Bài viết của một học viên Pháp Luân Đại Pháp tại Trung Quốc

[MINH HUỆ 04-02-2026] Tôi là một đệ tử Đại Pháp năm nay 65 tuổi. Khi còn trẻ, hàm trái của tôi có một chiếc răng sâu. Hơn 20 năm trước, nha sĩ nói lỗ sâu đã ăn vào lợi, nên đã hàn lại để bảo vệ. Năm 2019, miếng hàn bị bong ra, tôi bèn tìm nha sĩ để hàn lại.

Vào một đêm tháng 10 năm 2025, mới ngủ chưa được bao lâu, chiếc răng sâu này đã làm tôi đau đến tỉnh giấc, sau đó tôi không thể nằm xuống hay ngủ được nữa. Lúc ấy tôi nghĩ, mình chưa bị đau răng bao giờ, sao tự nhiên lại đau thế này? Là tiêu nghiệp? Hay bức hại đây?

Tôi hướng nội tìm, nhưng nhất thời chưa tìm ra được. Tôi nghĩ, dù sao Sư phụ cũng giảng rồi, người tu luyện gặp chuyện tốt hay chuyện xấu đều là hảo sự, đều là cơ hội để đề cao.

Tôi bèn cầm chiếc điện thoại chuyên dùng để phát nhạc đi sang phòng khác, ngồi trên ghế tựa nghe bài chia sẻ trên Minh Huệ. Cuối cùng tôi ngủ thiếp đi, tỉnh dậy vừa đúng lúc phát chính niệm 6 giờ sáng, nhưng đã bị lỡ mất việc phát chính niệm nửa đêm và luyện công lúc 3 giờ sáng.

Ban ngày, chiếc răng sâu này tuy có cảm giác tê tê nhưng không đau lắm. Tôi cố gắng tìm nguyên nhân đau răng đêm hôm trước, rồi nói với vợ: “Bà cầm thẻ bảo hiểm y tế của tôi, mua hết thuốc đến thuốc khác, tất cả đều dưới tên tôi, đây là ‘giả’ chứ không ‘chân’! Tôi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, không thể phạm vào Pháp lý Chân-Thiện-Nhẫn. Bà phải đưa thẻ bảo hiểm cho tôi.”

Vợ tôi tức giận nói: “Ông bị mất việc (tôi bị tà đảng sa thải vô lý vì tu luyện Đại Pháp), bảo hiểm y tế và bảo hiểm xã hội của ông đều là tôi mua cho ông, đều là tiền của tôi cả (tôi chưa đóng đủ 15 năm theo quy định để được hưởng lương hưu).”

Tôi nói: “Bà mua dưới tên tôi thì chính là của tôi.” Tôi lại giảng giải cho bà ấy rất nhiều, cuối cùng, bà ấy miễn cưỡng ném trả thẻ bảo hiểm cho tôi.

Ngay đêm hôm đó, tôi vừa chợp mắt được một lúc thì bị cơn đau răng làm tỉnh giấc, tôi lại cầm điện thoại sang phòng khác, ngồi trên ghế tựa nghe các bài chia sẻ trên Minh Huệ, rồi lại ngủ thiếp đi, chuông báo thức lúc 3 giờ khiến tôi tỉnh giấc, tôi dậy luyện công đúng giờ, nhưng lại lỡ mất phát chính niệm lúc 12 giờ đêm.

Đến sáng hôm sau, bà ấy nhất quyết bắt tôi cùng đi nha sĩ khám. Tôi cũng muốn biết xem có phải miếng hàn răng có vấn đề gì hay không. Đến gặp nha sĩ, sau khi kiểm tra, nha sĩ nói: Miếng hàn không có vấn đề gì, do dây thần kinh ở lợi bị đau, cần phải khoan bỏ miếng hàn, làm sạch rồi bôi thuốc để diệt tủy, quá trình này xong, ổn định rồi thì mới hàn lại được. Nghe xong, tôi lập tức cảm ơn nha sĩ rồi gọi vợ đi về.

Đến tối, tôi tìm một đồng tu để chia sẻ. Tôi nói với đồng tu rằng vì cái răng đau này tôi đã hướng nội, xét về tu khẩu, chấp trước vào ăn uống, hay các loại nhân tâm khác, nhưng dường như đều không phải do những phương diện này.

Anh ấy nói: Theo lý giải từ Pháp của Sư phụ trong cuốn “Chuyển Pháp Luân”, nghiệp lực của người tu luyện ngoài phần lớn do Sư phụ gánh ra, thì những người và các sinh mệnh thể liên quan khác cũng chia sẻ một phần nhỏ, còn lại một phần nhỏ nữa được Sư phụ chia thành vô số các phần, đặt tại các tầng thứ tu luyện khác nhau của chúng ta, lợi dụng chúng để đề cao tâm tính, chuyển hóa nghiệp lực và tăng công cho chúng ta. Có lẽ cái đau răng này chính là tiêu nghiệp, chuyển hóa nghiệp lực.

Chúng tôi tiếp tục chia sẻ. Chiểu theo Pháp của Sư phụ giảng, việc đau răng đã ảnh hưởng đến việc chứng thực Pháp, làm ba việc của tôi, thì nên phát chính niệm thanh trừ sự can nhiễu của tà ác.

Đồng tu lại nhắc, liệu đau răng này có phải do linh thể chủ nợ đến đòi gây ra không? Nếu đúng vậy, Sư phụ dạy chúng ta có thể dùng Pháp lý thiện giải để hóa giải. Nhưng tôi không có cảm giác ấy, tôi cảm thấy trường hợp của mình không phải như vậy.

Chúng tôi lại chia sẻ: Trong khi giảng Pháp Sư phụ đã nhiều lần bảo đệ tử Đại Pháp gặp bất cứ chuyện gì cũng phải hướng nội tìm. Chiểu theo Pháp lý Sư phụ giảng, tôi nỗ lực hồi tưởng và tìm xem rốt cuộc mình có sơ hở ở đâu?

Lần hàn răng trước, vợ tôi lần đầu tiên đưa thẻ bảo hiểm y tế cho tôi và nói trong thẻ có tiền dùng được. Vì lúc đó khi vợ kiên quyết muốn mua bảo hiểm lương hưu cơ bản và bảo hiểm y tế cho tôi, tôi chỉ đồng ý mua bảo hiểm lương hưu cơ bản, không đồng ý mua bảo hiểm y tế, vợ tôi cũng đồng ý với ý kiến của tôi. Nhưng đột nhiên có thẻ bảo hiểm y tế, tôi biết ngay là bà ấy vẫn mua cả hai cho tôi.

Lúc hàn răng xong, tôi nghĩ: Trong thẻ bảo hiểm này có hơn 10.000 tệ, không sợ răng bị sâu nữa, lần này, để tiết kiệm tiền nên dùng chất hàn nội địa, lần sau nếu hàn lại thì sẽ dùng loại nhập khẩu. Tất nhiên, tôi lập tức nghĩ lại, mình là người tu luyện, răng sẽ không hỏng nữa, hy vọng về sau chất hàn và răng sẽ hợp nhất làm một.

Tuy nhiên, sau này khi chiếc răng sâu đó mấy lần bị tê, buốt khó chịu, tôi từng nghĩ liệu có phải chỗ lợi bị viêm loét không, và nghĩ nếu thay chất trám thì nhất định sẽ dùng loại nhập khẩu.

Kỳ thực, đây chính là sơ hở trong tu luyện: Tôi vẫn động niệm người thường, vẫn không yên tâm, vẫn còn chấp trước. Tà ác sao có thể không nắm lấy sơ hở này để bức hại tôi chứ?

Chia sẻ đến đây, tôi và đồng tu đều nhất trí rằng: Chiểu theo Pháp của Sư phụ giảng, đau răng của người tu luyện tuyệt đối không phải là bệnh, ngay từ khi bắt đầu tu luyện, Sư phụ đã gỡ bỏ mọi bệnh tật. Đau răng của người tu luyện tuyệt đối không phải do virus, vi khuẩn của người thường gây viêm, loét lợi, bởi vì virus, vi khuẩn hoàn toàn không thể thâm nhập vào cơ thể của người tu, vốn chứa đầy vật chất cao năng lượng.

Đau răng của người tu luyện chính là do nghiệp lực gây ra, chính là đang tiêu nghiệp. Nếu đau răng không ảnh hưởng đến chứng thực Pháp và làm ba việc, thì có thể coi là tiêu nghiệp bình thường trong quá trình tu luyện; còn nếu ảnh hưởng đến việc chứng thực Pháp và làm ba việc, thì đó là do tà ác bức hại, cần phải kiên quyết phủ nhận và dùng chính niệm để thanh trừ, đồng thời phải hướng nội tìm để quy chính bản thân.

Chúng tôi cũng nhất trí rằng: Việc tôi yêu cầu vợ đưa lại thẻ bảo hiểm y tế (không để bà ấy dùng thẻ của tôi mua thuốc) là đúng và phù hợp với yêu cầu của Pháp, cũng là đang bịt sơ hở trong tu luyện của mình.

Đồng thời, việc chúng tôi hướng nội tìm toàn diện và nghiêm túc như vậy cũng là đúng, đặc biệt là đến giai đoạn cuối cùng của tu luyện Chính Pháp, mọi thứ đều yêu cầu tiêu chuẩn cao hơn, nghiêm ngặt hơn, dù chỉ một niệm đầu lơ là không chính, cũng sẽ trở thành sơ hở trong tu luyện, trở thành cái cớ để tà ác bức hại.

Từ nhà đồng tu trở về, đêm hôm ấy tôi ngủ rất ngon. Nửa đêm phát chính niệm, 3 giờ sáng dậy luyện công, mọi thứ đã trở lại bình thường. Sáng sớm lúc ăn cơm, vợ tôi biết tối qua tôi không nằm ghế tựa nữa, bèn hỏi tôi răng đã khỏi chưa? Tôi nói khỏi rồi! Bà ấy rất ngạc nhiên: Đau liền hai đêm, không dùng thuốc chữa trị gì, vậy mà khỏi ngay được!

Đã 5, 6 ngày trôi qua từ khi tôi viết bài chia sẻ này, tôi thậm chí còn chưa chuyên tâm phát chính niệm thanh trừ tà ác khiến mình đau răng, chỉ đơn thuần tìm sơ hở, quy chính lại bản thân, cơn đau răng đã hoàn toàn biến mất. Tất nhiên, đệ tử Đại Pháp chúng ta đều biết, kỳ thực chính là Sư phụ từ bi vĩ đại nhìn thấy tâm tính đệ tử đề cao lên, từ trong Pháp lý Sư phụ có thể giúp đệ tử, gánh chịu và gỡ bỏ nghiệp lực cho đệ tử. Con xin cảm ân Sư phụ.

Trên đây là nhận thức tại tầng thứ sở tại của cá nhân tôi. Nếu có chỗ nào chưa phù hợp, mong các đồng tu từ bi chỉ rõ.

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/2/4/501534.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/2/18/232913.html