Quy chính bản thân từ những việc nhỏ trong cuộc sống hàng ngày
Bài viết của đệ tử Đại Pháp tỉnh Liêu Ninh, Trung Quốc
[MINH HUỆ 05-11-2025] Tôi là một nữ đệ tử Đại Pháp ngoài 60 tuổi, từ nhỏ đã lớn lên trong hoàn cảnh gia đình khá phong bế. Cha tôi là người nóng tính, trước mặt ông, chúng tôi không dám tùy tiện nói ra suy nghĩ của mình. Mẹ vì sợ chúng tôi mắc lỗi nên dùng biện pháp cực đoan để kiểm soát, không cho chúng tôi tiếp xúc với xã hội, chỉ mong sao luôn giữ chúng tôi trong tầm mắt bà mới an tâm. Lớn lên trong hoàn cảnh như vậy khiến tôi không giỏi giao tiếp với người khác, càng không biết cách ứng xử trước các mối quan hệ giữa người với người. Ngay cả khi trưởng thành, bên cạnh tôi cũng không có người bạn nào.
Sau khi đi làm, tôi thường bị người khác bắt nạt, coi thường, bên cạnh lại không có ai để chia sẻ, nên cứ dồn nén trong lòng rất khó chịu, ủy khuất. Do tâm trạng phiền muộn kéo dài dẫn đến sức khỏe xuất hiện vấn đề, đầu óc cả ngày cứ mơ hồ, toàn thân không có chút sức lực nào. Thậm chí buổi sáng vừa dậy được một lúc, tôi lại phải lấy cái chăn đã gấp làm gối, nằm xuống nghỉ một lát mới có sức đi rửa mặt.
Mãi cho đến khi tôi gặp được Pháp Luân Đại Pháp, trạng thái cuộc sống mới hoàn toàn thay đổi. Một hôm, tôi thấy một nhóm người đang luyện công rất ngay ngắn. Có người giới thiệu: “Họ đang tập Pháp Luân Đại Pháp, là công pháp Phật gia, hơn nữa còn có tác dụng thần kỳ trong việc trừ bệnh khỏe thân”. Nghe vậy, tôi rất vui mừng. Vậy là tôi mau chóng gia nhập vào môi trường luyện công tập thể và bước vào tu luyện Đại Pháp.
Hàng ngày, tôi cùng mọi người học Pháp, luyện công. Buổi tối luyện công tập thể, nếu trùng vào giờ cơm của gia đình, tôi thà không ăn cơm chứ không muốn bỏ lỡ buổi luyện công. Tu luyện không lâu, sức khỏe của tôi đã có cải thiện rất lớn, tâm trạng cũng vui vẻ. Khi đó, tôi cảm nhận được niềm vui chưa từng có trước đây.
Pháp môn tuyệt vời như vậy, nên tôi muốn người thân cùng học để họ cũng được thụ ích. Vì vậy tôi nhiệt tình chia sẻ với một người họ hàng về vẻ đẹp của Pháp Luân Đại Pháp, về sự cải biến sức khỏe của bản thân tôi trước và sau tu luyện, và về việc hành xử theo theo nguyên lý Chân-Thiện-Nhẫn. Nhưng cậu ấy không những không nghe mà còn châm chọc tôi, nói tôi không Chân cũng chẳng Thiện. Nghe cậu ấy nói vậy, tôi rất kinh ngạc, hoàn toàn không thể ngờ rằng hình tượng của bản thân trong mắt người khác lại thành ra như thế, tôi vẫn luôn cho rằng bản thân làm khá tốt trên các phương diện!
Việc này tác động rất lớn đến tôi, giúp tôi nhận ra thiếu sót của bản thân. Tôi nhận ra tâm vị tư ở bản thân rất nặng, suy xét vấn đề cũng là đứng tại góc độ được mất của bản thân mà cân nhắc, chứ không hề chiểu theo yêu cầu tiêu chuẩn của Đại Pháp mà tu bản thân, cho nên người thân bên cạnh thấy những việc tôi làm, cũng không thấy tốt đẹp như tôi nói, vì thế cũng ảnh hưởng đến sự công nhận của họ đối với Đại Pháp.
Từ đó, tôi tĩnh tâm lại, nghiêm túc đọc và ghi nhớ các bài giảng của Sư phụ, tự nhắc nhở bản thân nhất định phải nghe lời Sư phụ, tu bỏ chấp trước, đề cao bản thân và trở thành một người tu luyện chân chính.
Ngay khi có niệm đầu muốn đề cao, khảo nghiệm cũng theo đó mà đến. Một hôm, tôi và chồng cùng ăn tối, tôi nói một câu phàn nàn về mẹ chồng, chồng tôi lập tức nổi giận, không nói không rằng giơ tay tát tôi một cái. Tôi sững sờ, vừa nãy ông ấy còn cười nói vui vẻ, giờ đã đánh người rồi? Tâm tôi không khỏi náo động: “(Ông) là cái thứ gì chứ, trở mặt còn nhanh hơn lật sách…” Ôi trời! Sao tôi lại mắng người rồi? Lúc đó tôi cố nhịn không lên tiếng và quay về phòng mình. Vết đau trên mặt khiến tâm tôi không khỏi bất bình, ấm ức.
Lúc này, Pháp của Sư phụ hiện lên trong tâm trí tôi:
“Gặp phải phiền phức gì, chư vị đều có thể tìm ở tự mình, tìm cái tâm này của mình, đó chính là tu luyện.” (Giảng Pháp tại Pháp hội New Zealand)
Sư phụ bảo tôi hướng nội đây mà! Tôi lập tức tìm ở bản thân, tôi nói sai rồi, làm tổn thương chồng rồi, không nghĩ đến cảm xúc của ông ấy. Sau khi nhận ra điều này, tâm tôi không còn thấy khó chịu nữa, tôi đã buông bỏ được tâm oán hận.
Sáng hôm sau, trước khi chồng đi làm, tôi vẫn làm bữa sáng cho ông ấy như thường lệ. Ông ấy nhìn thấy sữa, trứng gà đã làm sẵn trên bàn ăn nên đã rất ngạc nhiên, còn tưởng tôi sẽ giận chuyện hôm qua mà không làm bữa sáng cho ông ấy. Kỳ thực nếu là trước đây, chắc chắn tôi sẽ không để ý đến ông ấy, mà sẽ tiếp tục “chiến tranh lạnh” một thời gian. Nhưng giờ đây, tôi có thể buông bỏ cái tôi của mình, có thể hướng nội và dùng Pháp lý của Đại Pháp để yêu cầu bản thân. Sau khi tôi hướng nội, chồng tôi thấy tôi đã thay đổi, và gia đình chúng tôi cũng trở nên hòa thuận.
Khi có mâu thuẫn với người thường, tôi có thể ý thức được rằng cần phải tu chính mình, nhưng khi xảy ra bất đồng hoặc hiểu lầm với các đồng tu, tôi lại không dễ hướng nội mà thường cho rằng đó là lỗi của đối phương. Vào một ngày mùa đông, một đồng tu hẹn gặp tôi và hỏi mấy giờ tôi có thể đến nơi. Tôi bảo cô ấy rằng tôi sẽ có mặt trong nửa giờ nữa. Nhưng khi đến đó tiện đường tôi lại ghé làm chút việc vặt, khiến tôi bị trễ, sau đó tôi nhận được tin nhắn của cô ấy bảo tôi không cần đến nữa.
Vì không biết cô ấy có việc gì, nên chiều hôm đó tôi đã đến nhà cô ấy hỏi tình hình. Sau khi gặp mặt, đồng tu rất tức giận, trách tôi rất gay gắt: “Đã hẹn giờ mà chị không đến. Ai nợ chị chứ?! Trời lạnh thế này, còn có một đồng tu lớn tuổi cùng đợi với tôi…” Thấy cô ấy kích động như vậy, nghe những lời oán trách của cô ấy, tôi cũng không giải thích gì nhiều.
Nhưng khi về đến nhà, nhớ đến những lời lẽ gay gắt và vẻ mặt lạnh lùng của cô ấy khiến tôi ủy khuất và khó chịu. Tôi nghĩ, đều là người tu luyện, nếu tôi giải thích lý do tôi đến trễ, cô ấy sẽ hiểu tôi không cố ý và thứ lỗi cho tôi. Dù không thể thông cảm, cô ấy cũng không cần phải giận dữ đến thế, càng không ngờ rằng, tôi lại bị cô ấy lớn tiếng trách cứ như thế. Cô ấy tu kiểu gì vậy?!” Lúc này, tôi nhìn đâu cũng thấy thiếu sót của đồng tu, mọi thứ đều là lỗi của cô ấy.
Đến tối, tôi thấy mình nên bình tĩnh lại một chút, tôi xem xét vấn đề lại từ đầu. Thái độ của đồng tu không tốt lắm, nhưng những điều nói ra đều là sự thật. Hôm đó trời rất lạnh, đi cùng còn có vị đồng tu lớn tuổi. Là do tôi sắp xếp thời gian không hợp lý, để các đồng tu phải đợi khá lâu, đồng tu đã đúng khi chỉ ra lỗi sai của tôi. Vậy mà giờ tôi lại còn phàn nàn đồng tu không đúng thế này thế kia, cái tâm vị tư này của tôi mạnh mẽ nhường nào! Tôi tu luyện còn kém biết bao!
Tại đây, tôi chân thành xin lỗi đồng tu: Xin lỗi chị! Hãy thứ lỗi cho tôi! Dưới sự chỉ đạo của các Pháp lý, tôi ngày càng trở nên bình hòa, ngày càng trở nên lý trí, và tiếp tục quy chính bản thân hơn nữa.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2025/11/5/498325.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2025/12/4/231570.html



