Bài viết của một học viên Pháp Luân Đại Pháp tại Trung Quốc

[MINH HUỆ 09-09-2025] Năm 1998, tôi bắt đầu bước vào tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Nhìn lại chặng đường tu luyện của bản thân suốt hơn 20 năm qua, tôi đã trải qua niềm vui khi đạo đức được thăng hoa, đã trải nghiệm niềm hạnh phúc khi thân thể được tịnh hóa, và cũng có những thống khổ và bối rối khi phải xả bỏ những chấp trước. Nhưng hơn hết, trong những lúc gian nan, nhờ có niềm tin vào Sư phụ và Đại Pháp, tôi đã cảm nhận được sự khích lệ và sự bảo hộ của Sư phụ từ bi, giúp tôi vượt qua được hành trình tu luyện đầy gian nan này.

Tôi muốn làm một người luyện công tốt

Trước khi đắc Pháp, tôi là một người mang tâm lợi ích mạnh mẽ và thích tranh đấu với người khác. Tôi không từ thủ đoạn để kiếm tiền và sử dụng các mánh khóe khác nhau, chỉ quan tâm đến lợi nhuận. Tôi còn nghiện cờ bạc, thường xuyên ngủ ngày và đánh bạc đến tận khuya. Còn vợ tôi thì ngày đêm vất vả, vừa phải chăm sóc con cái, lại phải giặt đồ, nấu ăn và làm việc nhà. Vì vậy chúng tôi suốt ngày cãi vã, khiến bầu không khí trong gia đình thường xuyên căng thẳng, không có lúc nào yên bình.

Không chỉ vậy, trong những năm đó tôi còn mắc bệnh thoát vị đĩa đệm thắt lưng và đau đầu. Mỗi khi trời âm u hoặc có mưa, lưng tôi lại đau không thể chịu nổi, phải nhờ con trai dẫm lên lưng thì mới đỡ đôi chút, nhưng sau đó lại bị đau trở lại. Khi bị đau đầu, tôi phải uống hai đến ba gói thuốc giảm đau mới thuyên giảm cơn đau. Bởi vì trong thuốc có chứa morphine nên hầu hết mọi người chỉ có thể uống một gói, còn tôi phải tăng liều dùng thì mới có tác dụng. Sống mơ hồ mệt mỏi như vậy trong thời gian dài, tôi cảm thấy rất chán nản, nội tâm trống rỗng, cảm thấy đời người thật vô nghĩa!

Năm 1996, Pháp Luân Đại Pháp hồng truyền đến thôn làng chúng tôi. Năm tiếp theo, vợ tôi đắc Pháp và bước vào tu luyện. Sau khi cô ấy tu luyện Đại Pháp, cô ấy không còn cãi vã với tôi nữa, cũng không còn mắng chửi tôi. Cô ấy thường khuyên tôi không nên đánh bạc, dùng lý lẽ để giảng về mối quan hệ lợi-hại trong đó. Cô ấy cũng kể cho tôi nghe về sự mỹ hảo của Đại Pháp và niềm vui tu luyện, nhưng tôi không động tâm, vẫn sống một cuộc sống của người thường như trước.

Một ngày khi đang uống rượu với một người bạn, trong lúc trò chuyện, tôi chợt nảy ra ý định tu luyện, liền nói với bạn: “Hôm nay là lần cuối cùng tôi uống rượu với anh”. Bạn tôi rất ngạc nhiên và hỏi tôi nói vậy là có ý gì. Tôi đáp: “Tôi không muốn sống thế này nữa, thật là vô nghĩa. Tôi muốn tu luyện Pháp Luân Đại Pháp cùng với vợ tôi. Cô ấy sau khi tu luyện thì rất vui vẻ, thoải mái, mỗi ngày đều tươi cười, thân thể cũng rất tốt”.

Thế là buổi tối hôm sau, tôi đến điểm luyện công cùng vợ. Lúc đó các đồng tu đang đọc sách Chuyển Pháp Luân. Một đồng tu đọc xong một đoạn liền bảo tôi đọc đoạn tiếp theo. Đoạn Pháp này lại đúng là đoạn Sư phụ giảng về vấn đề hút thuốc và uống rượu. Sau khi tôi đọc xong, mặc dù tôi chưa hiểu hết nội hàm thâm sâu trong Pháp, nhưng tôi biết nếu muốn tu luyện thì tôi phải cai bỏ thuốc lá và bỏ uống rượu.

Vì vậy, vào ngày hôm sau, tôi đã mang bảy bao thuốc lá và bật lửa còn lại trong nhà đem cho đi hết. Vào ngày kế tiếp, trong làng tổ chức một bữa tiệc, mọi người trong tiệc thường sẽ hút thuốc, uống rượu và chơi bài. Nhưng ngày hôm đó tôi kiên quyết không tham gia. Mọi người xung quanh đều cảm thấy lạ, nên tôi giải thích rằng: “Tôi đã tu luyện Pháp Luân Công rồi. Từ giờ trở đi tôi sẽ không hút thuốc, uống rượu hay đánh bạc nữa. Tôi phải trở thành một người luyện công tốt!” Kể từ đó, tôi đã cai bỏ được những thói xấu này.

Trong những ngày tiếp theo, mỗi ngày tôi đều đắm mình trong Pháp quang từ bi của Sư phụ. Buổi tối tôi học Pháp, buổi sáng luyện công, cả ngày đều vui vẻ, thoải mái. Căn bệnh đau đầu và đau lưng đã biến mất từ lúc nào không hay biết, toàn thân tôi nhẹ nhàng vô bệnh. Tôi nhớ có lần tôi từng nói với vợ: “Dù có mang ghế thủ tướng ra đánh đổi thì anh cũng không từ bỏ việc tu luyện đâu!”

Lúc đó cả thân và tâm tôi thực sự biến hóa một cách ngoạn mục, thế giới quan của tôi cũng thay đổi hoàn toàn! Kể từ đó, tôi đường đường chính chính chiểu theo Chân-Thiện-Nhẫn để làm một người tốt, gánh vác trách nhiệm đối với gia đình và người thân. Tôi sống một cuộc sống chân thật và giản dị, bắt đầu từ việc làm một người tốt, đối xử tử tế và chân thành thiện đãi mọi người. Nếu trong làng có công việc gì cần làm, tôi luôn chủ động nhận những việc vất vả, bẩn thỉu mà người khác không muốn làm. Thấy con đường làng gập ghềnh và lầy lội, tôi chủ động tu sửa lại con đường để mọi người đi qua được thuận tiện. Ở những giếng nước nơi hàng chục hộ dân lấy nước chứa đầy bùn đất, tôi đã cùng một đồng tu khác kéo đá đến để san phẳng và làm sạch giếng.

Trong làng tôi có không ít người tu luyện Pháp Luân Công, và mọi người đối xử với nhau rất tốt. Khi mâu thuẫn phát sinh, các học viên Pháp Luân Công luôn sẵn lòng chịu thiệt. Bầu không khí trong làng dần trở nên tốt đẹp hơn nhiều so với trước đây. Những người dân ở làng bên thấy vậy đều khen ngợi: “Những người luyện công này thật tuyệt vời!” Cán bộ thôn cũng nói: “Nếu người dân ai ai cũng giống như những người luyện công, thì công việc của chúng tôi sẽ dễ dàng hơn nhiều”.

Mưa gió suốt đêm, sơ tâm không đổi

Chỉ nửa năm sau khi tôi bắt đầu tu luyện, Đảng cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) bắt đầu điên cuồng bức hại Đại Pháp. Vào tối ngày 20 tháng 7 năm 1999, người của chính quyền Trung cộng gọi tôi và một đồng tu khác đến văn phòng thị trấn và buộc chúng tôi xem một chương trình TV có nội dung phỉ báng Sư phụ và Đại Pháp. Tôi nghĩ: “Tu luyện là việc của cá nhân tôi, làm người tốt theo tiêu chuẩn Chân-Thiện-Nhẫn thì có liên quan gì đến chính phủ? Kinh sách Đại Pháp là của tôi, tại sao tôi phải giao nộp?”

Tối hôm đó trên đường về nhà, đồng tu và tôi cảm thấy tâm nặng trĩu, nước mắt cứ chảy không ngừng, chúng tôi thực sự cảm thấy như bầu trời sắp sụp xuống! Ngồi bên bờ sông, cả hai chúng tôi đều không nói một lời, chỉ lặng lẽ ngồi đó, cũng không biết là bao lâu rồi mới rời đi. Khi về đến nhà, vợ tôi chưa đi ngủ mà đợi tôi về. Chúng tôi không ngủ suốt cả đêm, cứ ngồi vậy cho đến khi trời sáng.

Từ lúc đó, gia đình tôi vốn hạnh phúc, hòa thuận nhờ tu luyện Đại Pháp, vì cuộc bức hại này mà không còn yên ổn nữa. Các nhân viên từ phòng công an huyện, đội an ninh nội địa, đồn công an địa phương, chính quyền thị trấn và sở tư pháp ngày nào cũng xông vào nhà tôi để giám sát và sách nhiễu, đến mức mà ngay cả công việc đồng áng bình thường chúng tôi cũng không thể làm được. Việc sách nhiễu kéo dài liên tục trong một tháng như vậy rồi mới giảm bớt. Khi ấy, tôi và vợ mới đắc Pháp chưa lâu, học Pháp không sâu, nên vô cùng mơ hồ, không biết con đường phía trước sẽ đi như thế nào. Nhưng chúng tôi chưa từng ngừng việc học Pháp và luyện công.

Vào một buổi tối khoảng đầu năm 2000, tôi nghe nói rằng một số đồng tu đã đến Bắc Kinh thỉnh nguyện, nói lời công đạo cho Đại Pháp. Vợ tôi và tôi rất vui mừng, cả hai chúng tôi đều muốn đến Bắc Kinh. Nhưng ở nhà tôi lúc đó có mẹ già đã ngoài bảy mươi tuổi, bên dưới còn hai đứa con, một đứa mới ba tuổi, một đứa chín tuổi. Nếu cả hai chùng tôi cùng đi thì ai sẽ chăm sóc cho gia đình này đây? Sau khi bàn bạc, chúng tôi quyết định rằng tôi sẽ đến Bắc Kinh thỉnh nguyện trước, sau khi tôi trở về thì vợ tôi sẽ đi. Lúc đó tôi nghĩ rằng chuyến đi này có thể sẽ không trở về được, nhưng cho dù vậy thì tôi vẫn sẽ đi. Bởi tôi muốn được nói lời công đạo vì Sư phụ, vì Đại Pháp!

Cứ như vậy, vào ngày 4 tháng 3 năm 2000, tôi cùng một đồng tu khác lên tàu hỏa đi Bắc Kinh. Sau khi đến Bắc Kinh, chúng tôi đến thẳng Văn phòng khiếu nại, nhưng thứ mà chúng tôi phải đối diện là sự thẩm vấn, chửi mắng và giam giữ. Sau đó, cảnh sát địa phương đã lái xe đến Bắc Kinh để đón chúng tôi về. Trên đường trở về, chúng tôi bị nhốt trong cốp sau xe. Quãng đường dài hơn 1000 cây số, chúng tôi phải cúi đầu và khom lưng chịu đựng trên suốt chặng đường.

Về đến địa phương, chúng tôi bị đưa vào trại tạm giam. Cảnh sát liên tục thẩm vấn, đe dọa, dụ dỗ, ép buộc chúng tôi ký vào “tam thư” từ bỏ tu luyện, nhưng chúng tôi nhất quyết không phối hợp với họ. Phải đến một tháng sau họ mới thả chúng tôi về nhà.

Kể từ đó, hai vợ chồng tôi trở thành đối tượng bị tà đảng giám sát và bức hại trọng điểm. Trong hai thập kỷ qua, chúng tôi đã trải qua đủ mọi hình thức bức hại từ cấp tỉnh, khu, huyện của cơ quan công an, kiểm sát, tòa án, tư pháp, “Phòng 610”, cùng chính quyền thị trấn và các thôn hành chính. Chúng tôi đã phải chịu nhiều hình thức bức hại, như gõ cửa quấy rối, bị bắt giữ, lục soát nhà trái phép, bị ép tham gia các cuộc họp, bị đấu tố, đưa vào các lớp tẩy não và trại lao động cưỡng bức, v.v. Riêng việc bị sách nhiễu đã không dưới 100 lần.

Đặc biệt, vào những ngày gọi là ngày “nhạy cảm” của tà đảng, việc sách nhiễu lại diễn ra càng dồn dập hơn. Thường là buổi sáng, chính quyền thị trấn đến, và vào buổi chiều là cảnh sát đến, thay nhau quấy rối, khiến gia đình chúng tôi không lúc nào được yên ổn, người nhà phải chịu tổn hại rất lớn. Thêm vào đó, các công cụ truyền thông và dư luận của tà đảng liên tục phát tán lời bịa đặt và vu khống phô thiên cái địa, ngày ngày tẩy não người dân, khiến những người không minh bạch chân tướng nảy sinh thù hận với Đại Pháp. Thậm chí, ngay cả một số họ hàng và bạn bè cũng nhìn chúng tôi bằng ánh mắt khác, buông lời lạnh nhạt, mỉa mai.

Dù tà đảng có dùng mọi thủ đoạn bức hại cũng không thể lay chuyển tín niệm kiên định của tôi đối với Đại Pháp. Tôi và vợ ban ngày làm việc, buổi tối học Pháp, sáng sớm thì luyện công. Hàng ngày, cả hai chúng tôi cùng trao đổi thể ngộ về Pháp, khích lệ lẫn nhau, giám sát lẫn nhau, tinh tấn thực tu. Chúng tôi cũng dựa vào cơ duyên để làm tốt việc giảng chân tướng và cứu độ chúng sinh.

Đại Pháp bảo hộ tôi vượt qua quan sinh tử

Trên con đường tu luyện, tôi luôn kiên tín Sư phụ, kiên tín Đại Pháp. Trong vài lần đối mặt với ma nạn sinh tử, đều là nhờ Sư phụ bảo hộ mà tôi mới vượt qua một cách hữu kinh vô hiểm. Điều này đã triển hiện sự thần kỳ và siêu thường của Đại Pháp, khiến tôi suốt đời không quên.

Vào một buổi chiều năm 2002, lúc tôi dang lái xe máy qua một khúc cua thì một chiếc xe tải lớn từ hướng ngược lại lao rất nhanh về phía tôi. Tôi vội vàng tránh chiếc xe tải, không may cán vào một hòn đá khiến chiếc xe bị mất lái. Cả người lẫn xe rơi xuống một rãnh thoát nước bên đường, chiếc xe máy đè lên người tôi. Rãnh thoát nước được làm bằng bê tông, rất cứng, và tôi không thể cử động hay đẩy chiếc xe máy ra. Vì vậy tôi phải gọi điện thoại cho một đồng tu đến giúp. Sau đó đồng tu đến và kéo tôi ra khỏi rãnh nước.

Tối hôm đó toàn thân tôi đau nhức, đặc biệt là hai xương bả vai đau đến mức không thể chịu nổi. Tôi không thể nằm xuống mà chỉ có thể ngồi đến sáng. Tôi không ngừng niệm:

“Nan Nhẫn năng Nhẫn, nan hành năng hành”. (Bài giảng thứ chín, Chuyển Pháp Luân)

Đến chiều ngày hôm sau, tôi đã có thể ngồi dậy và học Pháp, luyện công. Trong thời gian đó, các đồng tu cũng đến giao lưu, khích lệ tôi đề cao dựa trên Pháp. Hai mươi ngày sau, tôi đã hoàn toàn bình phục và có thể làm việc trở lại.

Một tháng sau, hai vợ chồng tôi đến bệnh viện để thăm người bệnh. Lúc đó tôi nảy ra ý định làm kiểm tra xem lúc trước bị ngã có bị gãy xương không. Thực ra tôi muốn xác nhận một điều: nếu thật sự bị gãy xương mà trong vòng hai mươi ngày đã hồi phục, thì đó chính là chứng thực Đại Pháp. Vợ tôi cũng đồng ý. Kết quả cho thấy, xương bả vai trái và phải, cùng xương đòn đều bị gãy, nhưng đã hồi phục hoàn toàn. Lúc đó tôi kể với bác sĩ về quá trình gãy xương nhưng chỉ mất hai mươi ngày để hồi phục, bác sĩ hoàn toàn không tin, nói rằng tổn thương gân cốt thông thường phải mất 100 ngày mới hồi phục được. Tôi nói với bác sĩ: “Điều tôi nói đều là sự thật. Tôi tu luyện Pháp Luân Công, nhờ luyện công mà khỏi, không uống một viên thuốc nào, cũng không truyền một chai dịch nào, đây đều là sự thật”. Vợ tôi và cháu trai đứng bên cạnh cũng xác nhận chuyện này. Lúc đó bác sĩ bật cười, cảm thấy chuyện này quá đỗi thần kỳ, quả là không thể nghĩ bàn.

Một lần khác là vào buổi sáng một tháng đầu năm 2012. Tôi đang giúp một người bạn sửa sang lại căn nhà thì bị ngã từ trên bức tường cao hơn 3 mét xuống đất. Đầu tôi đập vào các bậc thềm xi măng của ngôi nhà cũ, còn lưng thì va vào đống gạch vụn. Tôi lập tức ngất xỉu. Sau này tôi nghe người dân làng kể lại rằng tất cả những người chứng kiến lúc đó đều bàng hoàng. Khi tỉnh lại tôi nhận thấy mình đang nằm trong một chiếc xe tải. Lúc đó tôi mới nhận ra mọi người đang đưa tôi đến bệnh viện. Tôi nghĩ: “Tôi là một người tu luyện, có Sư phụ bảo hộ, tôi sẽ không sao cả”. Tôi nói với mọi người trong xe: “Không cần đưa tôi đến bệnh viện, tôi không sau đâu”. Nhưng họ không chịu, cứ một mực muốn đưa tôi đến bệnh viện.

Kết quả kiểm tra cho thấy tôi không bị gãy xương, não cũng không có vấn đề gì, chỉ bị tổn thương một số cơ và dây chằng. Các bác sĩ liên tục nói rằng tôi cần nhập viện để theo dõi. Tôi nói với bác sĩ: “Tôi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, tôi về nhà luyện công là sẽ bình phục, không cần uống thuốc, cũng không cần ai phải chịu trách nhiệm”. Trước sự kiên quyết của tôi, bác sĩ đành miễn cưỡng cho tôi xuất viện.

Tôi ngã từ trên bức tường cao như vậy, lại rơi xuống nền xi măng, nếu là người bình thường thì làm sao có thể không bị thương nặng được? Vậy mà vết thương của tôi lại nhẹ như thế. Tôi biết chính là Sư phụ đã thay tôi gánh chịu ma nạn cự đại này! Đệ tử vô cùng cảm ân Sư phụ!

Sau khi về nhà, người bạn mà tôi giúp sửa nhà đã đến thăm tôi hai lần mỗi ngày. Tôi nói với anh ấy: “Anh không cần chạy qua chạy lại như vậy đâu, anh cứ lo làm việc của mình đi, việc sửa nhà là quan trọng. Tâm ý của anh tôi xin nhận, anh cũng biết tôi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp mà, chúng tôi chiểu theo Chân-Thiện-Nhẫn để làm người tốt. Sư phụ dạy chúng tôi khi làm bất cứ việc gì cũng phải nghĩ cho người khác trước, đặt mình vào vị trí người khác. Vì vậy anh cứ yên tâm, tôi không sao đâu, tôi cũng không trách anh, càng không bắt anh phải bồi thường”.

Trong thời gian tiếp theo, tôi tranh thủ học Pháp, hướng nội tìm, tăng cường luyện công. Một tuần sau, tôi đã có thể làm việc bình thường. Mọi người xung quanh tôi đều tận mắt chứng kiến sự thần kỳ và siêu thường của Đại Pháp!

Thông qua những sự việc này, tôi đã cảm thụ sâu sắc được sự bảo hộ của Sư phụ từ bi vô lượng đối với đệ tử, nhờ đó tôi mới có thể bình an vượt qua từng đại nạn sinh tử.

Bản quyền © 1999-2025 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2025/9/9/499130.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2025/11/7/231216.html