Bài viết được biên tập theo lời kể của một học viên Pháp Luân Đại Pháp ở Trung Quốc

[MINH HUỆ 12-10-2025] Một hôm, tôi đang nghe băng ghi âm giảng Pháp của Sư phụ thì đột nhiên nghe thấy một giọng nói: “Bếp cháy rồi, mau đi dập lửa đi!” Tôi nghĩ: Mình đâu có nấu nướng gì, trong nhà không có lửa, sao mà cháy được chứ? Tôi cho rằng đó là can nhiễu, bèn nói: “Không được can nhiễu ta học Pháp!” rồi tiếp tục nghe Pháp. Lúc này giọng nói ấy dồn dập hơn: “Bếp cháy rồi, còn không mau đi dập lửa đi!” Lần này tôi nghe rất rõ đó là giọng của Sư phụ!

Tôi đặt máy ghi âm xuống, lao nhanh vào phòng bếp, chỉ thấy khói mù mịt, lớp sơn trên tường bị lửa nung nóng bong tróc ra, ngọn lửa ngày càng lớn. Tôi lập tức hô lên: “Sư phụ, chúng ta phải dập lửa, cứu người ở tòa nhà này!”

Tôi vừa hô vừa lấy một cái chậu nhựa nhỏ chỉ bằng cái bát tô lớn, múc nước từ trong chum tạt lên tường. Thật thần kỳ, tôi chỉ tạt ba chậu nước nhỏ như vậy mà ngọn lửa lớn đã tắt ngấm, trên mặt đất không có nhiều nước, cũng chẳng ướt là bao. Tôi xúc động khấu bái Sư phụ: “Con xin cảm tạ Sư phụ! Sư phụ thật vĩ đại!”

Tôi cảm thấy rất kỳ lạ, không hiểu lửa bắt nguồn từ đâu? Sau này tôi mới biết nguyên nhân: Căn nhà này là nhà cũ tôi mua lại, thuộc kiểu chung cư cũ ngày xưa, mấy nhà dùng chung một ống khói. Chủ nhà cũ đã dùng bìa các-tông bịt kín lỗ ống khói không dùng đến, sau đó lắp tủ bát đĩa che đi.

Tôi ở tầng hai, tầng một là cửa hàng bán thực phẩm, hàng ngày hơi chiên xào nấu nướng đều thoát qua ống khói. Lâu ngày, miệng ống khói nhà tôi bám đầy dầu mỡ, tiềm ẩn nguy cơ rất lớn.

Hôm ấy tầng dưới nấu cơm, ngọn lửa bốc lên tầng hai làm cháy lớp dầu mỡ và tấm bìa chắn ở miệng ống khói nhà tôi, lan sang tủ bát đĩa, lớp sơn trên tường bếp cũng bắt lửa cháy theo.

Sau khi Sư phụ giúp tôi dập lửa, tôi nghe thấy ngoài hành lang có người hô hoán: “Nhà ai bị cháy thế!” Tôi mở cửa nói: “Nhà tôi bị cháy!” Mọi người ùa vào bếp xem chuyện gì đã xảy ra. Có người hỏi: “Không thấy nước lênh láng, lửa lớn thế này bà dập thế nào vậy!” Tôi nói: “Tôi tu luyện Pháp Luân Công. Lúc đó tôi cầu xin Sư phụ giúp đỡ, tôi phải cứu người, cứu cả tòa nhà này! Tôi chỉ tạt ba chậu nước nhỏ là lửa lớn đã tắt.” Tôi còn đưa cái chậu nhựa nhỏ đó cho hàng xóm xem.

Mọi người nghe tôi nói xong hết thảy đều rất kinh ngạc, người này một câu người kia một câu: “Sàn nhà còn chưa ướt mà đã dập được lửa rồi, nếu đợi xe cứu hỏa đến thì cả tòa nhà, rồi nhà kho của chúng ta đều bị cháy sập hết, hơn nữa còn bị nước làm hỏng hết cả !” “Thật sự phải cảm ơn Sư phụ của bà! Sư phụ của bà đúng là Phật rồi! Xin bà hãy thay mặt chúng tôi dập đầu khấu bái Sư phụ nhé!”

Có hàng xóm nói: “Hàng ngày bà đều quét dọn sạch sẽ hành lang, sao bà lại tốt thế! Sư phụ của bà thật vĩ đại! Bà cứ yên tâm sống ở đây, chúng tôi sẽ bảo vệ bà, không ai đi báo cảnh sát bắt bà đâu.” Tâm trạng xúc động biết ơn của họ đối với Sư phụ thật khó diễn tả bằng lời.

Sự việc này xảy ra không lâu, một hôm tôi đi giảng chân tướng về nhà, đi ngang qua sân bóng rổ trong khu, thấy mười mấy cậu bé khoác vai nhau đứng thành vòng tròn, miệng liên tục hô: Pháp Luân Công vạn tuế! Trong đó có một cậu bé nói: Chính là bà tu luyện Pháp Luân Công ở tòa nhà kia đã cầu xin Sư phụ của bà cứu mạng tất cả mọi người trong tòa nhà đấy! Bà ấy đã dập tắt được lửa. Sư phụ của họ là Phật đấy! Sau này họ mà phát tài liệu các cậu nhất định phải đọc kỹ, cái đó cứu mạng đấy! Tôi nghe xong cảm động rơi nước mắt.

Pháp Luân Đại Pháp người truyền người, tâm truyền tâm, những ai minh bạch chân tướng đều biết Đại Pháp là tốt, đều biết Sư phụ từ bi vĩ đại!

Con xin được khấu đầu cảm tạ Sư phụ!

Hợp thập.

Bản quyền © 1999-2025 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2025/10/12/499050.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2025/11/28/231501.html