Bài viết của đệ tử Đại Pháp tỉnh Hà Nam, Trung Quốc

[MINH HUỆ 17-12-2025] Năm 1997, khi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, tôi vẫn còn là một quân nhân. Sau khi may mắn kính đọc cuốn bảo thư “Chuyển Pháp Luân”, tôi bắt đầu đi ngoài ra máu, toàn thân phát lạnh. Từ trong Pháp tôi biết rằng, đây là Sư phụ đang tiêu trừ nghiệp lực mà tôi đã mắc nợ qua đời đời kiếp kiếp. Vài ngày sau, tôi chợt cảm thấy thân thể nhẹ tênh: chứng mất ngủ mắc phải sau những đợt tập huấn khẩn cấp ở đơn vị đã biến mất; thói nghiện rượu và đánh mạt chược cũng cai được dễ dàng; tính khí nóng nảy trước kia cũng được cải thiện; ăn uống ngon miệng hơn, không còn kén cá chọn canh nữa. Tôi tâm phục khẩu phục rồi, Đại Pháp thực sự có thể khiến con người thoát thai hoán cốt! Từ đó tôi hạ quyết tâm, nhất định kiên định tu luyện đến cùng!

Tâm tồn chính khí tà ác khiếp sợ

Năm 1999, tôi chuyển ngành từ quân đội về làm việc tại một doanh nghiệp nhà nước ở địa phương. Cùng phân về đơn vị với tôi còn có chín người khác. Là một học viên Pháp Luân Đại Pháp, tôi luôn yêu cầu bản thân chiểu theo yêu cầu của Sư phụ làm một người tốt. Trong công việc, tôi luôn nghiêm túc, chịu thương chịu khó. Ba tháng sau, lãnh đạo sắp xếp cho tôi làm đội trưởng, phụ trách khâu thu nhận vật tư. Đây là một vị trí “béo bở”, là công việc mà người thường ai cũng đỏ mắt thèm muốn.

Ngày 20 tháng 7 năm 1999, tà đảng Trung Cộng bắt đầu bức hại Pháp Luân Đại Pháp. Các đệ tử Đại Pháp bị bắt cóc, bị lục soát nhà phi pháp, bị giam giữ trái phép. Chuyện gì đang xảy ra vậy? Tôi từng tự hào vì được là quân nhân, được bảo vệ tổ quốc, nay chính phủ mà tôi tin tưởng sao lại hóa thành ác ma chứ? Sư phụ là chính, dạy chúng tôi làm người tốt đâu có gì sai. Sư phụ bị vu khống, Đại Pháp bị bôi nhọ, là một đệ tử Đại Pháp, một người thụ ích từ Đại Pháp, tôi tuyệt đối không thể khoanh tay đứng nhìn, không thể trơ mắt nhìn Đại Pháp bị bôi nhọ, tôi phải nói lời công đạo cho Đại Pháp.

Tháng 10 năm 2000, tôi đến Bắc Kinh thỉnh nguyện, nói rằng Pháp Luân Công hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo, liền bị cảnh sát bắt cóc, sau đó bị kết án lao động cưỡng bức phi pháp ba năm. Tại trại lao động, vì tôi từ chối “chuyển hóa”, nên bị cảnh sát ác ôn đánh đập dã man, thậm chí bị luân chuyển qua vài trại lao động để cưỡng chế bức hại “chuyển hóa”. Do tôi kiên tín vào Sư phụ, không bị những lời dối trá của họ mê hoặc, họ liền dùng cực hình bức hại tôi, khiến thân thể tôi bị tàn phá nghiêm trọng.

Tháng 7 năm 2003, tôi bị bức hại đến mức các cơ quan nội tạng xuất hiện triệu chứng suy kiệt nghiêm trọng, toàn thân mất cảm giác, đại tiểu tiện không tự chủ, không ăn uống được. Gia đình biết tin đã yêu cầu thả người, nhưng họ không thả. Gia đình kịch liệt yêu cầu đưa tôi đến bệnh viện điều trị, họ ra điều kiện là gia đình phải tự chi trả chi phí, cuối cùng đưa tôi đến bệnh viện lớn ở Đông Bắc để khám và điều trị.

Sau khi qua Bệnh viện Cửu Đài, Bệnh viện Hữu nghị Trung-Nhật Trường Xuân, Bệnh viện trực thuộc Học viện Y khoa Cát Lâm kiểm tra, tôi được chẩn đoán mắc bệnh viêm tủy cấp tính, bệnh này vô phương cứu chữa. Một chuyên gia nói: “Nếu có một núi vàng thì hãy về nhà mà dưỡng bệnh.” Dù vậy, Trại Lao động Ẩm Mã Hà ở Cửu Đài vẫn đưa tôi về lại trại, định tiếp tục bức hại “chuyển hóa”. Bác sỹ nhà tù đo huyết áp cho tôi, kết quả bằng 0, nhịp tim giảm xuống dưới 24, bác sỹ nói: “Về nhà cũng không sống được.” Trong tình huống đó, trại lao động mới chịu để gia đình đón tôi về nhà.

Tuy trông tôi như ngàn cân treo sợi tóc, nhưng đầu óc vẫn tỉnh táo, tôi nghĩ mình sẽ không sao, tôi có Sư phụ quản. Tôi từ chối để gia đình đưa đi bệnh viện. Tôi không học Pháp luyện công được, bèn nghe băng ghi âm giảng Pháp của Sư phụ, rất nhanh đã có thể tự lo liệu sinh hoạt. Sau khi học Pháp, luyện công, thân thể tôi thay đổi từng ngày, rất nhanh đã hồi phục thành một người khỏe mạnh, mặt mày hồng hào, toàn thân nhẹ nhàng vô bệnh. Cả gia đình tôi ai nấy đều cảm tạ ơn cứu mạng của Sư phụ!

Thủ đoạn tà ác của tà đảng thất bại, họ lại giở chiêu trò khác. “Phòng 610” gây sức ép với lãnh đạo đơn vị, sa thải tôi trái quy định. Con tôi còn nhỏ, biết làm sao đây? Vì sinh kế, tôi đành phải buôn bán nhỏ, làm thêm một số việc lặt vặt. Hễ có thời gian rảnh, tôi liền đi giảng chân tướng cho lãnh đạo đơn vị để đòi lại công việc. Cuối cùng, lãnh đạo đơn vị nói: “Tôi biết anh là người tốt.” Sau khi bàn bạc, các lãnh đạo quyết định phát tiền bồi thường hết cho tôi theo chế độ một lần. Nhân viên “610” tận mắt chứng kiến trải nghiệm cải tử hoàn sinh của tôi, cũng không nói gì thêm nữa.

Năm 2015, sau khi tôi dùng tên thật để kiện Giang Trạch Dân, rồi bị liệt vào danh sách đen của tà đảng Trung Cộng và bị sách nhiễu. Năm 2018, khi đang giúp người ta chuyển nhà, đột nhiên tôi nhận được một cuộc gọi lạ, nói nhà tôi bị rò rỉ nước. Tôi tin là thật, sau khi về liền bị một nhóm cảnh sát thường phục bắt cóc và lục soát nhà trái phép. Dưới sự bảo hộ của Sư phụ, cảnh sát không tìm được gì cả. Nhưng họ không cam tâm, liền bắt tôi đến đội trị an. Tâm thái tôi bình tĩnh, chính niệm chính hành, tám tiếng sau, họ đã phải thả tôi về nhà vô điều kiện.

Năm 2019, tôi vừa ra ngoài về thì bị cảnh sát của Cục An ninh Nội địa đang mai phục ập vào nhà lục soát phi pháp, và bị bắt đến đội trị an. Tôi lớn tiếng quát họ: “Tôi là người tốt thực sự, chưa từng làm chuyện gì xấu. Các người bức hại tôi, ắt sẽ bị trời trừng phạt.” Đội trưởng Cục An ninh Nội địa vội vàng nói: “Không bức hại anh đâu.” Họ giam giữ tôi trái phép bảy tiếng đồng hồ, tôi lại một lần nữa thoát khỏi hang ổ ma quỷ trở về nhà.

Năm 2020, cảnh sát khu vực yêu cầu tôi đến khu cộng đồng, nói là muốn gặp mặt. Tôi gọi điện hỏi họ có việc gì? Anh ta nói: “Chỉ là muốn gặp mặt thôi.” Tôi vừa về đến nhà, bốn cảnh sát ập đến, lục lọi tủ hòm như đám cướp, họ không thu hoạch được gì, lại bắt tôi đến đồn công an, giam giữ trái phép ba tiếng đồng hồ mới để tôi về nhà.

Năm 2024, “Phòng 610” chỉ đạo ủy ban cư dân khu phố cưỡng chế bức hại “chuyển hóa” các học viên Pháp Luân Công, còn thực hiện chính sách liên lụy, nói rằng nếu không “chuyển hóa”, không từ bỏ tu luyện, thì con cái của các anh chị đều không được thi biên chế, làm công chức, đi lính, đề bạt cán bộ, v.v. Tôi phát chính niệm thanh lý tà ác phía sau họ, tà ác không xứng đàm phán điều kiện với tôi. Khi phát chính niệm, Sư phụ cho tôi nhìn thấy rõ ràng bên trái và bên phải tôi mỗi bên có một vị La Hán đứng đó, tay cầm pháp khí, điều này càng làm tăng thêm tín niệm kiên định của tôi. Tôi nói với gia đình: “Tôi là một người tốt chân chính, người tốt thì ảnh hưởng đến tiền đồ của ai chứ? Nếu mọi người sợ hãi, chúng ta sẽ đoạn tuyệt quan hệ thân nhân.” Tôi lại một lần nữa cảnh cáo cảnh sát ác ôn: “Đừng đến dọa nạt tôi.” Khí thế của tà ác bỗng chốc tan biến, không nói được gì nữa, lủi thủi bỏ đi.

Sau đó, tôi chủ động nhiều lần đi tìm bí thư tà đảng, phó bí thư, chủ nhiệm trị an khu cộng đồng, họ đều không dám đối mặt nói chuyện với tôi. Phó bí thư từng làm chủ nhiệm trị an nhiều năm, từng luyện võ thuật, cũng hiểu chúng tôi không phải người thường, liền nói với tôi: “Các vị đây là chân công phu.” Cảnh sát khu vực cũng nói: “Tôi biết bác là người tốt, tôi chưa bao giờ muốn tìm bác cả.” Tôi cũng chưa bao giờ biết sợ là gì.

Sư phụ bảo hộ gia đình tôi

Năm 2006, tôi đưa cả gia đình chuyển từ Đông Bắc về lại quê nhà ở nông thôn Hà Nam mà tôi đã rời xa hơn 20 năm. Vợ tôi tuy không tu luyện, nhưng luôn ủng hộ tôi, tin rằng Pháp Luân Đại Pháp hảo. Vốn là giáo viên, cô ấy đã vì tôi mà từ bỏ công việc của mình, cùng tôi trở về quê.

Sau khi về quê, tôi từng đi làm công trình, làm việc vặt, thu mua phế liệu. Vợ tôi mở một lớp phụ đạo ở thành phố cách nhà không xa, nhờ sự chân thành, thiện lương, tận tâm với học sinh và việc giảng dạy, bà ấy đã giành được sự tin tưởng và yêu mến của học sinh và phụ huynh. Không cần chiêu sinh, qua truyền miệng hữu xạ tự nhiên hương, học sinh đến nườm nượp không ngớt. Trong khi các nơi khác học sinh giảm sút, kinh tế khó khăn, thì lớp của vợ tôi lại hoàn toàn trái ngược.

Tôi có hai cô con gái, các cháu đều biết Pháp Luân Đại Pháp hảo. Con gái lớn đến 16 tuổi thì thi đỗ đại học, rồi học lên cao học, sau khi tốt nghiệp thì ở lại trường đại học giảng dạy, con rể làm công việc biên dịch tài liệu. Con gái út cũng đã đỗ đại học, đang chuẩn bị thi cao học.

Tôi đón người cha già không thể tự lo liệu sinh hoạt về nhà chăm sóc, lo cho ông sạch sẽ gọn gàng. Tôi bảo cha mỗi ngày hãy niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo”. Cha ở nhà tôi hơn ba năm, không hề đau ốm, đến năm 92 tuổi thì qua đời thanh thản không bệnh tật gì.

Lời kết

Thoáng chốc đã 22 năm trôi qua, tôi vẫn đang sống vui vẻ. Ngày này 22 năm trước, từ một người sống mà như chết, toàn bộ nội tạng suy kiệt, mà thông qua tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, Sư phụ đã tái tạo cho tôi một thân thể tráng kiện của một người khỏe mạnh. Trong 22 năm qua, tôi luôn kiên tín vào Sư phụ. Tôi chưa từng phải uống một viên thuốc, chưa từng tiêm một mũi tiêm, chưa từng tốn một đồng viện phí, tôi chính là nhân chứng sống cho thấy Pháp Luân Đại Pháp hảo.

Năm nay tôi đã 60 tuổi rồi, người khác đều nói tôi trông trẻ hơn nhiều so với những người cùng tuổi, hết thảy đều là Sư phụ ban cho đệ tử. Tuy tôi làm chưa đủ tốt, còn cách rất xa so với yêu cầu của Sư phụ, nhưng tôi sẽ cố gắng hết sức làm tốt những việc đệ tử Đại Pháp cần làm, theo Sư phụ về nhà!

(Phụ trách biên tập: Hồng Dương)

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2025/12/17/503685.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/1/8/232234.html