Bài viết của đệ tử Pháp Luân Đại Pháp tại Trung Quốc Đại lục

[MINH HUỆ 15-10-2025] Năm 1994, tôi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Nhìn lại chặng đường tu luyện hơn 30 năm qua, tôi đã thay đổi từ việc nhẫn trong nước mắt đến bình thản đối mặt với mọi việc, từng bị qua bức hại, giảng chân tướng cho cảnh sát và giải thể việc bức hại. Mỗi bước trên con đường tu luyện của tôi đều không thể tách rời khỏi sự bảo hộ và chỉ dẫn từ bi của Sư phụ.

Sư phụ điểm hóa cho tôi về chấp trước vào tình thân quyến

Tôi từng là người có tính khí thất thường, ngang bướng, và sức khỏe yếu. Chưa đầy một tháng sau khi đắc Pháp, tất cả bệnh của tôi đã biến mất, đi lại thấy nhẹ nhàng và tâm trạng vui vẻ. Người thân và bạn bè nói rằng tôi dường như đã trở thành một người khác.

Tuy nhiên, sau khi con tôi chào đời, mâu thuẫn gia đình nảy sinh. Cả gia đình tôi đều tu luyện Đại Pháp. Để không ảnh hưởng đến việc tu luyện của họ, tôi đảm nhận hầu hết việc nhà, chăm sóc con cái và đi làm. Thật khó để tôi đảm bảo việc học Pháp và luyện công hàng ngày. Suốt cả ngày, tôi giống như một “tiểu hòa thượng” trong nhà, chịu đựng gian khổ. Không ai nghĩ đến tôi hay quan tâm đến tôi. Tôi cảm thấy rất cay đắng, mệt mỏi và ủy khuất. Tâm oán hận nổi lên.

Tôi ôm giữ đủ loại nhân tâm và chấp trước. Tôi thường khóc và nhẫn chịu trong nước mắt. Trong những năm qua, người thân của tôi lần lượt qua đời. Bởi chấp trước của mình, tôi không thể chấp nhận tất cả những điều này. Tôi không muốn sống nữa và gần như suy sụp trong tuyệt vọng. Chấp trước vào tình thân khiến tôi ngẩn ngơ suốt cả ngày. Khi các đồng tu thấy tôi trong trạng thái không tốt, họ đã học Pháp cùng tôi và chia sẻ với tôi. Nhưng tôi không thay đổi nhiều.

Một buổi sáng năm 2019, sau khi ngồi thiền, tôi dựa vào mép giường để nghỉ ngơi một lát. Tôi rơi vào trạng thái nửa mê nửa tỉnh, và thiên mục của tôi đột nhiên khai mở. Tôi đã đến thế giới thiên quốc, thực sự tuyệt diệu. Bên trái và bên phải tôi có các vị Thần mặc áo cà sa với mái tóc đủ màu sắc, có cả tóc xoăn và một số có kiểu tóc giống như Đạo gia. Họ chắp tay hợp thập chào tôi. Tôi cũng chắp tay hợp thập chào lại họ. Các vị Thần này dường như dùng ý niệm để nói chuyện với tôi, chào đón tôi. Bên dưới, các tiên nữ đang múa, với âm nhạc và điệu múa thật tuyệt vời, bầu không khí tường hòa và vui vẻ. Tuy nhiên, chỉ trong chốc lát, mắt tôi mở ra. Tôi nhắm mắt lại lần nữa, nhưng không thể quay lại cảnh giới đó.

Tôi lập tức ngộ rằng Sư phụ thấy tôi đang tuyệt vọng nên cố gắng điểm hóa cho tôi. Tôi cầu Sư phụ: “Thưa Sư phụ, con sai rồi, kiếp này con không nên sống vì người thân. Con có sứ mệnh tiền sử: phải thực tu bản thân và tu bỏ mọi nhân tâm, hoàn thành thệ ước và trở về thế giới thiên quốc của mình, nơi gia đình đang đợi con.”

Giữ tâm bất động khi đối mặt với việc bức hại

Năm 2021, nhà tôi bị lục soát. Đặc vụ Phòng 610 đã phá khóa và cạy cửa, sau đó tám người xông vào nhà tôi. Thấy cảnh tượng như vậy, đầu óc tôi trống rỗng, tôi đã cầu xin Sư phụ: “Xin Sư phụ giúp con, con giao phó tất cả cho Ngài, thưa Sư phụ.” Tôi cũng phát chính niệm. Một cảnh sát canh chừng tôi, không cho tôi cử động. Một cảnh sát khác ghi hình, và những cảnh sát còn lại lục soát nhà. Họ lấy đi rất nhiều sách Đại Pháp, tài liệu, máy tính, điện thoại di động, vali và những đồ vật khác.

Sau khi lục soát nhà, họ bắt tôi đến đồn công an và yêu cầu tôi ký vào cam kết bất tu luyện. Tôi nói: “Không thể nào, đừng nghĩ đến chuyện đó. Sinh mệnh của tôi là do Sư phụ ban cho, tôi chỉ chấp nhận an bài của Sư phụ. Chỉ có Sư phụ mới có quyền quyết định. Tôi nghe theo Sư phụ của mình.” Cảnh sát thấy tôi không tuân thủ nên đã sử dụng con cái để đe dọa tôi. Tôi không động tâm. Vì tôi từng trải qua một số ma nạn, cũng như nhận được sự chỉ dẫn từ bi của Sư phụ, tôi đã kiên định hơn vào Sư phụ và Đại Pháp. Tôi đã buông bỏ chấp trước vào sinh tử và tình cảm gia đình.

Sau đó họ hỏi tôi về đồng tu khác. Tôi bảo mình không biết gì và nói với họ: “Làm điều này là phạm pháp. Hiến pháp quy định quyền tự do tín ngưỡng. Không ai có quyền vi phạm hiến pháp. Các anh biết hành động của mình là phạm tội, và các anh đang đồng lõa với cái ác vì chút danh lợi nhỏ nhoi. Nếu các anh bức hại những người tốt tu Phật, các anh sẽ mất đi phúc phận và không có tương lai. Các anh có biết điều này không?” Hai viên cảnh sát lặng lẽ lắng nghe tôi.

Sau đó, trưởng Phòng 610 bước vào và nói với tôi: “Chẳng phải người của các bà suốt ngày nguyền rủa tôi chết sao? Bà xem, tôi chưa chết. Chẳng phải tôi đang sống tốt sao?” Tôi mỉm cười và nói với ông ta: “Đó là vì phúc phận ông tích được từ các kiếp trước vẫn chưa dùng hết. Nếu ông làm quá nhiều điều xấu và dùng hết phúc phận của mình, cuộc đời ông sẽ hoàn toàn chấm dứt. Nếu ông bức hại các đệ tử Đại Pháp, ông sẽ không có tương lai.” Khi nghe điều này, ông ta quay người bỏ đi. Tôi không bao giờ gặp lại ông ta nữa.

Cảnh sát tin rằng Sư phụ bảo hộ tôi

Cảnh sát phụ trách vụ án của tôi thấy tôi kiên định nên nói: “Chẳng phải bà nói Sư phụ của bà có thể bảo hộ bà sao? Sư phụ của bà đang ở Mỹ, làm sao ông ấy bảo hộ bà được? Làm sao có thể chứ? Tôi không tin. Giờ bà đang ở đây dưới sự giám sát của tôi, tôi mới là người quyết định.” Tôi mỉm cười với anh ta và không nói gì.

Họ nhốt tôi trong một căn phòng tối nhỏ ở đồn công an. Tôi đã tuyệt thực để phản bức hại.

Khoảng 48 giờ sau, họ nói họ muốn lập hồ sơ vụ án hình sự để điều tra. Họ còng tay tôi và giải đến trại tạm giam. Khi chúng tôi đến trại tạm giam, họ yêu cầu tôi ký vào biên bản, nhưng tôi không ký. Vài cảnh sát kéo đến và dùng vũ lực ép tôi ký. Tôi rơi nước mắt, cảm thấy họ thật đáng thương vì bị cựu thế lực lợi dụng, làm những việc hủy hoại tương lai của chính mình mà không hay biết.

Một lính canh nghe nói tôi là học viên Pháp Luân Công liền đến gần tôi mỉm cười và thì thầm: “Người luyện Pháp Luân Công các bà thật tuyệt vời! Ai cũng là anh hùng. Tôi rất khâm phục các bà.” Tôi hiểu rằng Sư phụ đã khích lệ tôi qua lời của người này, để tôi bước đi cho chính trên con đường tu luyện của mình.

Sau đó, bác sỹ nhà tù đến lấy mẫu máu và kiểm tra sức khỏe của tôi. Sau đó, tôi thay đồng phục tù nhân và đợi kết quả tại sảnh của trại tạm giam. Tôi liên tục phát chính niệm để thanh trừ tà ác và phủ nhận việc bức hại. Khoảng nửa giờ sau, một cảnh sát trong sảnh nói nhỏ vào tai tôi: “Sư phụ của bà thực sự đang giúp bà. Mấy bác sỹ đều nói kết quả kiểm tra sức khỏe của bà rất xấu, và trại tạm giam có thể sẽ không nhận bà.”

Một lúc sau, bác sỹ nhà tù đứng từ xa hét lớn với tôi: “[Tên tôi], sức khỏe của bà không đạt yêu cầu. Chúng tôi sẽ không nhận bà ở đây. Ai đưa bà đến thì đưa bà về đi.” Hai cảnh sát phụ trách vụ án của tôi đã đưa tôi về.

Trên đường về, người cảnh sát từng không tin Sư phụ có thể bảo hộ tôi đã xin lỗi: “Tôi xin lỗi. Không phải chúng tôi thực sự muốn làm thế này. Đó là lệnh từ cấp trên, không thể không thực hiện. Những gì bà làm là đúng. Sư phụ của bà thực sự đã bảo hộ bà. Sư phụ của bà thực sự là Thần, thật sự tuyệt vời.” Tôi đã giảng chân tướng thấu đáo cho họ, và cả hai đều đồng ý với những gì tôi nói. Cuối cùng họ đã để tôi về nhà.

Giảng chân tướng cho cảnh sát bắt giữ đồng tu

Khoảng bốn tháng sau, đồn công an dẫn hai cảnh sát từ một thị trấn khác đến nhà tôi và lục soát nhà tôi lần nữa. Vì đồng tu ở thị trấn kia gặp chuyện, người nhà bị cảnh sát lừa gạt, nên đã liên lụy đến tôi. Họ bắt tôi đến đồn công an, ghi lời khai và yêu cầu tôi ký tên, nhưng tôi không ký. Cảnh sát của thị trấn đó nói: “Nếu bà không ký, chúng tôi sẽ đưa bà về thị trấn của chúng tôi và kết án bà, ngay cả khi bà đang bị bệnh.” Tôi nói: “Lời các anh nói không tính. Sinh mệnh của tôi do Sư phụ ban cho. Sư phụ tôi nói mới tính. Tôi chỉ làm những gì mình nên làm: thức tỉnh mọi người và giúp họ quay về với thiện lương.”

Tôi bắt đầu giảng chân tướng cho họ. Tôi chia sẻ cho họ về vị đồng tu ở thị trấn của họ, trước đây cô ấy từng có sức khỏe yếu, bị ung thư và không thể chữa trị được. Sau khi được tôi giới thiệu về Pháp Luân Công, cô ấy bắt đầu tu luyện. Thân thể cô ấy trở lại bình thường, và bệnh trầm cảm cũng khỏi, trở nên vui vẻ hơn nhiều. Tôi hỏi họ: “Đây chẳng phải là việc tốt sao?. Sư phụ dạy chúng tôi phải biết nghĩ cho người khác và vô tư vô ngã.” Sau đó tôi nói: “Các anh không nên hành động chống lại một người tốt như vậy. Các anh là người có lương tâm, các anh có nhẫn tâm không? Tôi hy vọng các anh sẽ không bức hại cô ấy nữa và thả cô ấy ra. Nếu có chuyện gì, các anh có thể hỏi tôi. Tất cả đồ liên quan tới Đại Pháp của cô ấy đều do tôi đưa. Đại Pháp là để cứu người.”

Có lẽ vì tôi không nghĩ đến bản thân khi gặp nguy hiểm mà chỉ nghĩ cho đồng tu, đạt được yêu cầu của Pháp, nên Sư phụ đã giúp tôi hóa giải ma nạn. Những lời tôi nói khiến họ cảm động. Một điều tra viên đỏ mặt, sau khi ra ngoài thì đứng bên ngoài một lúc lâu. Khoảng 8 giờ tối, điều tra viên bước vào và nói: “Bà ký cái này đi rồi tôi sẽ không yêu cầu bà đi nữa. Việc này kết thúc ở đây.” Tôi không đồng ý và nói: “Cuộc bức hại là phi pháp. Hiến pháp quy định tự do tín ngưỡng. Pháp Luân Công không nằm trong danh sách 14 tà giáo do Bộ Công an công bố. Nếu không tin, anh hãy kiểm tra trên điện thoại di động của mình đi.” Anh ta kiểm tra trên điện thoại và đồng ý với tôi. Sau đó anh ta để tôi về nhà.

Giảng chân tướng và giải thể can nhiễu

Năm sau, một cảnh sát từ đồn cảnh sát ở thị trấn khác liên lạc với tôi, yêu cầu tôi đợi ở nhà. Phòng 610 đã yêu cầu đồn công an này lập án mới chống lại tôi. Họ nói rằng đồn công an trước đó đã không chuyển hồ sơ của tôi lên viện kiểm sát, do đó vụ án đã bị hủy. Họ định lập một vụ án mới.

Tôi đã giảng chân tướng cho anh ta qua điện thoại. Ban đầu, tôi không phủ nhận bất cứ điều gì anh ta nói. Tôi cố gắng nói chuyện với anh ta từ quan điểm của anh ta, đánh thức mặt minh bạch và khơi dậy thiện niệm của anh ta. Sau đó, tôi nói với anh ta về Bức tường Berlin, các phong trào trước đây của ĐCSTQ, hậu quả của việc đi theo ĐCSTQ, lợi ích của tu luyện Đại Pháp, cuộc bức hại là phi pháp và việc xuất bản sách Pháp Luân Công là hợp pháp ra sao. Tôi đã nói chuyện với anh ấy khoảng một giờ đồng hồ. Sau cuộc gọi đó, anh ta không tìm tôi nữa.

Lại qua một năm nữa, lại có cảnh sát từ một đồn công an gọi cho tôi, nói rằng anh ta được Phòng 610 yêu cầu lập án mới. Sau khi tôi giảng chân tướng cho anh ta xong liền tắt máy. Như vậy, sau hai lần giảng chân tướng cho cảnh sát, tôi không còn bị họ sách nhiễu nữa, và cũng thể hội rằng giảng chân tướng có thể giải thể bức hại.

Con xin cảm tạ ân cứu độ từ bi của Sư phụ!

Cảm ơn các đồng tu!

Bản quyền © 1999-2025 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2025/10/15/501008.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2025/11/29/231512.html