Bài viết của đệ tử Đại Pháp tại Trung Quốc

[MINH HUỆ 07-01-2026] Tôi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp vào năm 2019. Mùa xuân năm đó, một đồng nghiệp của tôi, là học viên Đại Pháp, đã giới thiệu cho tôi Pháp Luân Đại Pháp, và Đại Pháp tốt như thế nào.

Ban đầu, tôi không tin lời cô ấy, còn có chút thấy cô ấy thật phiền, tôi nói: “Nếu chị nói về Pháp Luân Công ở nơi công cộng, thì tôi phải nói chị bị bệnh thần kinh mất.”

Nhưng sau đó cô ấy kể một cháu trai của cô ấy bị bệnh đau dạ dày, luyện Pháp Luân Công mà khỏi được, tôi nói: “Thật sao?”

“Thật”, cô ấy trả lời.

Tôi hỏi lại: “Thực sự kỳ diệu đến thế sao?”

Cô ấy khẳng định: “Đúng vậy.”

Thấy tôi quan tâm, cô ấy đề nghị: “Tôi sẽ mang cho chị một cuốn sách.”

Ngày hôm sau, cô ấy mang cho tôi cuốn Chuyển Pháp Luân. Tôi nhớ rất rõ lúc đó cô ấy nói với tôi đây là một cuốn bảo thư. Tôi không để tâm lắm và vẫn còn bán tín bán nghi. Về đến nhà, đọc bài “Luận Ngữ”, tôi thấy đoạn này:

“Nếu nhân loại có thể lấy đạo đức làm cơ sở để đề cao phẩm hạnh và quan niệm của con người, như thế thì văn minh của xã hội nhân loại mới có thể lâu dài, và Thần tích cũng sẽ xuất hiện trở lại nơi xã hội nhân loại.” (Chuyển Pháp Luân)

Tôi tự nhủ, chẳng phải sách này dạy người ta làm người tốt sao? Dạy làm người tốt thì có gì sai? Đề cao tiêu chuẩn đạo đức chẳng phải là tốt sao? Vì vậy tôi tiếp tục đọc. Ngày đầu tiên tôi chỉ đọc vài trang. Nhưng sang ngày thứ hai, khi tôi đọc lại từ đầu, tôi phát hiện sao lại không giống như những gì đã đọc ngày hôm trước? Lúc đó, tôi không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Đọc liên tục khoảng một tuần, tôi nhận ra mình không còn bị phụ thể quấy nhiễu nữa. Trước đây, cứ vài ngày tôi lại bị tình trạng này một lần.

Khoảng 10 ngày sau, bệnh thận của tôi lại tái phát, tôi đã kể với người đồng tu đó về việc này. Cô ấy đáp: “Chị đã đọc Chuyển Pháp Luân rồi. Uống thuốc hay không do chị quyết định.”

Tôi nghĩ: Phụ thể bao nhiêu năm nay của mình Sư phụ đều đã thanh lý rồi, tôi tin rằng bệnh của mình Sư phụ cũng sẽ thanh lý cho. Thế là tôi không uống thuốc, qua khoảng sáu ngày, tôi đã khỏi và không còn khó chịu nữa.

Sau đó, mắt tôi bắt đầu đau. Tôi vẫn không uống thuốc. Nhưng sau vài ngày, cơn đau trở nên dữ dội, tôi dường như không chịu nổi nữa. Tôi thầm nói với Sư phụ: “Thưa Sư phụ, mắt con đau quá, con không chịu nổi nữa rồi. Nếu ngày mai vẫn đau, con sẽ phải đi mua thuốc.” Thật ngạc nhiên, ngày hôm sau mắt tôi đã hoàn toàn bình thường. Tôi vô cùng biết ơn Sư phụ.

Ngoài ra, chân tôi bị giãn tĩnh mạch nghiêm trọng, sưng rất to, đi bệnh viện chữa mãi không khỏi. Trước khi gặp người đồng tu này, tôi định đến bệnh viện làm phẫu thuật, sau khi đắc Đại Pháp, chân tôi đã khỏi. Bệnh phụ khoa cũng hoàn toàn biến mất.

Trong quá trình học Pháp, Sư phụ từ bi đã triển hiện thần tích để khích lệ tôi.

Có một lần khi học Pháp, đang đọc bài “Luận Ngữ”, các chữ đột nhiên to hơn bình thường gấp mấy lần, lúc đó tôi hơi sợ, xem một lúc rồi gấp sách lại, khi tôi mở ra thì không thấy nữa.

Lần khác, tôi còn thấy chữ trong cuốn “Hồng Ngâm” nổi lên, là hình lập thể. Còn có lần đọc “Chuyển Pháp Luân” các chữ ở nửa dưới trang có đủ các màu sắc, cực kỳ đẹp mắt. Tôi còn từng nhìn thấy các phần tử ở trần nhà mình đang chuyển động.

Tôi vô cùng biết ơn Sư phụ đã từ bi cứu độ! Giờ đây, hàng ngày tôi đều học Pháp, luyện công và phát chính niệm. Tận dụng mọi cơ hội để giảng chân tướng cho mọi người. Tôi cố gắng làm tốt ba việc để trở thành một đệ tử Pháp Luân Đại Pháp chân chính.

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/1/7/504675.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/1/18/232351.html