Tu xuất tâm từ bi thiện đãi mẹ chồng
Bài viết của một đệ tử Đại Pháp tỉnh Sơn Đông, Trung Quốc
[MINH HUỆ 23-08-2025] Tôi đắc Pháp năm 1998 và năm nay tôi 61 tuổi. Tôi vô cùng cảm tạ ơn tái tạo của Sư phụ, đã cho tôi hơn 20 năm không cần uống một viên thuốc hay tiêm bất kỳ mũi nào mà thân thể vẫn khỏe mạnh, nhẹ nhàng vô bệnh. Tôi qua học Pháp luyện công, chiểu theo tiêu chuẩn Chân-Thiện-Nhẫn mà yêu cầu bản thân, khi gặp mâu thuẫn thì hướng nội tìm ở bản thân mình, không so đo được mất của cá nhân, làm người lương thiện luôn nghĩ đến người khác.
Nhận được phúc lành từ Thiên Thượng
Tôi lớn lên ở nông thôn, từ nhỏ cơ thể yếu nhược, thường xuyên bị đau đầu nhức óc. Tôi là người hướng nội, tự ti và không biết ăn nói. Sau khi tốt nghiệp trung học cơ sở, tôi được người phụ trách giới thiệu làm một công việc tạm thời ở thành phố. Tôi kết hôn năm 25 tuổi. Nhưng những ngày tốt đẹp không được bao lâu, sáu năm sau, khi tôi 32 tuổi, chồng tôi bị ung thư phổi qua đời. Hồi đó, tôi còn trẻ và chỉ biết khóc, con lại còn quá nhỏ, và tôi cảm thấy số phận của mình thật khổ, những ngày về sau này tôi chịu đựng sao đây!
Gia đình chồng tôi có năm người con trai, chồng tôi là con út, bốn người chị dâu đều biết ăn nói, còn mẹ chồng tôi thì càng nổi danh hơn. Tôi yếu đuối và trung thực, không biết cách xử lý mọi việc, vì vậy họ thường gạt bỏ, khinh thường tôi, và đôi khi còn nói bóng nói gió tôi. Tôi có thể nhận ra rằng trong lời nói ấy chính là muốn đuổi tôi đi. Sau đó, bà ấy không cho tôi chăm sóc con nhỏ. Để nuôi đứa trẻ, bố mẹ chồng tôi đã yêu cầu tôi chu cấp sinh hoạt phí. Vì chuyện này, bố chồng đã đánh vào đầu tôi, đến mức miệng tôi chảy cả máu. Tôi cũng không dám nói ra, cả ngày tôi luôn cảm thấy đầy bụng và khó chịu, có lúc không ăn cũng không thấy đói. Cơ thể của tôi vốn đã yếu, trong thời kỳ hậu sản, tôi mắc nhiều bệnh như đau lưng, đau đầu, cứng khớp vai và viêm khoang chậu. Không còn cách nào khác, tôi phải tự mình bán trái cây trên đường phố cùng đứa con trai năm tuổi, tôi còn bị viêm mũi do cảm lạnh, cứ như thể thêm dầu vào lửa, cuộc sống trở nên vô cùng khó khăn và mệt mỏi.
Chính trong hoàn cảnh đó, phúc lành từ Thiên Thượng đã đến. Có người đã giới thiệu Pháp Luân Công với tôi, nói rằng nó tốt như thế nào. Con trai tôi nghe thấy vậy liền nói: “Mẹ ơi, mẹ nên học nhanh lên. Chúng ta có Sư phụ quản, nên sau này gặp chuyện gì cũng sẽ không sợ nữa, tuyệt vời quá”. Và như thế, người đó đã tặng tôi một cuốn sách có tên là “Chuyển Pháp Luân”. Sau khi về nhà, đêm đó tôi đọc được 16 trang sách, tay tôi bắt đầu nóng bừng, như thể bị nướng trên lửa. Tôi bất giác ngước nhìn lên và đột nhiên thấy một “quả cầu sáng” kỳ diệu nhập vào cơ thể mình. Ngay sau đó, vùng bụng dưới của tôi bắt đầu chuyển động. Lúc đó tôi rất sợ hãi nên đã đặt cuốn sách xuống, giờ nghĩ lại, tôi thấy mình đã quá ngốc nghếch. Sau này tôi mới biết đó là Sư phụ đã cấp Pháp Luân cho tôi, và tôi đã đắc Pháp như thế.
Sáng hôm sau, tôi bắt đầu cùng mọi người luyện công. Khi đang luyện bài công pháp thứ hai, Pháp Luân Trang Pháp, tôi cảm thấy buồn nôn và bắt đầu nôn mửa, rồi ngã xuống một cách vô thức, tôi bị choáng hơn mười phút rồi không còn biết gì nữa. Sau đó một đồng tu đã đỡ tôi dậy và nói rằng đó là hảo sự, rằng Sư phụ đã quản tôi rồi. Từ đó về sau, tôi vừa đọc sách vừa luyện công, làm theo lời dạy trong sách, khi gặp mâu thuẫn thì tìm ở bản thân, buông bỏ những ân ân oán oán nơi thế gian con người, tôi nghĩ rằng dù người khác đối xử tốt hay xấu với mình, tất cả đều có quan hệ nhân quả.
Qua quá trình liên tục học Pháp luyện công, tôi đã minh bạch rằng mục đích chân chính của việc làm người là để phản bổn quy chân, quay về với bản tính tiên thiên của con người. Làm bất cứ việc gì đều phải nghĩ đến người khác, không được quá tự tư, không so đo được mất cá nhân, thiện chí giúp người. Từ đó trở đi, dù người khác đối xử với mình thế nào, tôi cũng không tức giận, bởi vì trong tâm tôi đã có Pháp, luôn vui vẻ thoải mái. Cùng với việc tâm tính được đề cao, tất cả bệnh tật trong cơ thể tôi đều biến mất một cách kỳ diệu lúc nào không hay.
Thiện đãi mẹ chồng
Cảm ơn Sư phụ, cảm ơn Pháp Luân Đại Pháp đã ban cho tôi một thân thể khỏe mạnh và hướng dẫn tôi trở thành một người tốt. Cổ nhân nói: “Bách thiện hiếu vi tiên” (Trong trăm cái thiện thì hiếu thảo là quan trọng nhất), vì vậy tôi đã chiểu theo tiêu chuẩn Chân-Thiện-Nhẫn mà yêu bản thân mình. Trong quá trình tu luyện, tôi đã dành căn nhà tốt cho mẹ chồng (vì nhà chúng tôi nằm ở vị trí mặt đường, có thể cho thuê). Tôi đưa con tôi trở lại một ngôi nhà cũ mà chúng tôi đã không sống ở đó nhiều năm rồi. Đó là một ngôi nhà mái lợp tranh, tường xây bằng gạch bùn, không có cửa sổ ở bức tường phía sau, khi trời mưa thì bị dột. Tôi tự mình đạp xe ba bánh, chở xi măng và gỗ để sửa chữa lại ngôi nhà, thay mái bằng mái ngói. Lúc đó, tôi chỉ muốn nó không dột và có thể ở được. Chưa từng nghĩ, chính ngôi nhà này, vào mùa đông nước dùng để rửa mặt trong nhà có thể đóng băng, còn mùa hè thì nóng đến mức không thể chịu được. Tôi và con trai đã sống ở đây 25 năm, vì nhà thấp mà con trai cao, nên mỗi khi ra vào đều phải cúi xuống. Người khác đều thương hại tôi và lên tiếng lấy lại sự công bằng cho tôi. Mẹ chồng tôi nhận được tiền cho thuê nhà của chúng tôi nhưng chưa bao giờ chia cho tôi và cháu bé, nhưng tôi cũng không tính toán so đo.
Những năm trước, mẹ chồng tôi thường xuyên ốm đau hoạn nạn và phải nhập viện vài lần mỗi năm. Mỗi khi ra vào bệnh viện tôi là người chăm sóc bà. Mẹ chồng không muốn ăn đồ ăn ở bệnh viện, nên tôi về nhà nấu những món bà thích, giúp bà đổ đại tiện và tiểu tiện, đi giày, rửa chân, v.v. Bà đổ phần thức ăn thừa vào bát của tôi, và tôi không hề chê bỏ. Có một bà cụ nằm giường đối diện, có con gái đi cùng. Bà cụ nói với mẹ chồng tôi: “Nhìn con gái bà kìa (ngoan quá), con gái tôi không ăn những thứ tôi đụng đến, ngay cả khi tôi bẻ đôi cái bánh bao đưa cho nó, nó cũng không cầm”. Cô con gái bà ấy có vẻ hơi ngượng ngùng. Lúc đó, mẹ chồng tôi nói: “Nó là con dâu của tôi đấy”. Lúc đó mọi người trong phòng đều sững sờ, hai mẹ con ngồi đối diện họ trừng mắt nhìn chằm chằm. Kỳ thực, bất kể lần nào đi cùng bà đến bệnh viện, mọi người đều nghĩ tôi là con gái bà. Có người còn hỏi tôi: “Bà ấy già thế rồi, mà sinh có mình cô sao? Cô chăm sóc rất tốt”. Tôi nói: “Đó là vì Sư phụ tôi đã dạy tôi rất tốt, và tôi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp”. Tất cả mọi người trong phòng đều nhìn cô ấy với ánh mắt tán thành, và mẹ chồng mỉm cười thanh thản. Đôi lúc, khi vui vẻ, bà ấy gọi tôi là “con”. Khi rời khỏi bệnh viện, cả tám người đều minh bạch chân tướng, tôi đã tặng mỗi người một cuốn sách nhỏ về chân tướng.
Mẹ chồng nhờ phúc của Pháp Luân Đại Pháp, tôi đã không ngại phiền hà để chăm sóc mẹ chồng một cách tận tâm tận lực, đúng với chuẩn mực của một người tu luyện. Vào một ngày trước tiết Thanh minh năm 2021, tôi đã tắm rửa và cắt tóc cho bà để bà có một ngày Thanh minh sạch sẽ. Bà đang xem tivi thì đột nhiên bị ốm và sáu ngày sau thì qua đời, hưởng thọ ở tuổi 95. Thành thật mà nói, nếu tôi không tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, là một cô nhi quả mẫu, tôi hoàn toàn không thể làm được điều này, chính Đại Pháp đã thay đổi tôi.
Người thân được hưởng lợi
Tôi có một người dì năm nay 92 tuổi. Dì bắt đầu ôm cái siêu thuốc khi ngoài 40 tuổi và là một bệnh nhân mãn tính nổi tiếng. Chính tám năm trước, dì mắc một căn bệnh mà các bệnh viện lớn chẩn đoán không ra tên bệnh là gì. Dì gầy đến mức da bọc xương và không thể ăn uống. Khi được truyền dịch tĩnh mạch, huyết quản của dì bị tắc nghẽn nên khó truyền. Con dâu cả của dì nói với tôi: “Xem ra như lần này dì của cô thực sự không qua khỏi rồi”. Tôi nói với dì: “Dì chỉ cần thành tâm niệm ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo’ là được”. Dì ấy nói được. Vì dì tôi đã thấy được những thay đổi trên cơ thể tôi trong những năm qua, nên dì rất ủng hộ và tin tưởng vào Đại Pháp. Cứ như thế, dì mọi ngày mọi lúc đều niệm, và càng niệm sức khỏe càng tốt hơn. Kể từ đó, dì ấy ăn uống ngon miệng hơn, trạng thái tinh thần được cải thiện, người cũng mập lên. Tự dì ấy nói: Dì không thể nào bỏ được nữa (việc niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo”). Dì tôi sống trong viện dưỡng lão, dì thức dậy lúc 4:30 sáng, và mỗi khi mở mắt, dì vô thức bắt đầu niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo”, liên tục niệm cho đến khi ngủ thiếp đi. Tôi nói: Tuyệt vời! Dì đã hình thành thói quen rồi.
Vào sáng ngày 2 tháng 2 năm 2025, dì ấy còn biểu diễn một tiết mục có tên “Tam câu bán” (Ba câu rưỡi). Khi tôi đến thăm, dì còn vui vẻ nói với tôi: Hôm nay dì thực sự được hưởng lợi từ Pháp Luân Đại Pháp, leo lên tầng ba mà thân thể nhẹ nhàng, không chút mệt mỏi, mọi người nói dì chỉ mới ngoài 70 chứ không hề giống như người hơn 90 tuổi. Nói xong, dì chắp tay hợp thập, thốt ra từ tận đáy lòng: Con cảm ơn Sư phụ, con cảm ơn Pháp Luân Đại Pháp.
Anh họ bên nhà mẹ đẻ tôi sống ở Tân Cương, hơn mười năm trước về thăm nhà, tôi đã cố tặng anh ấy một số đĩa DVD và tài liệu giảng chân tướng, nhưng anh ấy từ chối không nhận. Mười năm sau, vào tháng 9 năm 2024, anh ấy lại về. Anh trai tôi đã được đặt stent vào tim; chị dâu tôi bị ung thư phổi và đang được hóa trị, đầu đã rụng hết tóc, từ việc ăn, mặc, ở cho đến đi lại đều cần có người giúp đỡ, chị ấy không nhận ra mọi người, nói năng lảm nhảm, mặt tím đen, trông rất đáng sợ.
Nhìn thấy cảnh tượng này trước mắt, lòng tôi vô cùng đau xót, nếu tôi không học Pháp Luân Đại Pháp, tôi cũng không biết mình sẽ thế nào nữa. Từ trong tâm tôi cầu Sư phụ từ bi hãy giúp đỡ họ. Tôi đã thành tâm thành ý nói với họ: Anh chị nên thành tâm niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo” đi, kỳ tích nhất định sẽ xuất hiện. Anh trai và chị dâu tôi bắt đầu niệm cùng một lúc. Anh trai tôi niệm một lần, rồi chị dâu tôi niệm lại một lần.
Ngày hôm sau, chị dâu tôi bắt đầu đi tiểu ra máu. Chị ấy đi vệ sinh bảy hoặc tám lần một ngày, rất nhiều lần, nhưng lượng nước tiểu không nhiều. Anh trai tôi sợ hãi và nói với tôi: Ở nhà, cô ấy ăn uống rất ít và hầu như không đi tiểu. Sao khi đến đây với em cô ấy lại như vậy? Tôi nói: Anh ơi, đây là hảo sự. Thông qua cách này máu ứ đọng và những chất không tốt được bài xuất ra khỏi cơ thể. Đừng sợ, chính Sư phụ đang quản chị ấy rồi. Quả nhiên, chị dâu tôi bệnh tình đã chuyển biến một cách kỳ diệu vào ngày hôm sau. Từ ngày đó trở đi, sức khỏe của chị ấy cải thiện mỗi ngày. Không chỉ có thể ăn uống, chị ấy còn có thể đi lại mà không cần ai dìu nữa.
Thấy sự thay đổi của chị dâu, anh trai vui vẻ nói: Pháp Luân Đại Pháp thật thần kỳ! Thảo nào nhà nước đàn áp dữ dội như vậy, thế mà vẫn có rất nhiều người tu luyện, và đã hồng truyền khắp thế giới. Lần này, chúng tôi thực sự đã chứng kiến được kỳ tích xảy ra; hóa ra tất cả những thông tin tuyên truyền trên truyền hình đều là giả.
Trong dịp Tết Nguyên Đán, cháu trai tôi gọi điện chúc tôi năm mới. Trong video, tôi thấy chị dâu tôi đã mọc thêm tóc. Anh trai nói xen vào: Chị dâu của cô ngày càng khỏe hơn. Bây giờ mỗi ngày chị ấy niệm Pháp Luân Đại Pháp hảo 400 lần. Những người thân nhìn thấy điều này, tất cả đều nói: Pháp Luân Đại Pháp quả thật là linh đan diệu dược, mới có mấy tháng mà nó có thể thay đổi một người nhiều đến vậy. Anh trai còn nói với người thân rằng chỉ cần thành tâm thực ý niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo”, thì quả thật sẽ có hiệu quả.
Nhìn thấy gia đình anh chị và các cháu hòa thuận hạnh phúc bên nhau, tôi rất vui cho anh trai mình, chị dâu khỏe mạnh và con anh ấy có mẹ, thế mới là một gia đình trọn vẹn.
Khi viết đến đây tôi hy vọng biết bao mong rằng mỗi người lương thiện có duyên với Pháp Luân Đại Pháp, giống như anh trai và chị dâu tôi, khi gặp hoạn nạn sẽ thành tâm và kính cẩn niệm câu “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo”. Ai niệm câu này sẽ nhận được phúc báo, đó chính là uy lực của Pháp Luân Đại Pháp.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2025/8/23/修出慈悲-善待婆婆-496044.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2025/12/20/231771.html


