Bài viết của một học viên Pháp Luân Đại Pháp tại Trung Quốc

[MINH HUỆ 26-01-2026]

Tôi sống tại một ngôi làng nhỏ thuộc vùng núi xa xôi, nghèo khó và hiểm trở. Đất canh tác ở đây vốn đã ít, mấy năm gần đây lại bị ngập do các đợt xả lũ từ hồ thủy điện.

Tôi sống bằng chút hỗ trợ tài chính từ các con và khoản trợ cấp người cao tuổi 100 nhân dân tệ mỗi tháng. Vì sống trong cảnh bần hàn từ nhỏ nên tôi rất tiết kiệm. Anh trai thường trêu chọc và gọi tôi là “đồ keo kiệt”.

Tôi trân quý từng chút một, thậm chí tôi còn nhặt lại mọi thứ—từ một hạt cao lương cho đến mẩu vụn bánh. Gia đình tôi có một vườn táo rộng khoảng hai mẫu, nhưng đã mười năm nay tôi chưa từng ăn một quả táo nào lành lặn. Tôi chỉ nhặt những quả táo bị hỏng, cắt bỏ phần thối và ăn phần còn lại. Tôi gom những quả táo bị sẹo hoặc có hình dạng xấu xí mà mọi người không muốn mua, và vào mùa đông, tôi mang cho bạn bè, người thân, những người không trồng táo hay các loại cây ăn quả khác.

Tóm lại, tôi rất chấp trước vào tiền bạc và vật chất. Có lẽ nếu nhặt được một quả trứng trong mơ thì tôi cũng sẽ mỉm cười mà tỉnh giấc.

Một ngày trước Tết Trung thu năm ngoái, khi đến ngân hàng, tôi phát hiện mình có thêm 8.000 nhân dân tệ. Tôi đã kinh ngạc đến mức há hốc mồm khi nhân viên ngân hàng thông báo tài khoản tiết kiệm của tôi có hơn 8.000 nhân dân tệ. Cả đời tôi chưa bao giờ nhìn thấy số tiền lớn đến thế! Tôi đã hỏi các con và người thân, nhưng tất cả đều nói rằng họ không chuyển tiền cho tôi, và nếu có chuyển thì họ đã báo cho tôi biết rồi.

Số tiền này từ đâu mà ra? Lúc đó, tôi nhớ đến Pháp lý “bất thất bất đắc” mà Sư phụ đã giảng. (Bài giảng thứ nhất, Chuyển Pháp Luân)

Số tiền này không rõ nguồn gốc và cũng không phải của tôi, vì vậy dù nghèo khó đến đâu tôi cũng không nên giữ nó. Tôi bèn nhờ nhân viên ngân hàng tìm xem chủ nhân của số tiền là ai để trả lại. Nhưng cậu ấy nói: “Việc này khó truy vết lắm. Cháu cứ để tạm trong tài khoản của bác và kiểm tra sau nhé.”

Tôi liên tục hối thúc cậu ấy kiểm tra, nhưng cậu ấy cứ viện cớ thoái thác. Để chạy chỉ tiêu thành tích, cậu ấy đã chuyển 8.000 nhân dân tệ đó thành khoản tiền gửi kỳ hạn ba năm cho tôi. Tôi nghĩ: “Thôi được, cứ để cậu ấy gửi vậy. Khi nào đáo hạn, mình sẽ dùng số tiền này để làm tài liệu giảng chân tướng về Pháp Luân Đại Pháp.”

Khi hai đồng tu đến nhà tôi, tôi đã kể cho họ nghe sự việc và trình bày dự định của mình. Họ rất vui vì một người nghèo khó như tôi lại không có ý định chiếm giữ số tiền ấy. Tuy nhiên, họ cho rằng việc dùng số tiền này để làm tài liệu Đại Pháp là không phù hợp, và tôi nên trả lại chủ nhân của nó. Vì vậy, một đồng tu đã nhờ con trai đang làm việc tại ngân hàng kiểm tra và hoàn trả số tiền cho chủ sở hữu.

Khi các đồng tu khen ngợi, tôi nói với họ: “Đây là điều Sư phụ muốn tôi làm, bất kỳ học viên nào cũng sẽ làm như tôi thôi. Tôi chỉ đơn giản là làm theo lời dạy của Sư phụ và không giữ số tiền đó.”

Tôi cảm thấy Sư phụ đã an bài sự việc này để khảo nghiệm tôi, vì tôi vốn quá coi trọng tiền bạc. Thật may là khi biết tin có 8.000 nhân dân tệ thừa ra trong tài khoản, tôi đã nhớ đến Pháp lý “bất thất bất đắc”. Tôi đã không tham lam và không muốn giữ số tiền này.

Hai đồng tu đã giúp tôi cảm thấy rất mừng cho hành động của tôi. Uy lực của Đại Pháp đã thúc đẩy tôi chia sẻ trải nghiệm tu luyện này.

Tôi vô cùng biết ơn sự từ bi dìu dắt của Sư phụ trong những năm qua. Nếu không tu luyện Pháp Luân Đại Pháp và tống khứ tâm chấp trước vào tiền bạc và lợi ích, tôi đã không thể từ bỏ 8.000 nhân dân tệ “từ trên trời rơi xuống” đó.

Con xin cảm tạ Sư phụ đã cứu độ con! Cảm ơn các đồng tu đã giúp đỡ tôi!

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/1/26/504651.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/2/11/232627.html