Bài viết của đệ tử Đại Pháp tại Trung Quốc

[MINH HUỆ 23-11-2025]

Tôi là một đệ tử Đại Pháp sinh vào những năm 1980. Năm 1995, tôi theo đồng tu mẹ bước vào tu luyện Đại Pháp. Sư phụ đã lần lượt trị khỏi cho tôi bệnh viêm đại tràng, bệnh tim, thấp khớp và các bệnh mãn tính khác. Suốt 30 năm qua, tôi không còn phải tiêm hay uống thuốc nữa, quan trọng hơn là dưới sự chỉ đạo của Đại Pháp, tôi đã bỏ được tính độc đoán và kiêu ngạo, xét nét so bì, tự tư tự lợi và các thói quen xấu khác trước kia, dần dần trở nên thiện lương, khoan dung, có thể thiện đãi hết thảy mọi người và sự việc xung quanh, thăng hoa trong Đại Pháp

1. Buông bỏ tâm oán hận, thiện đãi chồng

Ban đầu, khi tôi mới kết hôn, nhà chồng rất nghèo, ngoại hình và gia cảnh của tôi đều tốt hơn chồng, vậy nên sau khi kết hôn, chồng đối xử với tôi đặc biệt tốt, bảo sao làm vậy, tôi cũng thường tự hào về điều đó. Hồi đó, tôi tu luyện cũng không tinh tấn lắm, mà bị đắm chìm trong cái gọi là cuộc sống tốt đẹp của người thường, nửa tu nửa không. Cuối cùng, có một ngày, bị cựu thế lực dùi vào sơ hở, tôi đã bị bắt cóc đến trại giam và bị bức hại trong một năm. Khi trở về, tôi phát hiện chồng đã ngoại tình, qua lại với một phụ nữ đã có chồng.

Ban đầu, tôi rất hận trong tâm, hận anh ấy vô tình vô nghĩa. Xưa kia, tôi không chê anh ấy nghèo, không chê anh ấy xấu, “hạ giá” gả cho anh, hoạn nạn có nhau ngần ấy năm, tay trắng làm nên sự nghiệp, cuộc sống cuối cùng cũng tốt hơn chút, vậy mà anh ấy vong ân bội nghĩa phản bội hôn nhân! Trong tâm tôi mang đầy oán hận. Thi thoảng, anh ấy về nhà, tôi sẽ tỏ thái độ lạnh lùng, tỏ vẻ khinh khỉnh. Tôi đã hoàn toàn quên mất bản thân là người tu luyện, không dùng tiêu chuẩn cao để yêu cầu bản thân, không thiện đãi anh ấy, chẳng khác nào đẩy anh ấy ra xa, kết quả sau đó anh ấy ở luôn bên ngoài, không về nhà nữa.

Khoảng ba năm sau, một hôm, chồng gọi điện thoại cho tôi đề nghị ly hôn, nói rằng ngôi nhà gần công ty tôi nên có thể để cho tôi, nhưng muốn tôi đưa cho anh ấy 150 nghìn tệ. Kỳ thực, giá nhà chỗ chúng tôi rất thấp, nếu bán nhà và trừ đi khoản vay thì chỉ có thể còn lại 200 nghìn tệ, nếu hai chúng tôi chia đều nhau thì mỗi người có thể nhận được 100 nghìn tệ, nhưng anh ấy lại muốn 150 nghìn tệ. Nếu chưa tu luyện, tôi khẳng định sẽ không đồng ý, huống hồ là anh ấy ngoại tình khi đã có gia đình, thuộc về bên mắc lỗi, nếu như tôi khởi kiện anh ấy thì có thể khiến anh ra đi tay trắng, một đồng cũng không đưa cho anh ấy! Hơn nữa, anh ấy còn có một nhà máy gia công nhỏ, tài sản cũng trị giá hàng trăm nghìn tệ, còn có hai chiếc xe, gồm cả tiền gửi ngân hàng, tôi đều có quyền được chia. Tuy nhiên, tôi nghĩ tôi là người tu luyện, Sư phụ muốn chúng ta chiểu theo tiêu chuẩn “Chân Thiện Nhẫn” đối đãi với hết thảy con người và sự việc, tôi không thể làm vậy, mặc dù anh ấy có lỗi với tôi, nhưng tôi không thể hận anh ấy, còn phải dùng từ bi lớn nhất để cứu anh ấy, hết sức khuyên anh ấy không được ly hôn, không phải vì tôi, mà là vì anh ấy. Anh ấy đã tạo nghiệp nghiêm trọng khi ngoại tình, nghiệp lớn như vậy thì tương lai kết cục sẽ rất thảm!

Tôi không thể từ bỏ anh ấy, với nguyện vọng cứu độ anh ấy, tôi đã hẹn gặp anh ấy. Thấy tôi mỉm cười từ bi tường hòa thì có chút bất ngờ, có thể anh ấy có chút tội lỗi và xấu hổ, nên cứ cúi đầu xuống, ngoan ngoãn nghe tôi nói.

Tôi vừa phát chính niệm thanh trừ ma sắc lạn quỷ thao khống anh ấy, vừa thiện ý nói chuyện với anh. Đầu tiên, tôi khẳng định bản tính thiện lương của anh, cảm ơn anh sau khi kết hôn, đã hiếu thuận với cha mẹ tôi; đặc biệt là khi tôi bị bức hại, đã không bỏ rơi mà tận tâm tận lực nghĩ cách giải cứu tôi, mời luật sư đến gặp tôi và nhắn lời động viên tôi, mỗi tháng đến trại tạm giam đưa tôi tiền, những điều này tôi đều nhớ trong tâm. Tôi nói: Một ngày phu thê trăm ngày ân nghĩa, mặc dù anh bị nhiễm thói xấu trong thùng thuốc nhuộm lớn xã hội này, nhưng nếu anh có thể dừng cương trước vực thẳm, kịp thời sửa chữa, em có thể tha thứ cho anh. Hôn nhân là Thần an bài, anh ngoại tình ngoài hôn nhân như vậy thì Thần không cho phép, sẽ tạo nghiệp, tương lai sẽ có báo ứng bi thảm. Pháp Luân Đại Pháp là cao đức Đại Pháp, nếu anh có thể sửa sai hướng thiện, là một người nhà của đệ tử Đại Pháp thì Sư phụ của chúng em sẽ bảo hộ anh, tương lai cơ duyên chín muồi, anh có thể được Đại Pháp cứu độ, sẽ có một tương lai tốt đẹp tươi sáng! Đương nhiên, nếu anh kiên quyết muốn ly hôn, em có thể theo nguyện vọng của anh, giữ lại căn nhà và đưa anh 150 nghìn tệ. Chọn cách nào, em cũng sẽ tôn trọng quyết định của anh. Tuy nhiên, dù thế nào, anh cũng nhất định phải giữ chính niệm với Đại Pháp, ghi nhớ “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo”, khi gặp nguy nan, hãy cầu Sư phụ Đại Pháp, Ngài có thể cứu anh.

Có lẽ, anh ấy cảm nhận được thiện ý của tôi, nên không còn khăng khăng muốn ly hôn nữa, rơi nước mắt, rồi lặng lẽ rời đi. Sau đó, anh ấy hẹn tôi mang tiền đến để trả hết khoản vay, rồi căn nhà đã được sang tên cho tôi (trước đây giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà đứng tên anh ấy), cũng không còn đề cập đến việc ly hôn nữa. Mặc dù hiện giờ anh ấy vẫn không về nhà, nhưng tôi nghĩ có thể là vì anh ấy bị một loại sức mạnh cường đại không cách nào kháng cự khống chế, có thể là cựu thế lực nhắm vào tu luyện của tôi mà làm ra an bài tà ác, tôi nghĩ thuận theo việc không ngừng đề cao trong tu luyện của tôi, tương lai sẽ có một ngày anh ấy được quy chính, Phật Pháp vô biên, nhất định có thể cứu độ hết thảy những chúng sinh hữu duyên!

2. Phóng hạ tâm lợi ích, triển hiện tấm lòng của đệ tử Đại Pháp

Từ nhỏ, anh trai tôi đã tiêu xài rất bừa bãi, chi tiêu không có kế hoạch, sau khi tốt nghiệp đã nhiều lần đầu tư làm ăn nhưng đều thất bại, mượn người thân bạn bè hơn 200 nghìn tệ nhưng vẫn chưa trả, là cha đã lấy tiền trả giùm cho anh ấy. Còn tôi, sau khi tốt nghiệp, chưa từng xin cha mẹ một xu, mỗi lần về nhà đều mua đồ cho cha mẹ, còn thường xuyên biếu cha mẹ 300-500 tệ tiêu vặt. Vì thế, những năm cuối đời, cha tôi đều đưa tiền cho tôi giữ, còn dùng tên tôi đứng tên sổ tiết kiệm, có đến 150 nghìn tệ, ý là đợi đến sau này sẽ để lại cho tôi.

Năm kia, cha tôi qua đời vì bệnh, việc hậu sự đều do anh trai tôi lo liệu, tiền trong thẻ an sinh xã hội, chi phí mai táng và trợ cấp cho thân nhân v.v. đều nằm trong tay anh trai tôi, bao gồm cả hai căn nhà trong làng, anh trai tôi cũng đều sang tên anh. Khi còn sống, cha tôi từng nói rằng sẽ cho hai chúng tôi mỗi người một căn. Hơn nữa, không lâu sau, anh đã không chờ được mà hỏi tôi số tiền cha để lại. Nếu như không tu luyện Đại Pháp, khẳng định tôi sẽ không đưa cho anh ấy, ít nhất cũng phải yêu cầu anh ấy lấy hai căn nhà và tiền trong thẻ an sinh xã hội chia đều nhau. Nhưng tôi nghĩ, tôi là người tu luyện, Sư phụ muốn chúng ta gặp việc gì, đầu tiên phải nghĩ cho người khác, vì đã tu luyện nên cuộc sống của tôi rất đơn giản, về cơ bản không tiêu xài gì lớn. Công việc của tôi rất nhẹ nhàng, nhưng lương lại không thấp, vậy nên những năm qua, tôi cũng đã tiết kiệm được một chút tiền, khá là dư dả. Trong khi gia đình anh trai tôi chi phí khá lớn, cũng không có tiền tiết kiệm, còn hơi túng thiếu. Vậy nên số tiền mà cha để lại cho tôi, tôi vốn cũng định đợi đến khi anh trai gặp phải khó khăn gì đó, rồi xem cần bao nhiêu, rồi sẽ đưa cho anh. Hiện giờ, anh ấy đang gấp gáp, vì muốn anh yên tâm, tôi liên tiếp rút hết 100 nghìn tệ đáo hạn đưa lại cả cho anh, anh trai rất vui vẻ. Vẫn còn 50 nghìn tệ chưa đáo hạn, tạm thời để ở chỗ tôi, tôi nghĩ nếu sau này anh trai có việc gì gấp cần tiền, tôi sẽ rút ra đưa anh.

Những năm qua, tôi chứng kiến nhiều anh chị em xung quanh vì tranh giành gia sản mà cãi nhau không giải quyết được, thậm chí không nhìn mặt nhau. Còn tôi, vì tu luyện Đại Pháp nên có thể xem nhẹ danh lợi, không tranh không giành, thiện đãi từng người xung quanh. Anh trai thấy được tấm lòng rộng lớn của đệ tử Đại Pháp, thấy được sự tốt đẹp của Đại Pháp, mặc dù anh không tu luyện, nhưng đối với Đại Pháp cũng rất có chính niệm. Anh đặt lịch để bàn Đại Pháp mà tôi tặng ở vị trí nổi bật nhất trong cửa hàng, trên người luôn mang theo bùa hộ thân. Khi bạn bè họ hàng gặp nhau, nói chuyện đề cập đến Pháp Luân Công, anh ấy thường xuyên sẽ nói một số lời rất chính diện. Bởi vậy, anh trai tôi cũng đã đắc được phúc báo, tình hình kinh tế của anh ấy dần tốt lên, cháu trai cũng thuận lợi đi làm, gánh nặng của anh trai cũng giảm đi rất nhiều. Hiện giờ, mỗi ngày anh đều vui vẻ hạnh phúc, thường xuyên gọi điện thoại hỏi thăm tôi.

Nhìn lại con đường tu luyện, tôi muôn vàn cảm khái. Nếu như không có Pháp lý của Đại Pháp làm chỉ đạo, tôi cũng sẽ đau khổ đấu tranh giống như người thường, thất đức tạo nghiệp, cuối cùng cũng có thể khiến bản thân rơi vào một hoàn cảnh bi thảm. Hiện tại, tôi đã trải qua không ngừng ma luyện trong Đại Pháp, mà tu tâm bỏ chấp trước, đồng hóa Đại Pháp, tâm tính không ngừng đề cao, sức khỏe càng ngày càng tốt, sinh mệnh đắc được thăng hoa trong Đại Pháp! Một tương lai tươi sáng! Tôi cảm thấy mình là sinh mệnh may mắn nhất trong vũ trụ!

Hiện giờ, tôi đang không ngừng trẻ hóa, da dẻ mịn màng trắng trẻo hồng hào, không có nếp nhăn, tóc đen và dày, trông trẻ hơn tuổi thật rất nhiều, khi phát tài liệu phải leo lên lầu cao thì nhẹ nhàng không mệt chút nào, khi giảng chân tướng trực diện cũng thường được người ta khen trẻ tuổi, trong đó có rất nhiều người rất ngưỡng mộ, bày tỏ với tôi rằng có nguyện vọng bước vào tu luyện.

Phật ân hạo đãng của Sư phụ, đệ tử không thể báo đáp, duy chỉ nỗ lực tinh tấn, tu tốt bản thân cứu nhiều chúng sinh hơn, hoàn thành tốt sứ mệnh của bản thân, không cô phụ sự từ bi cứu độ của Sư phụ! Cũng hy vọng tất cả chúng sinh trên thế giới đều có thể nghe được phúc âm của Đại Pháp, đắc được sự cứu độ vô cùng trân quý của Đại Pháp!

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2025/11/23/499797.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/6/17/234747.html