Làm một lạp tử Đại Pháp vị tha
Bài viết của một đệ tử Đại Pháp tại Trung Quốc đại lục
[MINH HUỆ 12-05-2026]
Trong quá trình giảng chân tướng trực diện và khuyên tam thoái, tôi chiểu theo lời dạy của Sư phụ, dùng tiêu chuẩn của người tu luyện để yêu cầu bản thân, để thế nhân thực sự cảm nhận sự thiện lương và từ bi của đệ tử Đại Pháp, đồng thời, giúp họ thức tỉnh trước những lời dối trá của ĐCSTQ tà ác.
Miễn phí đưa đón người dân vùng thiên tai
Tôi là một đệ tử Đại Pháp lái taxi để kiếm sống. Vài năm trước, quê tôi bị lũ lụt. Sau khi đập bị vỡ, người dân vùng bị nạn được di dời đến các khu tạm trú trong huyện. Do thời tiết nắng nóng, nhiều người trong các khu tạm trú bị ốm và cần đi viện. Tuy nhiên, các khu tạm trú lại cách xa bệnh viện, cũng không tiện đi các phương tiện giao thông công cộng, mà gọi taxi thì chi phí lại quá cao đối với nhiều người. Vì vậy, tôi quyết định làm tình nguyện viên, đưa đón miễn phí người dân vùng thiên tai.
Tôi đến các khu tạm trú và để lại số điện thoại cho nhân viên bảo vệ, nói với anh ấy rằng bất cứ ai cần giúp đỡ đều có thể liên hệ với tôi để được đưa đón miễn phí. Anh ấy ngạc nhiên hỏi: “Đưa đón miễn phí các nạn nhân thiên tai sao?” Tôi trả lời: “Tôi là học viên Pháp Luân Công.” Vì bị ảnh hưởng bởi những tuyên truyền tiêu cực của Đảng Cộng sản Trung Quốc về Pháp Luân Công, anh ấy nghi hoặc hỏi: “Pháp Luân Công chẳng phải là tà giáo sao?” Tôi mỉm cười nói: “Pháp Luân Công là công pháp tu luyện thượng thừa của Phật gia, tu luyện dựa trên nguyên lý Chân-Thiện-Nhẫn. Chính Giang Trạch Dân đã vu khống Pháp Luân Công, lời ông ta không thể đại diện cho pháp luật.” Anh ấy gật đầu rồi hỏi tiếp: “Thế vụ tự thiêu ở Thiên An Môn là thế nào?” Tôi nói: “Đó là do Đảng Cộng sản Trung Quốc dàn dựng để vu khống Pháp Luân Công. Rất nhiều điểm đáng ngờ trong đó cho thấy rõ vụ tự thiêu này là giả.” Sau đó, tôi giải thích cặn kẽ, phân tích từng điểm đáng ngờ về vụ tự thiêu giả mạo. Anh ấy nghe xong liền minh bạch. Tôi bảo anh ấy về việc tam thoái bảo bình an, anh ấy đã rất vui vẻ tam thoái.
Từ khi tôi để lại số điện thoại, ngày nào cũng có người gọi cho tôi. Có người tôi quen và cũng có người tôi không quen. Những người quen tôi đều có hiểu biết nhất định về tôi, sau khi lên xe đều nói: “Pháp Luân Đại Pháp hảo.” Những người không quen biết tôi thì lên xe đều hỏi tôi có phải là tình nguyện viên không. Tôi nói với họ rằng tôi là học viên Pháp Luân Đại Pháp. Tôi giảng chân tướng về Pháp Luân Đại Pháp cho họ, khuyên họ tam thoái để được bình an. Mọi người đều vui vẻ tiếp nhận. Hơn nữa, mặc dù chính phủ nỗ lực che giấu, nhưng mọi người đều biết sự thật về vụ vỡ đập và lũ lụt. Qua sự việc này, họ đã thấy rõ sự giả dối của Đảng Cộng sản Trung Quốc, cảm nhận được sự chân thật của Pháp Luân Đại Pháp.
Việc tôi đưa đón miễn phí người dân vùng thiên tai cũng khiến thái độ anh cả đối với Pháp Luân Đại Pháp hoàn toàn thay đổi. Khi cảnh sát đến nhà, anh trai tôi lúc đó cũng có mặt ở đó. Anh ấy vốn không bao giờ nói thật, nhưng hôm đó anh ấy đã nói một điều chân thành: “Trước đây tôi phản đối việc em gái tôi tu luyện Pháp Luân Công, nhưng việc em gái đưa đón miễn phí cho người dân vùng thiên tai trong vụ vỡ đập năm ngoái đã khiến tôi thay đổi thái độ đối với Pháp Luân Đại Pháp. Tôi không còn phản đối nữa, vì người bình thường không thể làm được điều này, nhưng người tu luyện Pháp Luân Công thì có thể.”
Sư phụ giảng:
“Chư vị thấy người khác khó khăn thì giúp đỡ người ta, hành Thiện, làm việc tốt mà.” (Giải đáp thắc mắc tại giảng Pháp ở Quảng Châu, Chuyển Pháp Luân Pháp giải)
Tôi luôn ghi nhớ lời dạy này trong tâm, chiểu theo tiêu chuẩn này trong hành xử của bản thân. Việc đưa đón miễn phí người dân vùng thiên tai tuy là một việc nhỏ, nhưng đã giúp nhiều người hơn hiểu về Pháp Luân Đại Pháp một cách chính diện, thấy được sự thiện lương của các học viên Pháp Luân Đại Pháp, từ đó đưa ra quyết định tam thoái, lựa chọn cho mình một tương lai tốt đẹp.
Sự biết ơn của người mẹ và cô con gái
Một ngày nọ, trời mưa lất phất, tôi đang trên đường tìm khách. Khi đi ngang qua bến xe buýt đường dài, tôi thấy một người mẹ và cô con gái xuống xe. Thông thường, tôi sẽ không chủ động bắt khách, vì ở đây có rất nhiều taxi và họ thường hay tranh giành khách. Nhưng hôm đó có lẽ do thời tiết không tốt, không có taxi nào, vì vậy tôi liền hạ cửa kính xuống và hỏi họ có cần đi xe không. Họ gật đầu rồi lên xe.
Trên đường đi, tôi trò chuyện cùng họ. Người mẹ nói chồng cô bị ung thư, để chữa trị cho chồng cô ấy đã dùng hết tiền tiết kiệm của gia đình, nhưng rốt cuộc vẫn mất cả của lẫn người. Cô ấy cũng hỏi thăm tôi và tò mò tại sao tôi vẫn lái taxi ở tuổi này. Tôi kể với cô ấy rằng tôi từng là một giáo viên, nhưng sau đó vì tu luyện Pháp Luân Công mà bị bức hại. Cô ấy hỏi: “Pháp Luân Công chẳng phải là tà giáo sao? Chính quyền không cho phép sao cô vẫn tu luyện?” Tôi kể cho cô ấy về sự thay đổi của bản thân cả về thể chất và tinh thần sau khi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Tôi nói với cô ấy rằng trước đây tôi hay đánh bạc, thường xuyên đi khiêu vũ, ăn uống thâu đêm suốt sáng. Sau khi tu luyện Pháp Luân Công, mọi việc tôi làm đều tuân theo nguyên lý Chân-Thiện-Nhẫn, luôn nghĩ cho người khác trước, không tranh giành đấu đá vì lợi ích cá nhân. Tôi nói rằng tu luyện chưa được bao lâu, tất cả những thói quen xấu của tôi đều biến mất, hơn nữa sức khỏe tôi cũng tốt hơn. Nghe tôi kể xong, cô ấy rất ngạc nhiên, cảm thán: “Pháp Luân Công lại tốt đến vậy sao!” Chẳng mấy chốc, chúng tôi đã đến nơi.
Sau khi họ xuống xe taxi, tôi bắt đầu quay trở lại; nhưng rồi tôi nhìn ra ngoài cửa sổ thấy trời vẫn mưa, nghĩ đến việc hai mẹ con lúc nãy không mang theo ô. Họ lại từ tỉnh lỵ đến, xong việc còn cần phải bắt xe khác, khu vực này khá hẻo lánh không dễ tìm được taxi. Lúc đó, trong đầu tôi hiện lên lời dạy của Sư phụ rằng chúng ta cần phải làm một sinh mệnh vị tha. Vì vậy tôi không chút do dự, lái xe quay trở lại nơi tôi vừa thả họ xuống.
Sau khoảng 40, 50 phút, họ xong việc và bước ra. Người mẹ vừa nhìn thấy tôi liền ngạc nhiên nói: “Cô đợi ở đây từ nãy đến giờ sao?” Tôi nói: “Vâng, tôi lo rằng hai mẹ con sẽ khó bắt taxi nên đã đợi. Chị lên xe đi.” Tôi hỏi họ muốn đi đâu. Cô ấy nói họ chưa ăn sáng và muốn ăn gì đó trước khi về lại tỉnh lỵ. Tôi nhớ lại câu chuyện trước đó, biết gia đình họ khó khăn, tôi nói: “Tôi sẽ đưa hai mẹ con đến bến xe khách nhé, ở đó có xe khách đường dài, đi sẽ rẻ hơn, và gần đó có nhiều quán ăn.” Cô ấy đồng ý và cảm ơn tôi liên tục.
Trên đường đi, tôi hỏi họ đến đây làm gì. Cô ấy nói họ đến để xin khoản vay hỗ trợ tiền học phí cho con gái vì toàn bộ tiền trong nhà đã dành hết cho việc chữa bệnh của chồng. Giờ cô ấy đang tự mở một cửa hàng nhỏ, cuộc sống rất khó khăn. Tôi hỏi ông bà nội của đứa trẻ có biết về hoàn cảnh của mẹ con cô không. Cô ấy nói hôm trước họ vừa ở nhà ông bà nội cháu; họ biết hoàn cảnh của hai mẹ con nhưng không hỗ trợ chút tài chính gì cả. Rồi cô ấy nói: “Vừa nãy khi ra ngoài thấy cô vẫn đợi ở đó, tôi thực sự rất cảm động. Ngay cả người thân cũng không giúp đỡ chúng tôi, vậy mà cô, một người lạ vừa gặp, lại giúp đỡ chúng tôi nhiều như vậy. Tôi thực sự rất biết ơn.” Tôi nói: “Chỉ cần giúp được cô, thì chỉ chút việc nhỏ cũng đáng làm.”
Sau đó, tôi nói với họ về việc tam thoái bảo bình an, và cả hai đều vui vẻ đồng ý. Khi tôi đưa họ đến bến xe, người mẹ hỏi mã QR của tôi để trả tiền xe. Tôi nói: “Không cần đâu. Chúng ta gặp nhau cũng là cái duyên, hoàn cảnh của chị như vậy tôi cũng không nỡ nhận. Sư phụ dạy chúng tôi phải biết nghĩ cho người khác trước.” Cô ấy nói: “Tôi không thể để cô làm vậy được!” Nhưng tôi kiên quyết từ chối và nói với họ một lần nữa: “Hai mẹ con nhất định phải ghi nhớ ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo’, đừng tin những lời dối trá của tà Đảng”. Họ nói sẽ ghi nhớ điều đó và cảm ơn tôi một lần nữa.
Trong quá trình tu luyện của tôi, những chuyện như thế này rất nhiều. Ở đây tôi chỉ viết ra hai câu chuyện nhỏ để chia sẻ cùng các đồng tu, có điều gì không phù hợp với Pháp, mong các đồng tu từ bi chỉ chính.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/5/12/509357.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/6/21/234804.html


