‘Em cũng muốn luyện Pháp Luân Công’
Bài viết của đệ tử Đại Pháp ở Liêu Ninh, Đại lục
[MINH HUỆ 04-12-2025] Tôi là nữ đệ tử Đại Pháp ở nông thôn, năm nay hơn 60 tuổi. Tôi xin kể cho mọi người nghe hai câu chuyện nhỏ mà bản thân tận mắt chứng kiến, để mọi người cũng có thể chứng kiến sự thần kỳ và tốt đẹp của Pháp Luân Công.
‘Em cũng muốn luyện Pháp Luân Công’
Khoảng dịp lễ “1/5” năm 2023, khi tôi đang giảng chân tướng tại chợ quê thì gặp Tiểu Từ, một phụ nữ nông thôn hơn 50 tuổi, chúng tôi quen biết rất thân.
Cô ấy nhìn thấy tôi thì rất ngạc nhiên, hỏi: “Chị này, cái u lớn trên cổ chị đâu rồi?” Tôi nói: “Luyện Pháp Luân Công đã khỏi rồi.”
Bởi vì năm 2000 tôi bị u tuyến giáp, khối u mọc ở trên cổ, tháng 4 năm 2000 tôi đến bệnh viện phẫu thuật, sau khi làm xét nghiệm bệnh lý thì xác định là ung thư tuyến giáp đã di căn đến hạch bạch huyết và phổi. Thuốc Đông y, Tây y và cả thuốc kịch độc tôi đều đã uống, người khỏe mạnh uống hai viên nang là ngộ độc chết, còn tôi mỗi ngày uống năm viên, cứ ba tiếng uống một viên, thuốc Đông y một tiếng uống một lần, nhưng mãi vẫn không chữa khỏi; tôi cũng tìm đến các bài thuốc dân gian và cả thầy cúng, vẫn không khỏi. Mùa thu năm 2003, tôi bắt đầu luyện Pháp Luân Công, kiên trì luyện cho đến nay, những bệnh này đều đã khỏi. Vì vậy Tiểu Từ nhìn thấy sức khỏe tôi tốt lên thì cảm thấy rất ngạc nhiên, thấy thật khó tin.
Tôi còn bảo cô ấy: “Chị luyện Pháp Luân Công 20 năm rồi, không uống một viên thuốc, cũng không tiêm một mũi nào.” Cô ấy không thể tin nổi: “Thật sao?” Tôi nói: “Pháp Luân Công giảng Chân-Thiện-Nhẫn, chị có thể nói dối sao?”
Cô ấy nói: “Trong người em cũng rất nhiều bệnh, từ mùa thu năm 2020 đến mùa xuân năm 2023, em đến chữa trị ở bệnh viện Thẩm Dương và Bắc Kinh, đã phẫu thuật tay và chân, tốn hơn 50.000 Nhân dân tệ mà cũng không khỏi. Em bị bệnh phổi, hễ cảm cúm là phải truyền dịch cả tháng.” Tôi nói: “Chị bị ung thư mà còn luyện khỏi. Em cứ niệm Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo, sẽ có thể hồi phục sức khỏe.” Cô ấy nói: “Chị cũng là nhờ niệm mà khỏi sao?” Tôi nói: “Chị là nhờ luyện công mà khỏi.” Cô ấy nói: “Em cũng muốn luyện Pháp Luân Công.” Tôi bảo: “Nếu em thật sự có thể luyện, chị có thể tặng em một cái đài nhỏ, đĩa hướng dẫn luyện công và sách Đại Pháp.” Cứ như vậy, Tiểu Từ đã bước vào tu luyện Đại Pháp, trở thành một đệ tử Đại Pháp.
Tiểu Từ học Pháp luyện công, cũng giảng chân tướng và khuyên mọi người tam thoái. Sau khi tu luyện một thời gian, giả tướng nghiệp bệnh quay trở lại, cô ấy hơi sợ hãi, cô ấy có bệnh phổi, lại gặp đúng lúc dịch bệnh, lần này cô ấy sợ, chồng cô ấy còn sợ hơn, bảo cô ấy đến phòng khám trong thôn để tiêm. Cô ấy nghĩ: Mình luyện Pháp Luân Công rồi, không thể tiêm ở phòng khám gần nhà, tránh gây ảnh hưởng không tốt cho Đại Pháp. Thế là cô ấy đến phòng khám ở thôn bên cạnh để tiêm, nhưng khi đến nơi thì phòng khám chưa mở cửa. Cô ấy bèn đến nhà một đồng tu ở gần đó, đúng lúc có một đồng tu khác cũng đang học Pháp tại đó. Vì Tiểu Từ học Pháp chưa đến một năm, còn chưa mấy minh bạch Pháp lý, hai đồng tu liền cùng cô ấy học Pháp và chia sẻ: Đây là Sư phụ đang tiêu nghiệp cho em, em phải kiên tín Sư phụ, kiên tín Đại Pháp. Sau khi được các đồng tu trao đổi như vậy, Tiểu Từ đã hiểu ra và nói sẽ không tiêm nữa. Cô ấy cùng hai học viên Pháp Luân Công học Pháp, học xong thì về nhà.
Ngày hôm sau, Tiểu Từ đến nhà kính của chị hai để giúp hái dâu tây, cô ấy bị ho, chị hai khuyên: “Em sáu à, em mau đi tiêm đi.” Cô ấy nói: “Em không tiêm, em luyện Pháp Luân Công rồi, đây là tiêu nghiệp, hai ngày là khỏi thôi.” Kết quả hai ngày sau, Tiểu Từ khỏi thật. Cô ấy cảm tạ Sư phụ, cảm tạ Đại Pháp từ tận đáy lòng. Chị của Tiểu Từ cũng cảm thấy rất thần kỳ, tin vào chân tướng Đại Pháp và còn làm tam thoái. Tiểu Từ báo tin vui này cho các đồng tu địa phương, các đồng tu cũng cảm thấy rất vui mừng. Cô ấy còn giảng chân tướng khuyên tam thoái cho họ hàng, làng xóm, bạn bè, giúp hơn 20 người thoái xuất đảng, đoàn, đội.
Thoáng chốc đã đến mùa thu, Tiểu Từ nói với chồng rằng chân mình hơi khó chịu, kết quả chồng cô ấy nói: “Đây chẳng phải là em đang tiêu nghiệp sao?” Lúc này cô ấy mới chợt bừng tỉnh: Chồng không học Pháp mà còn biết là tiêu nghiệp, đều là đang nhắc nhở mình. Cứ như vậy, cô ấy nhanh chóng vượt qua quan này.
Tiểu Từ vẫn luôn kiên trì học và luyện Pháp Luân Công, giảng chân tướng khuyên tam thoái, hồng dương Đại Pháp, trợ Sư cứu người.
‘Bà ơi, cuối cùng cháu cũng ăn được bít tết rồi’
Trong thôn tôi có một cháu bé, năm 8 tuổi bị mắc bệnh loét lưỡi, chữa thế nào cũng không khỏi, cháu bé chỉ có thể ăn mì sợi, vừa ăn vừa khóc. Bà nội cháu vốn là đội trưởng đội phụ nữ của tổ sản xuất. Mùa thu năm ngoái, tôi tặng bà nội cháu một cái đài nhỏ nghe chân tướng, cháu trai cũng cùng nghe và niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo”, còn thoái Đội Thiếu niên Tiền phong. Kết quả không lâu sau, bệnh loét lưỡi của cháu trai đã khỏi, còn có thể ăn được bít tết. Cháu vui vẻ nói: “Cuối cùng cháu cũng ăn được bít tết rồi.” Ông nội cháu là đảng viên, nhìn thấy bệnh loét lưỡi của cháu trai đã khỏi, cuối cùng cũng tin vào sự thần kỳ của Pháp Luân Công. Ông bà nội cháu đều đã làm tam thoái.
Một lần nữa cảm tạ ân Sư phụ!
(Phụ trách biên tập: Nhậm Gia)
Bản quyền © 1999-2025 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://big5.minghui.org/mh/articles/2025/12/4/「我也要煉法輪功」-496869.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/1/31/232496.html



