Sư phụ đã bảo hộ tôi vượt qua những ma nạn lớn
Bài viết của đệ tử Đại Pháp ở Trung Quốc Đại Lục
[MINH HUỆ 01-11-2025] Tháng 7 năm 1996, tôi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp để cải thiện sức khỏe yếu của mình. Sư phụ Lý đã tịnh hóa thân thể tôi, kể từ đó tôi không còn bệnh tật và đã trải nghiệm được cảm giác tuyệt vời khi có một thân thể khỏe mạnh! Tôi đã bỏ rượu, bỏ chơi mạt chược, tôi hòa thuận với gia đình và đồng nghiệp.
Khi Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) bắt đầu bức hại Pháp Luân Đại Pháp vào tháng 7 năm 1999, ban đầu tôi cảm thấy hoang mang. Dưới áp lực, tôi đã lầm đường mà phối hợp với họ bằng cách viết cái gọi là bản cam kết ngừng tu luyện Đại Pháp. Tôi bị buộc phải giao nộp một số sách Đại Pháp, điều mà sau này tôi vô cùng hối hận.
Trong một giấc mơ, tôi nhìn thấy một chiếc thuyền lớn và nghe thấy tiếng ai đó hô lớn từ trên cao và xa xăm: “Lên!” Sau đó, tôi thấy nhiều cánh buồm lớn nhỏ trên thuyền được kéo lên. Ngay sau đó, Kinh văn mới của Sư phụ, bài “Tâm tự minh” (Tinh Tấn Yếu Chỉ II) được công bố và một số học viên trong khu vực của tôi đã ra ngoài luyện công và giảng chân tướng, để mọi người biết rằng Pháp Luân Đại Pháp là chính Pháp và không vi phạm bất kỳ luật nào. Một số người trong chúng tôi đã đến Bắc Kinh để thỉnh nguyện. Vào thời điểm đông nhất, có chín người chúng tôi cùng nhau luyện công ngoài trời, nhưng chín tháng sau, cảnh sát đã buộc chúng tôi phải giải tán.
Tôi kiên định tu luyện Đại Pháp, tiếp tục tìm cách nói với mọi người biết sự thật về Đại Pháp và phơi bày cuộc bức hại của ĐCSTQ. Kể từ tháng 7 năm 1999, tôi đã bị đặc vụ của Phòng 610 và văn phòng quản lý toàn diện cộng đồng sách nhiễu. Từ năm 2000 đến năm 2010, tôi bị giam giữ phi pháp, bị đưa đến các trại lao động cưỡng bức và bị bỏ tù hơn bảy năm.
Một lần, lính canh nhà tù mang cho chúng tôi một số bài viết về triết lý Thiền tông để học và ra lệnh cho chúng tôi làm “bài tập về nhà”, nghĩa là điền vào chỗ trống trong các tuyên bố của ĐCSTQ và viết những câu như “Tu luyện Pháp Luân Đại Pháp là phạm tội”. Tôi nhớ Sư phụ đã giảng: “Nghìn năm chẳng được chính Pháp, còn hơn một ngày tu thiền cáo hoang” (Bài giảng thứ ba, Chuyển Pháp Luân )và kiên quyết từ chối phối hợp làm “bài tập” của họ. Kết quả là, lính canh đã tra tấn tôi.
Bởi tôi không phối hợp với những nỗ lực tẩy não và “chuyển hóa” của họ trong những năm bị giam cầm, nên tôi đã bị đánh đập, bị treo lên từ phần cổ tay và bị tiêm thuốc. Khi trở về nhà sau thời gian ngồi tù, toàn thân tôi đau đớn tột cùng. Tôi nằm liệt giường, không thể cử động, thoi thóp và nói năng lảm nhảm. Thấy tôi như vậy, chồng tôi đã đưa tôi cuốn Chuyển Pháp Luân mà anh ấy đã bí mật cất giấu trước khi những kẻ thủ ác lục soát nhà chúng tôi, và nói: “Đây có phải là thứ em muốn không?” Trước cuộc bức hại, tôi đã từng nói với anh ấy rằng cuốn sách này quý hơn cả sinh mạng của tôi và anh ấy phải bảo vệ nó nếu có chuyện gì xảy ra với tôi. Tôi cầm cuốn sách lên và cảm thấy rất nhiều năng lượng đang tuôn trào về phía đầu. Cảm giác vô cùng dễ chịu! Ngay lập tức, đầu óc tôi trở nên tỉnh táo và tôi nói: “Em phải luyện công thôi.”
10 ngày sau, tôi đi làm trở lại. Một số đồng nghiệp nói rằng khi mới về nhà trông tôi nhợt nhạt, nhưng giờ đây da dẻ tôi hồng hào tươi sáng. Họ đều nói rằng Pháp Luân Đại Pháp thực sự thần kỳ.
Trong những ma nạn, chỉ cần tôi nghĩ đến Pháp của Sư phụ, chính niệm của tôi lại được củng cố, giúp tôi cảm thấy thân thể khỏe mạnh hơn, chịu đựng được cơn đau đớn, kiên trì luyện công và học Pháp. Tinh thần và thể chất của tôi cải thiện từng ngày. Gia đình và bạn bè tôi đã chứng kiến cách tôi vượt qua những ma nạn lớn dưới sự bảo hộ từ bi của Sư phụ.
Sau khi mẹ tôi qua đời, cha tôi (khi đó đã gần 80 tuổi đang cô đơn và lẻ loi) đã tìm được một người bạn đời thông qua một trung tâm môi giới hôn nhân. Người mẹ kế này đã kiểm soát toàn bộ tiền tiết kiệm và thẻ lương của ông, ngăn cản ông liên lạc với con cái và cáo buộc chúng tôi là bất hiếu. Hơn nữa, tôi vừa mới trở về từ trại lao động và chồng tôi vì sợ bị liên lụy đã buộc phải ly hôn với tôi, khiến tôi trở thành người vô gia cư. Mẹ kế tôi muốn bán nhà của cha, nhưng anh chị em chúng tôi không đồng ý, nên bà ta đã kiện chúng tôi ra tòa. Cuối cùng, bà ta vẫn bán được nhà và giữ hết tiền. Không lâu sau, cha tôi rơi vào tình trạng hôn mê. Mẹ kế đưa ông vào bệnh viện, ông đã phải chịu đựng đau đớn hơn một năm trước khi qua đời tại đây.
Một người hàng xóm hỏi mẹ kế tôi rằng bà lấy được bao nhiêu tiền từ cha tôi. Bà ta tự hào trả lời: “Mấy trăm nghìn nhân dân tệ.” Không lâu sau, tôi tình cờ gặp mẹ kế đi cùng con gái bà. Với tấm lòng thiện lương, tôi chào họ, bỏ qua chuyện quá khứ. Tôi nghĩ rằng họ cũng đã bị đầu độc bởi những lời dối trá của ĐCSTQ. Vì vậy, tôi đã giảng chân tướng về Pháp Luân Đại Pháp cho họ và hỏi con gái bà xem cô ấy có muốn thoái ĐCSTQ và các tổ chức liên đới của nó không. Tôi hy vọng họ có thể lựa chọn một tương lai tốt đẹp hơn.
Ngày 25 tháng 4 năm 2024, một cảnh sát và hai người khác, dưới sự chỉ đạo của ĐCSTQ, đã túc trực bên ngoài cửa nhà tôi suốt một ngày một đêm, tuyên bố rằng họ đang ngăn tôi liên lạc với các học viên khác. Tôi nói với họ: “Nhiệm vụ của cảnh sát là bảo vệ người dân. COVID-19 giờ đã qua, nhưng dịch cúm đang hoành hành trong các trường học. Biết bao gia đình đang phải chịu khổ? Ai cũng có người thân. Các anh chắc cũng có con cái phải không? Tôi rất lo lắng về điều này. Các anh không lo sao? Tại sao các anh lại làm việc này?”
Viên cảnh sát nói rằng họ đang làm theo lệnh của cấp trên và việc này chỉ diễn ra trong một ngày. Tôi nói với anh ấy rằng Pháp Luân Đại Pháp đã bị vu khống và giải thích về vụ tự thiêu ở Quảng trường Thiên An Môn để chứng minh đó là một trò lừa bịp. Anh ấy nói: “Liệu một sự việc như vụ Thiên An Môn có thể bịa đặt được không?” Tôi nói rằng Pháp Luân Đại Pháp cấm sát sinh và tự sát nhưng nhiều người Trung Quốc đã bị lừa dối bởi màn kịch này. Anh ấy thốt lên “À”, như thể đã hiểu ra và sau đó không nói thêm điều gì.
Có lần tôi gặp một người bán hàng rong những món đồ nhỏ. Tôi mua vài món và đưa cho anh ấy hai tệ tiền có in thông điệp giảng chân tướng. Người bán hàng nói: “Đây là tiền Pháp Luân Đại Pháp. Vẫn còn người luyện Pháp Luân Đại Pháp sao?”
Tôi trả lời: “Pháp Luân Đại Pháp là tuyệt vời. Nhiều học viên đã không bị nhiễm COVID-19. Pháp Luân Đại Pháp cứu người trước khi thảm họa ập đến!” Tôi đưa cho anh ấy một số tài liệu giảng chân tướng, bảo anh ấy hãy tìm hiểu sự thật về Pháp Luân Đại Pháp và lựa chọn một tương lai tươi sáng cho mình.
Bản quyền © 1999-2025 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2025/11/1/502003.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2025/12/21/231777.html



