Vượt qua ma nạn bệnh nghiệp, trợ Sư cứu người
Bài viết của một học viên Pháp Luân Đại Pháp tại Đài Loan
[MINH HUỆ 04-01-2026]
Tôi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp từ tháng 6 năm 2000, tính đến nay đã được 25 năm. Nhìn lại chặng đường đã qua, từ những năm đầu bị bệnh tật và gánh nặng gia đình bủa vây, cho đến sau này tham gia các hạng mục giảng chân tướng, trải qua ma nạn, đột phá chấp trước và đồng hành cùng các con trên con đường tu luyện—mọi khoảnh khắc đều được Sư phụ từ bi bảo hộ và nhờ vào uy lực vô biên của Đại Pháp.
1. Tuổi trẻ ốm yếu nhiều bệnh
Khi còn trẻ, sức khỏe của tôi vô cùng kém. Từ nhỏ tôi đã bị viêm gan B, chức năng gan suy giảm nghiêm trọng, đồng thời còn phải vật lộn với các vấn đề về đường tiêu hóa và thận.
Mặc dù tôi học hành chăm chỉ và thi đỗ trung học nguyện vọng 1, nhưng cha và bà tôi lần lượt bị đột quỵ, đẩy tôi đến bờ vực suy sụp cả về thể xác lẫn tinh thần. Vào thời điểm đó, trong khi phải gánh vác trách nhiệm nặng nề của gia đình và đối mặt với áp lực thi đại học, tôi thường nằm khóc trên giường vào đêm khuya.
Sự yếu nhược về thể chất dẫn đến nỗi thống khổ về tinh thần, và cuối cùng tôi mắc chứng trầm cảm nặng. Suy nghĩ “không muốn sống nữa” thường xuyên xuất hiện trong đầu tôi, nhưng sự luyến tiếc chưa muốn từ bỏ đã giữ tôi lại.
Sau một năm nghỉ học, tôi quay lại trường nhưng nhận thấy cả thể chất và tinh thần đều không còn chịu đựng nổi khối lượng bài vở nặng nề ở trường trung học. Khi cha tôi bị đột quỵ thêm một lần nữa, tôi đã từ bỏ giấc mơ học lên cao, chuyển sang học các lớp bổ túc ban đêm, chỉ học cầm chừng để lấy bằng tốt nghiệp. Những ngày tháng đó thật đau đớn tột cùng. Tôi không thể hiểu tại sao con người lại phải chịu khổ nhiều đến thế.
2. Đại Pháp tái sinh cuộc đời tôi, cả gia đình bước vào Đại Pháp
Tôi kết hôn với một người đàn ông sẵn sàng san sẻ gánh nặng gia đình với mình, và chúng tôi có hai con. Tuy nhiên, sau khi sinh, tôi lại gặp phải các vấn đề nghiêm trọng về sức khỏe thể chất và tinh thần. Chứng trầm cảm sau sinh, cộng với thể chất yếu ớt, đã đẩy tôi vào nỗi thống khổ cùng cực và cảm giác bế tắc không thể tự thoát ra được.
Thẻ bảo hiểm y tế cũ của tôi, vốn có sáu ô, đều được đóng dấu mỗi lần đi khám, buộc tôi phải đổi thẻ cả chục lần mỗi năm. Khi các bác sĩ thông thường chữa không khỏi, tôi bèn tìm đến những danh y, tự chi trả nhưng vẫn vô vọng. Cuối cùng, tôi tìm đến thầy bói và thử nhiều phương cách khác, nhưng sức khỏe vẫn không cải thiện. Trong thời gian đó, tôi thường đến chùa cầu nguyện, hy vọng Thần Phật sẽ cho tôi thấy ý nghĩa của cuộc đời.
Cho đến một buổi sáng sớm, vì không ngủ được, tôi đi dạo trong công viên và tình cờ gặp các học viên Pháp Luân Đại Pháp. Sau khi đọc cuốn Chuyển Pháp Luân, tôi cảm thấy như mình đã tìm được kho báu và hiểu được ý nghĩa chân chính của sinh mệnh.
Tôi hiểu ra con người chịu khổ là do nghiệp lực, chỉ có hoàn trả nợ nghiệp thì mới có thể phản bổn quy chân. Những Pháp lý thâm sâu trong cuốn sách đã khiến tôi bỗng chốc bừng tỉnh. Tôi cảm thấy biết ơn sâu sắc đối với tất cả những đau khổ và bất công trong quá khứ, bởi chúng là cần thiết để hoàn trả nghiệp lực và thức tỉnh tôi. Kể từ đó, tôi nhìn nhận mọi việc với thái độ lạc quan—một sự chuyển biến tâm thái mà tôi chưa từng dám nghĩ tới. Tu luyện Pháp Luân Đại Pháp là phước lành lớn nhất trong cuộc đời tôi.
Cùng với việc tu luyện của tôi ngày càng thâm sâu, người nhà tôi cũng lần lượt bước vào tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Cả gia đình chúng tôi cùng nhau học Pháp, luyện công. Nhờ ảnh hưởng của việc tu luyện, các con tôi lớn lên khỏe mạnh cả về thể chất lẫn tinh thần, với phẩm cách chính trực.
Để giúp nhiều người hơn nữa hiểu về Pháp Luân Đại Pháp, gia đình tôi đã tham gia Đoàn Nhạc Thiên Quốc và góp mặt trong các buổi biểu diễn để hồng truyền Đại Pháp. Dù ở trong nước hay nước ngoài, chúng tôi đều thông qua âm nhạc để truyền tải vẻ đẹp của Pháp Luân Đại Pháp.
Cả gia đình tôi đều chịu ảnh hưởng sâu sắc bởi Đoàn Nghệ thuật Biểu diễn Shen Yun. Shen Yun triển hiện nền văn hóa 5.000 năm của Trung Hoa thông qua các hình thức nghệ thuật tinh tế nhất, vừa cảm động vừa truyền cảm hứng. Điều này cũng nuôi dưỡng niềm yêu thích nghệ thuật cho các con tôi từ khi còn nhỏ. Sau này, cả hai cháu đều theo học tại Trường Trung học Nghệ thuật Điểu Tùng, nơi các cháu học kèn trumpet và múa. Thông qua quá trình đào tạo nghiêm khắc của nhà trường, các cháu không chỉ nâng cao kỹ năng nghệ thuật mà còn hiểu sâu sắc hơn về vẻ đẹp của Đại Pháp và lòng từ bi của Sư phụ trong quá trình tu luyện.
3. Đột phá tự ngã, trợ Sư chính Pháp
Từ khi Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) bắt đầu bức hại Pháp Luân Đại Pháp, tôi đã tham gia nhiều hạng mục giảng chân tướng để giúp thế nhân hiểu rõ về Pháp Luân Đại Pháp và cuộc bức hại. Ban đầu, tôi không biết gì về máy tính, ngay cả việc bật máy lên cũng làm tôi lo lắng. Nhưng vì có tâm nguyện cứu người, Sư phụ đã dẫn dắt tôi từng bước học được các kỹ năng. Thông qua việc giảng chân tướng, tôi dần tu bỏ được tâm sợ hãi và tâm vị tư.
Đầu tiên tôi tham gia hạng mục nhóm trực tuyến, học cách viết email chứa nội dung sự thật. Thông qua internet, tôi giao tiếp với những người dân Đại lục trân quý và khuyên họ thoái ĐCSTQ. Sau đó, tôi gia nhập Đài Phát thanh Hy Vọng (Sound of Hope), thu âm các chương trình phát thanh để lan tỏa sự thật về Pháp Luân Đại Pháp ở Trung Quốc.
Tiếp đó, tôi may mắn được gia nhập Đoàn Nhạc Thiên Quốc, dùng âm nhạc để hồng Pháp và giúp mọi người cảm nhận được sự thù thắng của Pháp Luân Đại Pháp. Tôi cũng làm nhạc nền cho các chương trình giảng chân tướng khác nhau gần như mỗi tuần. Sự cống hiến này đã 18 năm, và thậm chí tôi đã làm việc cho một số chương trình trong 20 năm. Trong quá trình âm thầm đóng góp này, tôi đã học được cách phối hợp và viên dung với những người khác, và liên tục đề cao bản thân trong Pháp.
Sau đó, Sư phụ an bài cho tôi đảm nhận vai trò hành chính tại The Epoch Times. Không có kinh nghiệm làm việc cho tòa báo, tôi đã trưởng thành qua từng thử thách. Theo tiến trình Chính Pháp không ngừng tiến tới, tôi cũng tham gia giao báo vào sáng sớm và vận chuyển báo vào đêm khuya. Buổi tối, tôi bận rộn với công việc thường nhật, khiến tôi hầu như không được nghỉ ngơi, bất kể ngày hay đêm—căng thẳng về thể chất và tinh thần là vô cùng lớn. Tuy nhiên, tôi biết đây là thời khắc quan trọng để cứu người; tôi không thể lùi bước.
Nhìn lại tất cả những điều này, tôi nhận thức sâu sắc rằng chỉ cần chúng ta sẵn sàng bước ra và tinh tấn thực tu, Sư phụ sẽ trải đường cho chúng ta và an bài môi trường thích hợp nhất để chúng ta đề cao trong Pháp và hoàn thành thệ ước của mình.
4. Bài trừ nghiệp bệnh, kiên định tín Sư tín Pháp
Trong nhiều năm qua, nhờ chiểu theo Chân-Thiện-Nhẫn, thể trạng của tôi đã vượt xa người thường. Tu luyện giúp tôi hiểu được ý nghĩa chân chính của sinh mệnh, mang lại cho tôi sự bình yên nội tâm và ngày càng kiên định.
Tuy nhiên, mấy năm gần đây, nhiều giả tướng khó chịu về thể chất đã xuất hiện, như bốc hỏa, đổ mồ hôi trộm, trầm cảm, khó thở, tâm trạng thay đổi cực đoan và rối loạn giấc ngủ—làm đảo lộn nghiêm trọng cuộc sống hàng ngày của tôi.
Có vài lần khi đang đạp xe đi giao báo vào đêm khuya, tôi đột nhiên thấy khó thở. Tôi không thể hít thở sâu, cảm thấy thiếu oxy lên não và suýt ngất xỉu. Tôi biết đây là can nhiễu của cựu thế lực—tôi tuyệt đối không thừa nhận nó! Tôi đạp xe chậm lại và ngay lập tức cầu xin Sư phụ gia trì, thanh lý can nhiễu bằng chính niệm. Tôi hô lớn trong tâm: “Ta là đệ tử của Sư phụ Lý Hồng Chí—các ngươi không có quyền can nhiễu ta!” Bằng cách niệm lớn tiếng “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo” và không ngừng phát chính niệm, các triệu chứng đã dần dần thuyên giảm.
Một lần khác, tôi bị sốt cao vài ngày, kèm theo chóng mặt, nghẹt mũi và khó thở. Tôi nằm trên giường, cảm thấy yếu ớt và mê man. Tuy nhiên, mấy ngày đó tôi lại có lịch đi giao báo vào đêm khuya và phân phát báo vào sáng sớm. Lúc đó, tôi hầu như không thể ra khỏi giường và không khỏi lo lắng: “Liệu mình có thể ra khỏi nhà được không?”
Nhưng tôi biết rõ đây là can nhiễu. Tôi nói với nghiệp lực: “Nếu đây là điều ta nợ các ngươi, ta sẵn lòng hoàn trả; nhưng hiện nay ta đang chứng thực Đại Pháp và cứu độ chúng sinh, vậy nên không được can nhiễu ta.” Tôi thành tâm cầu xin Sư phụ gia trì và tăng cường chính niệm. Kết quả là, tôi đã hoàn thành nhiệm vụ giao và phát báo một cách thần kỳ.
Thực tế, việc giao báo chưa bao giờ dễ dàng, nhất là vào đêm khuya và sáng sớm, khi con người mệt mỏi và khó tập trung nhất. Tôi thường ép bản thân phải tỉnh táo, mở nhạc Đại Pháp trong suốt quá trình làm việc, đồng thời nhẩm Pháp và phát chính niệm.
Mỗi lần bỏ một tờ báo vào thùng thư, tôi đều gửi đi thông điệp “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo”, trong tâm tôi tràn ngập lòng biết ơn đối với những chúng sinh đã lựa chọn thiện lương, ủng hộ The Epoch Times vào thời khắc quan trọng này của lịch sử. Tôi cầu chúc phước lành cho họ.
Trong những ngày bão bùng mưa gió, tôi bảo vệ những tờ báo như thể đó là bảo vật. Vào một đêm giông bão, thùng báo đã bị gió mạnh thổi bay; tôi đã bất chấp cơn bão giữa đêm khuya để nhặt lại những tờ báo, tận mắt chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng khi cả hàng cây bên đường bị bật gốc. Nhiều địa điểm trước đây cảm thấy xa xôi giờ dường như gần lại. Tôi tin rằng đó là vì tâm tôi đã trở nên rộng mở hơn và năng lực của tôi đã được đề cao rồi.
Tôi thể ngộ được rằng, đây là Sư phụ đang khảo nghiệm xem nghị lực của tôi có kiên định hay không, để tôi trong khi chịu khổ mà tống khứ chấp trước vào an nhàn, trong gian nan mà rèn luyện ý chí, thăng hoa tâm tính, từ đó trải ra một con đường kim quang để trợ Sư chính Pháp và cứu độ chúng sinh.
5. Chuyển biến quan niệm, tống khứ chấp trước
Sư phụ giảng:
“Hễ trong khi luyện công mà xuất hiện can nhiễu này, can nhiễu kia, [thì] chư vị phải tìm xem nguyên nhân [ở] bản thân mình, chư vị còn điều gì chưa vứt bỏ được không.” (Bài giảng thứ sáu, Chuyển Pháp Luân)
Những can nhiễu về thể chất và tinh thần mà tôi trải qua gần đây đã giúp tôi hiểu sâu sắc hơn về Pháp lý này. Khi nhân tâm nổi lên, chúng tạo ra sơ hở để cựu thế lực dùi vào. Nhìn lại toàn bộ quá trình này, tôi nhận ra những thay đổi xuất hiện khi tôi đảm nhận quá nhiều hạng mục và trách nhiệm. Để cho kịp thời hạn, tôi thường hy sinh giấc ngủ. Cộng với việc học Pháp không đủ và thiếu sự tinh tấn trong tu luyện, tôi dần dần trượt trở lại lối tư duy của người thường.
Cùng với áp lực ngày càng lớn, cơ thể và tâm trí tôi bắt đầu phản ứng: nghẹt mũi, đau đầu, tức ngực, khó thở, đau nhức cơ thể, trầm cảm, cảm thấy tự ti và thiếu tự tin. Tôi để tâm vào từng sự khó chịu của cơ thể, tâm trí chìm trong tiêu cực, khiến mỗi ngày trôi qua đều như một cuộc chiến cam go. Mặc dù tôi vẫn cố gắng hoàn thành ba việc mỗi ngày, nhưng tình trạng chung của tôi ngày càng xấu đi.
Để giảm bớt áp lực, tôi thậm chí đã cân nhắc việc xin nghỉ công việc làm nhạc nền cho một hạng mục nọ. Khi tôi nộp đơn xin nghỉ, người phụ trách hạng mục trở nên vô cùng lo lắng vì hầu như không có ai khác có thể đảm nhận vai trò này. Họ hiểu áp lực quá lớn của tôi và đã cố gắng điều chỉnh công việc.
Tuy nhiên, trong tâm tôi vẫn mâu thuẫn cho đến một ngày, trong khi học Pháp, tôi dần nhận ra rằng những “khó chịu” này thực ra là do cựu thế lực an bài. Chúng lợi dụng quan niệm, cảm xúc và áp lực của tôi để gia tăng can nhiễu, lôi kéo tôi rời xa các hạng mục giảng chân tướng và cứu người. Tôi chợt nhận ra mình đã rơi vào bẫy của chúng.
Ngay cả khi tôi thực sự rời bỏ hạng mục, mọi triệu chứng của tôi chưa chắc đã thuyên giảm—bởi vì gốc rễ của tất cả nằm ở tâm tôi: một cái tâm sợ khổ, sợ áp lực và không muốn gánh vác trách nhiệm.
Tôi bắt đầu tăng cường chính niệm bằng cách thường xuyên phát ra một niệm kiên định: “Ta là đệ tử của Sư phụ Lý Hồng Chí—các ngươi không xứng can nhiễu ta!” Mỗi khi chính niệm này khởi lên, các triệu chứng thể chất của tôi lại dịu đi.
Tôi ngộ ra rằng người tu luyện cần có chủ ý thức mạnh để nhìn thấu những huyễn tượng. Tôi cũng hiểu ra rằng trước đây mỗi khi có công việc hạng mục, tôi thường phản kháng một cách vô thức, coi đó là thêm áp lực và khó khăn. Nhưng tâm thái của tôi đã thay đổi. Giờ đây tôi đón nhận với lòng biết ơn: Cảm tạ Sư phụ đã ban cho con những khả năng này và cho phép con tham gia các hạng mục cứu người.
Tôi nhận ra rằng chỉ cần chuyển biến quan niệm, buông bỏ chấp trước, vật chất bại hoại sẽ tự nhiên giải thể, ánh sáng sẽ triển hiện. Trải nghiệm lần này giúp tôi càng thêm kiên định bước đi chân chính trên con đường tu luyện, dũng cảm gánh vác những việc cần làm, đây mới là trạng thái nên có của người tu luyện.
6. Đi cho chính đoạn cuối của hành trình tu luyện
Tôi tĩnh tâm lại và hướng nội, tự hỏi tại sao những giả tướng nghiệp bệnh này cứ liên tiếp xuất hiện. Tôi nhận ra đó là do lịch trình công việc bận rộn trong những năm gần đây, học Pháp không đủ sâu và luyện công không đều đặn.
Tâm tính của tôi đã không theo kịp tiến trình Chính Pháp. Đặc biệt, tôi vẫn còn ôm giữ cái tình với gia đình và con cái. Mặc dù tôi thường xuyên thảo luận Pháp lý với các con, nhưng sâu thẳm trong tâm, tôi vẫn giữ những cảm xúc và nỗi lo lắng của một người mẹ, đó chính là chấp trước mà tôi cần buông bỏ.
Các con từ nhỏ đã tu luyện cùng tôi, từng rất thuần khiết và tinh tấn. Giờ đây, khi các cháu bước vào xã hội, tâm trí các cháu trở nên bất ổn, điều này khiến tôi lo lắng. Nhưng tôi hiểu rằng tu luyện là lựa chọn của riêng mỗi sinh mệnh. Tôi chỉ có thể từ bi khuyên bảo, lấy mình làm gương, chứ tuyệt đối không thể cưỡng cầu. Đây cũng là cái tình và chấp trước mà tôi phải buông bỏ trong quá trình tu luyện. Chỉ khi thực sự nhảy ra khỏi cái tình của người thường thì mới có thể tu xuất từ bi và chính niệm.
Qua 25 năm tu luyện, tôi đã hiểu rằng, là một đệ tử Đại Pháp trong thời kỳ Chính Pháp, mục đích của tôi không chỉ là viên mãn cá nhân mà còn gánh vác sứ mệnh thiêng liêng là trợ Sư chính Pháp và cứu độ chúng sinh. Đối diện với vô vàn khảo nghiệm từ gia đình, xã hội, nghiệp bệnh và những chấp trước của bản thân, chỉ có không ngừng hướng nội tìm, đề cao tâm tính, tôi mới có thể đi tốt đoạn đường cuối cùng này.
Con xin cảm tạ Sư phụ từ bi.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/1/4/496447.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/1/21/232386.html


