Pháp Luân Đại Pháp đã hóa giải mâu thuẫn giữa tôi và mẹ chồng
Bài viết của đệ tử Pháp Luân Đại Pháp ở Trung Quốc Đại Lục
[MINH HUỆ 09-01-2026] Năm nay tôi 63 tuổi. Năm 1998, khi cuộc đời tôi dường như đi vào ngõ cụt, tôi đã may mắn đắc được Pháp Luân Đại Pháp. Khi đó tôi mới 37 tuổi nhưng cảm thấy rất lạc lõng. Tôi bị mê mờ bởi danh, lợi, tình và thù hận.
Sau khi có được cuốn Chuyển Pháp Luân,cuốn sách chính của Pháp Luân Đại Pháp, tôi đã đọc liên tục—tôi không thể rời tay khỏi cuốn sách. Tôi biết Pháp Luân Đại Pháp là hiếm gặp và rất trân quý. Nhờ đọc các bài giảng Pháp, nhiều câu hỏi của tôi về cuộc đời (như tôi từ đâu đến? Tôi sẽ đi về đâu? Tôi đến đây để làm gì?) đã được giải đáp. Tôi hiểu rằng mọi thứ trong thế gian con người đều là hư ảo, rằng con người phải chịu sự chi phối của luân hồi, nghiệp báo và những nỗi đau, mâu thuẫn, được mất trong đời này đều do nghiệp lực từ những việc làm sai trái trong các kiếp trước gây ra. Tôi hiểu rằng Sư phụ đến để cứu độ con người. Ngài hướng dẫn chúng ta tu luyện Chân-Thiện-Nhẫn và cứu chúng ta khỏi cõi trần để chúng ta có thể trở về thiên quốc.
Dưới sự dẫn dắt của Đại Pháp, tôi đã từ bỏ những thói quen xấu hình thành trong xã hội người thường: hống hách, thích ra lệnh, nói tục, tranh đấu, hung hăng và không biết tha thứ. Quan trọng nhất là, tôi đã không còn oán hận mẹ chồng nữa.
Mẹ chồng tôi
Khi tôi 26 tuổi và chồng tôi 30 tuổi, chúng tôi đã chuẩn bị kết hôn. Bố mẹ anh ấy không muốn anh cưới tôi. Nhà tôi đông anh chị em và không có tiền để làm của hồi môn, nên chúng tôi phải vay tiền để làm đám cưới. Chồng tôi vay 1.600 nhân dân tệ, còn tôi vay 1.700 nhân dân tệ. Vào ngày cưới, mẹ chồng và tôi đã xảy ra tranh cãi và sau đó chúng tôi không nói chuyện với nhau nữa. Bà đã lén bỏ túi tiền mừng cưới của chúng tôi. Bà thậm chí còn lấy hết đồ ăn chưa động đến trong tiệc cưới. Sau khi khách về hết, tôi tính toán chi phí tiệc cưới và phát hiện mình bị thiếu hụt 1.600 nhân dân tệ! Để dễ hình dung, thu nhập hàng tháng của tôi lúc đó chỉ có 46 nhân dân tệ và của chồng tôi chỉ là 39 nhân dân tệ. Sau đám cưới, chúng tôi sống tằn tiện và phải mất sáu năm mới trả hết khoản nợ này.
Năm ngày sau đám cưới, bố mẹ chồng tôi đi du lịch Bắc Kinh. Quả đúng là con trai lấy vợ nhưng bố mẹ lại đi hưởng tuần trăng mật! Họ không chỉ đi du lịch mà còn khóa hết lương thực, dầu ăn lại và mẹ chồng tôi nhờ em gái bà trông nhà. Điều đáng giận hơn là ngay sau khi tôi đi làm trở lại, bà đã bảo cháu gái phá cửa vào nhà tôi và đặt những cỗ quan tài gỗ trắng của họ vào trong ngôi nhà mới đầy đủ nội thất của tôi. Chồng tôi về nhà bố mẹ để hỏi chuyện này và trở về với bộ quần áo rách tả tơi vì bị mẹ chồng đánh.
Tôi đến nhà họ, nén giận và bình tĩnh đề nghị nói chuyện với bà. Bà không những không trả lời mà còn bắt đầu lăng mạ tôi. Tôi thực sự muốn đánh bà một trận, nhưng bà nhanh chóng chạy ra sau lưng bố chồng tôi. Cảm thấy khó xử, bố chồng tôi nói với bà: “Có gì thì nói nấy, sao bà lại chửi mắng con nó?” Sự việc cuối cùng cũng lắng xuống. Tôi không quay lại nhà chồng nữa và khi chạm mặt nhau trên đường, chúng tôi coi nhau như người xa lạ.
Sau khi tu luyện Đại Pháp, tôi nhận ra rằng tất cả những oan ức và oán hận mà tôi mang trong lòng đều do nợ nghiệp tích tụ qua nhiều kiếp sống, một trong số đó đã dẫn đến mối quan hệ tồi tệ giữa tôi và mẹ chồng trong kiếp này. Sau khi hiểu được những Pháp lý này, tôi cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều và nỗi oán hận đối với bà đã tan biến. Khi đó, mẹ chồng đã gửi lời nhắn mời tôi về nhà ăn Tết Nguyên đán.
Sau khi chúng tôi dành thời gian bên nhau, mẹ chồng đã xin lỗi tôi ba lần. Bà cứ nói mãi: “Tại sao trước đây mẹ lại hiểu lầm con nhỉ?” Lần thứ ba bà nói điều này, tôi nhìn khuôn mặt dãi dầu sương gió của bà và khẽ hỏi: “Mẹ à, sao mẹ lại xin lỗi con? Thực ra, con mới là người sai, nhưng không phải sai ở kiếp này mà là ở kiếp trước. Bây giờ con tu luyện Pháp Luân Đại Pháp và Sư phụ đã giảng rõ mọi điều cho con. Kiếp trước con nợ mẹ quá nhiều, nên kiếp này mẹ mới đối xử tệ với con như vậy. Con mới là người phải xin lỗi. Từ nay về sau con sẽ hiếu thuận với mẹ!” Bà rất kinh ngạc và vô cùng xúc động. Khi viết những dòng này, tôi đã hợp thập với lòng biết ơn, cảm tạ Sư phụ vì tấm lòng từ bi vô lượng của Ngài đã hóa giải mối oán hận cả đời giữa tôi và mẹ chồng.
Mẹ chồng tôi cũng bắt đầu tin vào Đại Pháp. Bà không chỉ ủng hộ tôi mạnh mẽ, mà mỗi khi bị đau đầu hay ốm vặt, bà lại nói: “Con dâu tôi tu luyện Đại Pháp, nên tôi không sao cả. Sư phụ cũng đang trông chừng tôi.” Mỗi lần như vậy, bà đều hồi phục một cách thần kỳ và bà rất vui mừng.
Khi ĐCSTQ bức hại Đại Pháp, tôi bị bắt giữ và bị đưa tới trại tạm giam. Mẹ chồng tôi đã đến thăm, khóc lóc thảm thiết và chất vấn cảnh sát: “Lũ người ác các anh bắt người tốt thay vì bắt kẻ xấu! Con dâu tôi đã phạm tội gì? Con trai nó còn quá nhỏ, giờ nó không thể chăm sóc con mình. Con dâu tôi tận tụy với công việc. Vậy mà các anh vẫn bắt nó như thể nó là tội phạm! Công lý ở đâu?!” Cảnh sát không nói được lời nào.
Mẹ chồng tôi bị chẩn đoán mắc bệnh tim khi bà 86 tuổi. Bà nói với Sư phụ: “Thưa Sư phụ, con đã nằm viện bốn lần và lần nào con cũng hồi phục nhanh chóng dưới sự bảo hộ của Ngài. Lần này, con không xin Ngài cứu giúp nữa; con xin Ngài hãy cho con đi.” Với niềm tin vào Đại Pháp và lòng kính ngưỡng Sư phụ, mẹ chồng tôi đã thanh thản rời bỏ thế gian.
Hai mươi sáu năm đã trôi qua trong chớp mắt. Thời gian trôi thật nhanh. Tôi đã vấp ngã nhiều lần và vượt qua nhiều thử thách. Nhưng tôi biết ơn vì có Sư phụ và Pháp, cuối cùng tôi đã biết cách tu luyện và cuối cùng tôi đã tìm được đường về nhà.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/1/9/502589.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/2/5/232550.html


