rơi vào tuyệt cảnh, tôi lại may mắn gặp được Đại Pháp. Sau khoảng ba tháng tu luyện, tôi có được trạng thái thân thể nhẹ nhàng vô bệnh. Đã lâu rồi, tôi không được tận hưởng niềm vui của sự khỏe mạnh và vô lo. Tôi không còn bị khó thở vào những ngày nhiều mây hoặc mưa, không còn đau lưng đến phát khóc khi bế con gái lên lầu, cũng không còn bị viêm mũi khi trời lạnh hay nóng. Cứ như vậy, tôi vui vẻ bước trên con đường tu luyện.
Tôi ngộ rằng Chuyển Pháp Luân không phải là cuốn sách bình thường, mà là Phật Pháp, chiểu theo cuốn sách này để tu luyện thì có thể thành Phật. Tôi tự nhủ mình nhất định chiểu theo lời Sư phụ và tu luyện thật tốt.
Ghi nhớ bản thân là đệ tử Đại Pháp
Mùa hè năm đó, chị tôi gọi điện bảo con trai chị chuẩn bị kết hôn, hy vọng tôi có thể đến giúp chị chuẩn bị lễ cưới. Ở khu vực nông thôn của chúng tôi, tiệc cưới thường tổ chức tại nhà. Tôi tự nhủ: “Mình là đệ tử Đại Pháp, không thể khiến Sư phụ thất vọng”. Cả tôi và chồng (cũng là đồng tu) đều xin nghỉ phép để đến nhà chị trước ngày cưới. Ngay khi trời vừa sáng, chúng tôi đã thức dậy để bắt đầu chuẩn bị, không ngại bẩn, ngại mệt. Nơi nào có việc cần làm, thì chúng tôi có mặt ở đó. Tôi nhắc nhở bản thân: “Mình là đệ tử Đại Pháp, đại diện cho hình tượng của Đại Pháp”.
Chúng tôi luôn tất bật chân tay. Mặc dù đã thuê đầu bếp để nấu ăn, tôi vẫn giúp họ mỗi khi có việc cần làm. Đầu bếp chính cảm thán: “Chị khỏe thật đấy!” Tôi liền nhân cơ hội đó giới thiệu với họ rằng tôi tu luyện Đại Pháp, chiểu theo Pháp lý Chân-Thiện-Nhẫn, làm việc gì cũng nghĩ cho người khác, mọi lúc mọi nơi đều yêu cầu bản thân như vậy, làm một người vô tư vô ngã. Tôi cũng giảng chân tướng cho họ, dọ đều ca ngợi Đại Pháp thật tốt và vui vẻ làm tam thoái.
Dưới cái nóng mùa hè, quần áo của tôi ướt đẫm mồ hôi, nên tôi thường rửa mặt cho mát. Vợ chồng tôi không để tâm khi một số người thân của anh rể tận hưởng bóng mát dưới gốc cây hoặc ăn dưa hấu và hạt hướng dương trong nhà. Chúng tôi vui vẻ giúp đỡ mà không một lời than phiền, làm những gì có thể như quét sân, làm cá làm gà, và nhặt rau.
Có người thấy tôi đeo huy hiệu Pháp Luân trên áo, nhìn chằm chằm rồi hỏi: “Chẳng phải là huy hiệu Pháp Luân sao?”
Khi tôi nói phải, ông ấy nói: “Vậy hãy kể cho tôi nghe đi”.
Tôi liền kể việc tôi từng là người như thế nào, và Sư phụ yêu cầu các học viên chúng tôi hành xử ra sao. Tôi cũng chia sẻ về việc tôi trở nên vô bệnh sau khi tu luyện, và Đại Pháp là cao đức của Phật Pháp. Tôi nhấn mạnh rằng tu luyện có thể nâng cao tiêu chuẩn đạo đức của con người, tịnh tâm, và yêu cầu bản thân hành xử theo những tiêu chuẩn cao và không ngừng cân nhắc đến người khác trong tất cả mọi việc.
Tôi cũng giảng chân tướng rằng cố lãnh đạo ĐCSTQ Giang Trạch Dân, đã dùng quyền lực của mình để dàn dựng màn tự thiêu giả trên Quảng trường Thiên An Môn nhằm vu khống và bức hại các học viên Đại Pháp. Sư phụ bảo chúng tôi: “…tự sát là có tội” (Giảng Pháp tại Pháp hội Sydney) và yêu cầu chúng tôi: “…làm người tốt và làm người tốt hơn nữa…” (Giảng Pháp tại Pháp hội thành phố Los Angeles).
Cuối cùng, ông ấy minh bạch Đại Pháp là môn tu luyện tại cao tầng. Ông ấy nói mình mắc bệnh tim. Tôi chia sẻ: “Vậy anh hãy thử niệm ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo’ xem sao. Nếu anh thành tâm, thì sẽ đắc phúc báo. Nếu anh thực sự tin tưởng, Sư phụ sẽ bảo hộ anh”.
Ông ấy nói: “Thấy chị tốt như vậy, tôi tin những gì chị nói”.
Trong đám cưới này, nhiều người đã thấy được cách vợ chồng tôi đối xử với mọi người bằng sự chân thành, giải quyết mọi việc bằng sự thiện lương, và bao dung cho những thiếu sót của người khác. Vợ chồng tôi đã giúp 89 người tam thoái, và họ minh bạch rằng Đại Pháp được truyền trên thế gian là để cứu người.
Mọi người trân trọng bùa hộ mệnh Đại Pháp
Vì bị đầu độc bởi những lời dối trá của Trung Cộng, hai em trai của tôi kịch liệt phản đối Đại Pháp. Một mùa xuân nọ, em trai út, là chủ nhà hàng, đã gọi điện cho tôi nói rằng vợ của cậu ấy vừa làm xong phẫu thuật và cần người chăm sóc. Tôi bèn gửi con gái út đang học mẫu giáo vào lớp bán trú để đi chăm sóc em dâu. Nếu không tu luyện Đại Pháp, tôi sẽ không làm như vậy, vì tôi luôn bận rộn với công việc, đưa đón con đi học, và nấu ăn. Nhưng tôi biết, lần này mình nhất định phải làm tốt để giúp họ minh bạch Pháp Luân Đại Pháp là chính Pháp.
Ngày thứ hai tôi đến nhà em trai, em dâu làm phẫu thuật cắt bỏ u xơ tuyến vú, ca phẫu thuật diễn ra vô cùng suôn sẻ. Nhưng cô ấy vẫn còn bị ảnh hưởng của thuốc gây mê nên vẫn chưa tỉnh lại. Bác sỹ dặn tôi ở bên cạnh cho đến cô ấy tỉnh. Trong lúc chờ em dâu tỉnh, tôi lấy khăn ấm lau chân, lau tay cho em dâu và cắt móng tay cho cô ấy. Tôi làm theo hướng dẫn của bác sỹ, nắm tay và gọi tên em dâu để cô ấy tỉnh sớm hơn.
Em trai tôi bận rộn với công việc đến mức quên mang thức ăn cho tôi. Bụng tôi đói cồn cào nhưng tôi không dám rời em dâu nửa bước, thậm chí cũng không đi uống nước. Cho đến gần nửa đêm cô ấy tỉnh lại và hỏi tôi đã ăn gì chưa. Lúc đó, em trai cuối cùng cũng xong việc ở nhà hàng và đem thức ăn đến cho tôi.
Ở bệnh viện, tôi chăm sóc em dâu rất tốt. Khi cô ấy muốn đánh răng, tôi sẽ giúp cô ấy lấy kem đánh răng, rửa mặt và xoa kem dưỡng da cho cô ấy. Một nhân viên của bệnh viện hỏi: “Chị là chị của cô ấy phải không?” Tôi nói rằng tôi là chị dâu.
Cô ấy cảm thán: “Chị dâu à? Chị chăm sóc tốt cho cô ấy như em ruột vậy!”
Tôi vui vẻ đáp: “Tôi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Sư phụ bảo chúng tôi đối xử tốt với mọi người”.
Tôi cũng khuyên em dâu trong tâm thường niệm chín chữ chân ngôn để mau chóng hồi phục. Cô ấy được xuất viện sau một tuần.
Trong thời gian ở bệnh viện, có hôm sau khi giúp em dâu tắm rửa, tôi muốn tìm một nơi yên tĩnh để nghỉ ngơi. Tôi tìm thấy một căn phòng chỉ có một bệnh nhân nên lịch sự hỏi: “Tôi có thể nghỉ ngơi một chút trong phòng của chị được không?”
Cô ấy trả lời: “Được chứ, tôi cũng sắp về nhà rồi. Chị có thể nghỉ ở đây”.
Chúng tôi bắt đầu trò chuyện, và tôi được biết cô ấy mắc bệnh ung thư vú, đã làm phẫu thuật cắt bỏ vú và nạo bỏ hạch bạch huyết vùng nách. Hiện cô ấy đang làm hóa trị, thuốc rất mạnh khiến miệng cô ấy bị lở loét.
Tôi nói: “Có lẽ chúng ta gặp nhau hôm nay là điều tốt!”
Sau đó tôi chia sẻ cho cô ấy rằng tôi từng mắc rất nhiều bệnh, nhờ tu luyện Pháp Luân Đại Pháp mà tất cả bệnh đều không cánh mà bay. Tôi bảo cô ấy Đại Pháp là môn tu luyện của Phật gia, Đại Pháp có thể cứu người. Tôi hỏi cô ấy: “Chị có tin Thần, Phật sẽ bảo hộ người tốt không?”
Cô ấy đáp: “Vâng, tôi tin chứ. Tôi cũng là người tốt. Tôi là giám đốc sở giáo dục, từng tài trợ cho một em học sinh nghèo đi học. Em ấy đã tốt nghiệp đại học chuyên ngành y học cổ truyền”.
Tôi nói: “Nếu chị thành tâm niệm ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo’, kỳ tích có thể xảy ra. Nếu chị thực sự tin tưởng, Sư phụ Đại Pháp có thể cứu chị”.
Khi tôi hỏi cô ấy có tham gia bất kỳ tổ chức nào của tà đảng không, thì cô ấy nói mình là đảng viên. Tôi nói: “Đảng đó đã giết hại 80 triệu người Trung Quốc vô tội kể từ sau khi nó lên nắm chính quyền, bây giờ nó đang cưỡng bức thu hoạch nội tạng từ các học viên Pháp Luân Công. Đừng để bản thân làm vật bồi táng với nó.” Tôi khuyên cô ấy thoái đảng, và cô ấy đồng ý.
Bốn ngày sau, khi tôi đang chăm sóc em dâu thì cô ấy xuất hiện ở cửa phòng bệnh và hô lớn: “Pháp Luân Đại Pháp hảo!” rồi giơ ngón tay cái lên ủng hộ tôi.
Sau đó cô ấy chia sẻ cho tôi nghe về bốn ngày vừa qua. Ngày đầu tiên về nhà, cô ấy không nhớ những gì tôi đã bảo cô niệm. Tác dụng phụ của hóa trị thật không thể chịu đựng: cô ấy chảy nước dãi liên tục, lớp da quanh vùng miệng bị lở hoàn toàn, và cô ấy chủ yếu sống dựa vào dinh dưỡng truyền tĩnh mạch. Ngày thứ hai, cô ấy chợt nhớ lại những gì tôi đã nói, nên cố gắng niệm chín chữ chân ngôn cả ngày. Tối hôm đó, thật thần kỳ, nước dãi đã ngừng chảy! Ngày thứ ba, cô ấy tiếp tục niệm và vết loét trên miệng cô bắt đầu đóng vảy và lành lại. Sáng ngày thứ tư, cô ấy đến để kể cho tôi nghe những gì xảy ra.
Cô ấy hỏi: “Hôm trước gặp chị, tôi nghe nói chị có bùa bình an phải không?”
Tôi lấy ra một cái và đưa cho cô ấy, cô ấy xin thêm một cái nữa. Tôi nói: “Nếu chị tin tưởng, một cái là đủ rồi”. Cô ấy nói cái này là dành cho con trai, rồi lại hỏi xin thêm cái thứ ba cho con rể. Tôi động viên cô ấy: “Chị nhớ nhé, nếu chị niệm chín chữ chân ngôn mỗi ngày, thì sẽ sớm hồi phục. Sư phụ sẽ bảo hộ chị”.
Quay về phòng bệnh, tôi chia sẻ trải nghiệm này với các bệnh nhân cùng phòng và người thân của họ. Tất cả họ đều hỏi: “Chị còn bùa hộ mệnh nào không?” Sau đó tôi lấy ra một nắm bùa hộ mệnh và để mọi người tự chọn lấy bùa hộ mệnh yêu thích của mình.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/1/16/505138.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/6/20/234787.html



