Bài viết của đệ tử Đại Pháp tại Trung Quốc Đại lục

[MINH HUỆ 27-10-2025]

Tôi là một đệ tử Đại Pháp ở nông thôn, năm nay 55 tuổi, từ nhỏ gia đình tôi rất nghèo. Mẹ tôi nổi tiếng hay đau ốm, cha tôi là một người trung hậu, lúc nhỏ tôi chỉ học đến lớp năm. Vì mẹ tôi bị bệnh và không thể làm việc, tôi liền nghỉ học về làm ruộng. Có lẽ do hoàn cảnh gia đình, nên tôi trở nên hướng nội và hễ nói chuyện là đỏ mặt. Người trong thôn đều nói tôi thật thà và tốt bụng. Càng lớn tôi càng trở nên tự ti, tôi sống chật vật qua ngày trong lo lắng. Mẹ tôi thường xuyên đau ốm và liên tục than phiền rằng không muốn sống nữa, vì mọi việc trong nhà đều một tay bà lo liệu. Vì để mẹ tôi yên tâm, tôi ôm hết việc nhà tự mình gánh vác, chẳng hạn như gánh nước, gánh đất và phun thuốc trừ sâu. Còn có một số công việc quá sức đối với tôi, nhưng tôi vẫn cố gắng hết sức làm. Kết quả là ở tuổi trẻ như tôi mà đã bị gù lưng. Khi tôi lớn hơn một chút, mẹ tôi lại lo lắng không đủ tiền gả chồng cho tôi.

Để sinh tồn, tôi đã rời quê hương và chị em trong làng để đến miền Nam làm thuê. Qua mấy năm, tôi mắc phải rất nhiều bệnh như đau đầu, đau dạ dày, viêm túi mật, bệnh đường ruột, viêm xoang, v.v. Cơ thể tôi yếu ớt, cộng thêm làm tăng ca đến tận khuya khiến sức khỏe của tôi càng tệ hơn.

Một lần tình cờ, tôi đắc được Đại Pháp, và tôi nhanh chóng trở nên khỏe mạnh cả thân và tâm. Đường đời của tôi từ đó trở nên tốt đẹp hơn nhiều. Tôi cảm ơn Sư phụ và Đại Pháp đã cho tôi được đắm mình trong ánh sáng của Đại Pháp trong suốt 27 năm qua.

Dưới đây, tôi muốn nhân cơ hội này đem những tích cóp trong tu luyện của mình hồi báo với Sư phụ và chia sẻ với các đồng tu. Chỗ nào chưa thỏa đáng xin các đồng tu từ bi chỉ chính.

Tôi là một người lao động chân tay, thường xuyên phải thay đổi công việc. Lần này là làm nhân viên vệ sinh. Khi gặp những người có duyên ở nơi làm việc, tôi liền giảng chân tướng. Trong tiểu khu nơi tôi làm việc, mới đầu không có nhà nào sửa chữa, sau đó khi người mua bắt đầu sửa sang nhà cửa, tôi làm công việc dọn dẹp vệ sinh, tôi liền giảng chân tướng cho những người giao hàng. Đa số họ đều là những người nông dân chất phác, tôi nói với họ về chân tướng Đại Pháp, rất nhiều người đều tán đồng. Có khi họ kéo hàng gặp phải chỗ lên dốc, tôi nhìn thấy liền giúp họ đẩy xe, như vậy giúp tôi rút ngắn khoảng cách với họ. Có một lần, tôi chỉ còn năm phút nữa là tan ca thì có một người giao hàng đang dỡ hàng ở đó, trong lòng tôi có chút do dự, nhưng sau khi suy nghĩ, tôi vẫn quyết định đến chỗ anh ấy giảng chân tướng. Tôi nói với anh ấy người thường chúng ta đều là bán sức kiếm tiền, và công việc đó không hề dễ dàng. Nếu các quan chức không tham nhũng, người dân thường chúng ta sẽ có cuộc sống tốt đẹp hơn. Anh ấy ngay lập tức nói: “Đảng Cộng sản Trung Quốc đã làm nhiều điều xấu”. Tôi thấy cơ hội đến rồi, bèn giảng chân tướng Đại Pháp và đề nghị anh ấy thoái xuất khỏi tổ chức tà đảng. Anh ấy đồng ý.

Lại có một lần khác, cũng là một người giao hàng tới. Anh ấy đang dỡ hàng và cần dùng dao cắt bớt một đoạn của bao bì mới có thể đưa bưu kiện vào thang máy. Không ngờ con dao của anh ấy rơi vào một lỗ nhỏ bên cạnh xe và làm thế nào cũng không lấy ra được. Tôi lấy con dao của mình đưa cho anh ấy cắt, rồi lại tìm một số dụng cụ để giúp anh ấy lấy con dao ra khỏi cái lỗ. Anh ấy rất cảm kích. Tôi muốn giảng chân tướng cho anh ấy, nhưng anh ấy sau khi lên lầu mãi cho đến lúc tôi tan ca vẫn không thấy xuống, tôi rất tiếc. Vài ngày sau, anh ấy lại đến giao hàng, tôi còn không nhận ra anh ấy, nhưng anh ấy đã chào tôi, nói rằng tôi là một người rất tốt và còn muốn tôi kết bạn với anh ấy trên WeChat. Tôi nói là tôi không dùng WeChat, rằng tôi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, và rằng Sư phụ muốn chúng tôi làm người tốt. Tôi muốn anh ấy làm tam thoái, và anh ấy đã vui vẻ thoái xuất. Anh ấy còn nói sau này nếu tôi muốn đến khu vực của họ để phát lịch giảng chân tướng, thì anh ấy sẽ giúp tôi phát. Xin cảm ơn Sư phụ đã đưa một sinh mệnh đến trước mặt tôi để người đó được cứu!

Sau đó, tôi gặp người thợ quét vôi cho căn nhà, tôi cũng đi vào và giảng chân tướng cho họ; người lát gạch, người lau dọn vệ sinh, tôi đều giảng cho họ. Có một người nói anh ta là bí thư thôn. Sau khi tôi giảng chân tướng cho anh, tôi nghĩ dùng bí danh để làm tam thoái, nhưng tự anh muốn tôi dùng tên “Quang Minh” để tự mình thoái xuất khỏi tổ chức tà đảng. Việc cải tạo nhà cửa đã gần hoàn tất, những người mua nhà lục tục chuyển vào nhà mới. Khi tôi dọn dẹp, tôi thường chủ động chào họ trước. Tôi đã làm tốt công việc của mình, và họ rất hài lòng sau khi nhìn thấy thành quả.

Trong công việc, cũng dễ sinh tâm oán hận, tâm ích kỷ và cảm thấy bất công, cảm thấy bản thân mình làm nhiều việc như thế, trong khi các đồng nghiệp chỉ ở đó chơi, trong tâm tôi rất khó chịu. Đôi khi tôi cũng nói với đồng nghiệp: “Việc này vốn dĩ không phải là việc của tôi”. Trong lòng cảm thấy mình làm nhiều việc như thế, quá mệt mỏi rồi, và tôi không muốn làm nữa. Nhưng vừa nghĩ tới mình là người tu luyện, cần phải luôn nghĩ cho người khác, và chịu khổ nhiều còn có thể tiêu nghiệp, tôi lại không oán không trách mà tiếp tục làm việc. Có lần dọn dẹp tầng hầm, chúng tôi cần phải dùng nước xả, tôi có nhiệm vụ quét nước. Trước đây có một nhân viên bảo vệ xả nước, hai người chúng tôi có nhiệm vụ quét dọn. Sau đó, tôi phải một mình quét dọn.

Hai người quét nước vốn đã rất mệt, lần này tôi quét một mình, cánh tay tôi đau mỏi đến mức không thể quét được nữa, nhưng sắp tan ca rồi, không quét thì cũng chẳng có ai quét. Đột nhiên lúc đó câu Pháp của Sư phụ hiện lên trong đầu tôi: “Cật khổ đương thành lạc” (Tạm dịch: “Lấy chịu khổ làm vui”) (Khổ kỳ tâm chí, Hồng Ngâm). Và kỳ tích đã xuất hiện, cánh tay của tôi hết đau ngay lập tức, và tôi đã kịp quét dọn xong trước khi hết giờ làm việc. Trong lòng tôi vô cùng cảm tạ Sư phụ!

Hầu hết người dân sống trong tiểu khu này đều đến từ nông thôn, họ đã mua nhà vì để con cái có thể đi học ở thành phố. Người già rất thật thà chất phác, nhưng về phương diện vệ sinh thì ý thức của họ có phần kém, vì họ đã quen với cuộc sống ở nông thôn; tình trạng vứt rác bừa bãi là thường xuyên xảy ra. Những người trẻ tuổi vì muốn tiện lợi cho mình, những vỏ bao bì của bưu kiện không vứt vào thùng rác mà vứt ở khắp mọi nơi, ban quản lý tòa nhà cũng không thể quản được, chỉ có cách là để tôi dọn dẹp. Mặc dù cảm thấy không thoải mái, nhưng tôi vẫn làm những việc này.

Có một người phụ nữ họ Tôn, bà từ quê lên trông cháu giúp con dâu. Lúc mới đến, tôi thấy bà không biết bấm nút thang máy. Tôi liền dạy bà, và bà nói với tôi rằng bà là người đã chết mấy ngày rồi sau đó sống lại, sức khỏe yếu, ngủ không ngon. Tôi nói: “Cháu gái bà mới có vài tháng tuổi, làm sao bà có thể chăm sóc cháu được? Tôi sẽ dạy bà một phương pháp tốt, và bà đã đồng ý. Tôi liền dạy bà niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo”. Bà nói: “Tôi tin, nhưng tôi không nhớ được”. Tôi liền tặng cho bà một thẻ bình an và nói: “Bà hãy nhớ niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo”. Vài ngày sau, tôi gặp lại bà. Bà kể rằng bà hễ ngủ dậy là niệm ngay, và niệm rất to, con dâu cũng không phản đối, và cháu gái bà mới vài tháng tuổi rất vui khi nghe thấy. Dịp mùa vụ, bà về nhà làm ruộng, dân làng nói: “Người gần chết rồi mà vẫn còn làm ruộng được à”.

Sau đó mỗi lần gặp bà, bà đều cư xử với tôi như người nhà, nhà có món ăn ngon bà cũng đem cho tôi, cháu gái bà luôn cười khi nhìn thấy tôi. Có một cửa kính bên hông căn hộ cao tầng của bà, một lần có gió mạnh, bà muốn đóng cửa nhưng không đóng được, tay bà bị kẹp tím bầm một miếng lớn, mu bàn tay sưng tấy. Lúc đó, bà đã nhớ ra và niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo”. Sau đó, tay bà không đau một chút nào, con dâu bà muốn bà đi khám, nhưng bà nói không sao cả và đã nhanh chóng khỏi. Người nhà bà đã chứng kiến ​​sự kỳ diệu của Đại Pháp. Sau đó tôi đã làm tam thoái cho chồng bà và con dâu bà. Chồng bà nói bị đau lưng, nên ông ấy cũng bắt đầu niệm chín chữ chân ngôn này và có kết quả tốt.

Còn rất nhiều ví dụ khác nữa, nhưng tôi sẽ không liệt kê ở đây. Mỗi lần sau khi tôi giảng chân tướng cho họ, tôi luôn nhắc nhở họ nhất định phải làm việc thiện. Họ kể cho tôi nghe về những việc thiện mà họ đã làm, tôi rất mừng cho họ. Tôi biết ơn Sư phụ đã an bài những người hữu duyên đến bên cạnh tôi để họ có thể nghe và minh bạch chân tướng. Đệ tử nhất định sẽ làm tốt ba việc.

Con xin bái tạ Sư tôn! Cảm ơn các đồng tu!

Bản quyền © 1999-2025 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2025/10/9/499137.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2025/11/24/231441.html