Bài viết của Thu Trân, một học viên mới ở Trung Quốc

[MINH HUỆ 29-03-2014] Tôi năm nay 60 tuổi, đang sống tại vùng một nông thôn thuộc tỉnh Hắc Long Giang. Hai con trai tôi đều đã lập gia đình, và chồng tôi làm một mẫu đất nông nghiệp để sinh sống.

Tháng 08 năm 2011, tôi mắc phải một chứng bệnh kỳ lạ. Đầu ngón tay đeo nhẫn bên bàn tay trái của tôi tê cứng và da thì bắt đầu bong ra. Ban đầu kích thước của nó chỉ bằng hạt đậu và sau đó tiếp tục lan rộng ra phần trên của ngón tay. Nó lan đến tất cả các ngón tay và lòng bàn tay của tôi. Da tôi trở nên rất cứng và dày và nhìn giống như vảy. Hai tay tôi bị ngứa và đau rất khó chịu.

Cuối cùng, tôi đã phải đến hết bệnh viện này tới bệnh viện khác để khám. Vào tháng 10 và tháng 11 năm ngoái, tôi đã tới Bệnh viện Đại học Y Cáp Nhĩ Tân Số 2 để gặp các chuyên gia. Đầu tiên, họ nói tôi bị chàm và sau đó họ nói tôi bị nhiễm nấm và chứng dày sừng. Bác sĩ đã khám và thuốc điều trị thì rất đắt, nhưng tình hình vẫn không được cải thiện.

Chị tôi sống ở Sơn Đông đã bảo tôi tới gặp chị ở thành phố Yên Đài. Chồng tôi đã khích lệ tôi, hy vọng chị có thể tìm được một bác sĩ tốt để chữa trị.

Tôi đồng ý thử tập Pháp Luân Công

Ngày 26 tháng 02 năm 2014, tôi đến tỉnh Sơn Đông. Chị tôi thấy rằng tôi rất ốm yếu. Chị nói ngay lập tức: “Tập Pháp Luân Công.” Chị giảng chân tướng Pháp Luân Công cho tôi và đưa ra những ví dụ về những người đã nhận được phúc báo sau khi minh bạch chân tướng và việc luyện tập Pháp Luân Công đã cải thiện sức khỏe cho mọi người như thế nào. Tôi đã rất hào hứng muốn thử tập luyện.

Chị tôi giúp tôi đọc Chuyển Pháp Luân, cuốn sách chính của Pháp Luân Công, và dạy tôi năm bài công pháp.

Tôi rất muốn học và cảm thấy những điều mà Sư phụ Lý Hồng Chí, nhà sáng lập Pháp Luân Công giảng thật vĩ đại. Từng câu, từng câu đã khiến tôi chấn động. Ngày 02 tháng 03 năm 2014, chị đưa tôi đến nhóm học Pháp chung.

Đến ngày thứ hai, tôi đột nhiên phát hiện thấy hai tay tôi không còn bị ngứa nữa. Các vết nứt cũng biến mất. Hai ngày sau, lớp vảy đã bong ra và da tay tôi trở nên mềm và không còn đau nữa. Tôi tiếp tục cảm thấy khá hơn.

Tôi ở lại đó ba tuần. Trong vòng chưa đầy 20 ngày, tay tôi đã hồi phục. Bởi vì chỗ học Pháp nhóm rất xa, nên hầu hết thời gian là tôi tự học Pháp một mình. Tôi đã đến nhóm học Pháp ba lần.

Một ngày trước khi về, tôi đã đến nhóm học Pháp. Các học viên nói tôi đã thay đổi nhiều thế nào và lưu luyến không muốn rời xa tôi. Họ nói ngày đầu tiên nhìn thấy tôi, da tôi trông rất tối và xám. Phần da từ cổ đến sau tai tôi rất tối. Bây giờ da tôi đã hồng hào và khỏe mạnh. Tôi tràn đầy năng lượng và đã biến đổi thành một con người khác.

Con xin cảm tạ Sư phụ đã tịnh hóa thân thể con. Bây giờ con đã có thể làm việc và sống một cuộc sống như bình thường trở lại. Con sẽ để mọi người trong gia đình, người thân và hàng xóm chứng kiến sự thần kỳ, mỹ hảo của Pháp Luân Công bằng việc hồi phục sức khỏe một cách kỳ diệu của mình.

Tôi cảm thấy như mọi sự cay đắng, đau khổ đã qua đi, và cuộc sống ngọt ngào đã bắt đầu. Một lần nữa, con xin cảm tạ ơn từ bi cứu độ của Sư phụ, cảm ơn sự giúp đỡ vô tư, vô ngã của các bạn đồng tu.

Bản tiếng Anh: http://en.minghui.org/html/articles/2014/4/11/148.html

Đăng ngày 25-04-2014; Bản dịch có thể được hiệu chỉnh trong tương lai để sát hơn với nguyên bản.

Share