Từ  Pháp hội chia sẻ kinh nghiệm Pháp Luân Đại Pháp tại Châu Âu năm 2011

[MINH HUỆ 14-11-2011]

Kính chào Sư Phụ. Xin chào các bạn đồng tu!

Tôi là một học viên đến từ Tây Ban Nha. Tôi đắc Pháp vào năm 2004. Tôi muốn chia sẻ với mọi người về kinh nghiệm tu luyện của tôi trong suốt những năm qua, đặc biệt là kinh nghiệm khi là phụ đạo viên tại một điểm tập công.

Một phụ đạo viên phải có ý thức trách nhiệm

Lần đầu tiên khi tôi bắt đầu tu luyện, một điều phối viên yêu cầu tôi tổ chức một điểm tập công. Ngay lập tức tôi có một nhóm người tập công tại địa điểm của tôi. Không lâu sau đó chúng tôi đi đến tập công ở một công viên. Tôi đã xem băng video các bài tập công của Sư Phụ rất nhiều lần, hy vọng tôi học các bài công pháp thật tốt. Khi tôi đến điểm tập ở Madrid, tôi cẩn thận quan sát các động tác của những học viên kỳ cựu và cách họ dạy các bài công pháp. Sau đó, tôi đã thăng tiến lên rất nhiều.

Là phụ đạo viên đã mang lại cho tôi cơ hội học hỏi để trở thành một điều phối viên. Với tư cách là một phụ đạo viên, tôi phải chắc chắn trong việc tổ chức học Pháp và tập công tại công viên và không được vắng mặt. Tôi phải tỉ mỉ và kiên nhẫn dạy người khác các động tác của các bài công pháp, giới thiệu Đại Pháp với lòng từ bi cho các học viên mới chỉ bắt đầu tập các bài công pháp, và giúp họ một cách nhiệt tình.

Trong quá trình này, tôi cũng dần dần phát hiện ra nhiều chấp trước của tôi, chẳng hạn như tính tự mãn. Đôi khi tôi nghĩ, “Tôi đang tập các bài công pháp rất tốt, điều này hẳn rất hiển nhiên với họ.” Những lần khác tôi bí mật hiển thị cho họ thấy tôi có thể ngồi ở tư thế kiết già trong khi những người khác thì không thể. Nhưng tôi đã quên rằng họ đến để học các bài công pháp lần đầu tiên thì làm sao họ có thể ngồi được thế kiết già ngay lập tức? Còn tôi thì đã tu luyện trong một thời gian dài rồi!

Có một lần một người chuẩn bị đi phẫu thuật đến hỏi tôi liệu cơ thể của cô ấy trong các không gian khác có bị ảnh hưởng hay không nếu cô ấy phải loại bỏ một phần cơ thể đó trong khi phẫu thuật. Người này chỉ gần đây mới đến khu vực tập công. Tôi nói với cô ấy sự hiểu biết của tôi, bao gồm một vài khía cạnh quan trọng mà cô ấy cần phải xem xét. Cô ấy rất biết ơn. Khi ngồi lại một mình, tôi nhớ lại tôi đã làm tốt như thế nào, những kiến thức và trí huệ nào đã giúp tôi đưa ra một lời giải thích tốt đến như vậy, cô ấy đã lắng nghe một cách chăm chú ra làm sao v..v.. Nó tinh vi đến nỗi gần như không bị phát hiện, nhưng từ sâu thẳm trong tâm đó là tự mãn. Đào sâu hơn vào bên trong còn có cả sự hiển thị. Thậm chí tôi còn nói với một học viên khác về nó.

Tôi nhận ra rằng khi tôi nói với những người khác về Đại Pháp hoặc trả lời các câu hỏi của họ, tôi không được khoe khoang. Khi tôi làm những điều như vậy, những người khác có thể phát hiện ra. Bây giờ bất cứ khi nào nói, tôi cố gắng kiềm chế chấp trước hiển thị và nói chuyện với lòng từ bi.

Đối xử tốt với các học viên mới và cũ

Đôi khi tôi gặp những người muốn tìm hiểu về Pháp Luân Đại Pháp. Họ đã luyện tập những môn khác và rất thích nói về những hiểu biết của họ. Tôi nghĩ rằng chúng ta không nên tranh luận với họ. Cách tốt nhất là cho họ thời gian để tìm hiểu về Đại Pháp tốt hơn. Khi họ bắt đầu đọc cuốn sách, họ sẽ tự hiểu Pháp Luân Đại Pháp là như thế nào. Chúng ta là đệ tử Đại Pháp đã tu luyện được một thời gian. Chúng ta hiểu sự thật về Đại Pháp, trong khi người mới đến không biết gì về Đại Pháp. Nếu chúng ta nói chuyện với họ với chấp trước hiển thị hoặc tâm tranh đấu, nó sẽ tạo ra rào cản cho những người mới đến về nhận thức của họ đối với Đại Pháp. Thực tế, cách đây không lâu nhiều người trong chúng ta đã ở hoàn cảnh tương tự. Khi đó chúng ta cũng như những người thường. Khi chúng ta nói sự thật với họ bằng lòng từ bi, họ sẽ hiểu Đại Pháp nhanh chóng hơn. Đây cũng là một cơ hội để chúng ta tu “Nhẫn” và đề cao tâm tính của mình.

Một lần khi tôi đang đọc Pháp trong công viên, một phụ nữ đã đến để tìm hiểu thêm thông tin. Bà ấy đã làm gián đoạn việc đọc Pháp của tôi. Tôi đã trả lời cộc cằn và nói với bà ấy trở lại sau đó một lúc để học các bài công pháp. Kết quả là, bà đã không quay trở lại. Sau đó, khi tôi nhận ra rằng tôi đã cư xử rất tệ, tôi cảm thấy rất buồn. Mất một thời gian dài, tôi vẫn nhớ về bà ấy. Thái độ của tôi có thể làm mất cơ hội để bà ấy đắc Pháp. Tôi cảm thấy hối hận.
Một vài năm trôi qua. Nhờ có Sư Phụ, người phụ nữ này lại xuất hiện cách đây một vài tháng, tại bãi biển, nơi chúng tôi đang luyện công. Bà ấy đã già và bị đau nhức nhiều nơi. Lần này tôi đã từ bi giới thiệu Pháp Luân Đại Pháp với bà rất chi tiết và kiên nhẫn dạy bà bộ động tác của các bài công pháp. Kể từ hôm đó, ngày ngày bà đã đến điểm tập công. Sức khỏe của bà đã được cải thiện rất nhiều. Bây giờ bà đã bắt đầu đọc Chuyển Pháp Luân.

Là một phụ đạo viên trong những năm gần đây, tôi gặp phải một tình huống khác. (Khi tôi viết bài chia sẻ này, tôi nhớ lại rằng mình đã làm chưa tốt.) Tại nhóm tập công trong quá khứ, tôi thường xuyên chỉnh sửa các động tác của các học viên. Ví dụ, một số học viên tập nhanh hơn so với hướng dẫn của Sư Phụ và khi tập hầu hết các động tác đều mở mắt. Trong khi tập bài công pháp thứ ba, tay của họ đã không đồng thời di chuyển lên hoặc xuống. Khi tôi chỉnh sửa lại, họ dường như không được vui, vì vậy tôi quyết định không chỉnh lại những động tác của bất kỳ học viên cũ nào. Họ đã tu lâu như vậy, nếu họ không muốn được sửa lại, đó là việc của họ. Nhưng khi hướng nội, tôi thấy rằng đó là không phải là việc làm đúng đắn. Vấn đề là, khi tôi chỉ ra những sai lầm của người khác, tôi không nhắc nhở họ với lòng từ bi mà chỉnh họ với chấp trước hiển thị ẩn dấu và truy cầu danh. Ngoài ra, tôi đã không thực sự suy nghĩ đến người khác, ví dụ như khi các học viên cũ đang tập công, họ có thể không muốn bị quấy rầy. Dù là lý do gì đi nữa, tôi đã hướng nội và chia sẻ vấn đề này với tất cả mọi người.

Tôi phải lưu ý rằng trong lúc học, một số học viên không phối hợp được như những người khác. Họ không thể học các động tác ngay lập tức hoặc tập các bài công pháp với độ chính xác cao. Một số là người cao tuổi, và họ cần phải được chỉ dẫn kiên trì. Thời gian trôi đi, họ sẽ trở nên quen với các động tác và sẽ tập chuẩn xác hơn. Nếu chúng ta sửa chữa các động tác thiếu kiên nhẫn hoặc coi bản thân mình tốt hơn, thì hiệu quả sẽ tiêu cực. Nhưng nếu chúng ta nói chuyện với họ với lòng nhân từ, họ sẽ cảm thấy trường năng lượng hòa ái và sẽ tiếp tục tu luyện.

Một ngày nọ, một bà tầm 70 tuổi đến vì con trai bà là thầy dậy yoga bị ốm nặng đến mức anh ấy không thể đi lại được. Bà ấy đã nhận được một số thông tin về Pháp Luân Đại Pháp và tìm khu vực tập công của chúng tôi. Sức khỏe của bà cũng không tốt. Bà bị đau nhức khắp cơ thể. Ban đầu, bà cố gắng hết sức để học các bài công pháp, với hy vọng dạy con trai mình ở nhà để sức khỏe của anh ấy có thể tốt hơn. Cuối cùng bà tập tốt hơn rồi tốt hơn nữa. Sức khỏe của bà được cải thiện nhanh chóng. Bà ấy đã bắt đầu học Pháp và nhìn ngày càng trẻ hơn. Bây giờ bà ấy tham dự nhóm tập công chung vào mỗi cuối tuần.

Điều phối tốt thông qua hướng nội

Trong quá khứ tôi nghĩ rằng mình là một học viên lâu năm, là người đầu tiên đắc Pháp ở Marbella và rằng “chỉ tôi mới có thể dạy các bài công pháp.” Thông qua học Pháp thường xuyên, tôi nhận ra rằng ý niệm đó ẩn chứa nhiều chấp trước, như hiển thị, truy cầu danh .vv.. Tôi quyết định rằng mình muốn tống khứ ý niệm đó. Khi tôi thực hiện điều này, nhóm của chúng tôi đã thấy một thăng tiến lớn tại các sự kiện Đại Pháp trong công viên và những hoạt động thu thập chữ ký thỉnh nguyện của chúng tôi.

Trong các hoạt động giảng chân tướng vừa qua, tôi luôn luôn nhìn thấy những thiếu sót của các học viên khác và cảm thấy rất tệ. Tôi cảm thấy rằng tôi đã làm tốt hơn bất cứ người nào. Thậm chí đôi khi tôi còn nói xen vào lúc những người khác giảng chân tướng. Tôi cũng chỉ trích các học viên còn ngần ngại giảng chân tướng. Khi tôi hướng nội và thấy các chấp trước hiển thị, coi thường người khác, tự mãn, v.v.. Của mình, tôi nhận ra rằng mỗi học viên đã có con đường riêng của mình. Mọi người đều có thời gian riêng hoặc cách để làm những việc cần phải làm. Khi suy nghĩ của tôi thay đổi, sự phối hợp tổng thể của nhóm chúng tôi thăng tiến rất nhiều.

Thời gian của chúng tôi còn rất hạn hẹp và tất cả chúng tôi sống cách xa nhau. Tuy nhiên, chúng tôi nỗ lực để tham dự hai lần một tuần học Pháp nhóm và chia sẻ vào các ngày chủ nhật và thứ năm hàng tuần. Học Pháp nhóm là chìa khóa để có thể phối hợp nhóm tốt hơn. Thông qua học Pháp và chia sẻ, chúng tôi đã hiểu Pháp và giải quyết các vấn đề và các mâu thuẫn gặp phải trong tu luyện của chúng tôi một cách sâu sắc, điều đó đã làm cho nhóm hài hòa hơn. Sự thay đổi trong nhóm của chúng tôi đã thu hút nhiều người hơn tìm hiểu về Đại Pháp trong các hoạt động và luyện tập các bài tập theo nhóm hàng tuần.

Giảng chân tướng cho tất cả mọi người mà tôi gặp

Khi mới bắt đầu tu luyện, tôi biết rằng một trong những điều mà một người tu luyện phải làm là giảng chân tướng để cứu người. Ban đầu, rất khó cho tôi theo kịp bước này bởi vì tôi rất nhút nhát. Tôi sợ bị từ chối. Nhưng tôi biết rằng đó là Sư Phụ đã yêu cầu chúng tôi cứu độ chúng sinh khi đang sống trong thế giới này. Tôi nhận ra rằng miễn là chúng ta làm những việc đó với tâm thanh tịnh, người ta sẽ càng chấp nhận sự thật và cảm ơn chúng ta, bởi vì họ đang chờ đợi để được cứu. Vì vậy, tôi giảng chân tướng và thu thập chữ ký thỉnh nguyện của tất cả mọi người tôi đã từng gặp. Tôi sử dụng các phương pháp khác nhau để nói cho họ biết sự thật hết lần này tới lần khác. Theo hoàn cảnh cá nhân và khả năng chấp nhận của mỗi người, tôi nói với họ về cuộc bức hại của ĐCSTQ đối với Pháp Luân Công từ những góc độ khác nhau, và tôi nói với họ về vẻ đẹp của Đại Pháp, bảo họ tham gia nhóm tập công của chúng tôi trong công viên.

Một lần có một sự kiện chính trị quan trọng trong thành phố của tôi, một hội nghị của một đảng chính trị. Những người tham gia bao gồm tổng thư ký và các chính trị gia khác. Vợ tôi và tôi quyết định không bỏ lỡ cơ hội này để giảng chân tướng về Pháp Luân Công và cuộc bức hại ở Trung Quốc cho họ. Vì vậy, chúng tôi đến địa điểm đó. Trước đó chúng tôi chuẩn bị nhiều bản sao tài liệu giảng chân tướng, hy vọng chúng tôi có thể giảng chân tướng cho những nhân vật quan trọng này.

Lúc đầu, tôi có một chút lo lắng. Có quá nhiều biện pháp đảm bảo an ninh và nhiều người muốn tiếp cận họ. Chúng tôi có thể làm điều đó chăng? Vào thời điểm đó tôi không biết tầm quan trọng của việc phát chính niệm và không nghĩ đến thực hiện việc đó. Nhưng tôi nghĩ rằng tôi không thể bỏ lỡ cơ hội này để giảng chân tướng cho những người có quyền lực. Vì vậy, tôi tập trung hết tất cả can đảm để đến gần một nhân vật VIP của chính quyền thành phố và giảng chân tướng cho ông ấy. Khi sự kiện kết thúc, tôi tiến về phía ông Chủ tịch của đảng này. Thật là kỳ diệu, xuyên qua đám đông, tôi dễ dàng đến trước mặt ông. Tôi đã có cơ hội để nói chuyện với ông ta và đưa ông ta tài liệu giảng chân tướng, ông ta hứa sẽ đọc sau. Ngay lập tức tôi đi tìm ông tổng thư ký của đảng. Tôi cũng đã thành công trong việc tìm kiếm ông ấy. Tôi bảo ông đọc các tài liệu mà tôi phát cho ông. Tôi nói với ông về cuộc đàn áp đang diễn ra tại Trung Quốc, và ông cảm ơn tôi vì thông tin đó. Trải nghiệm này làm cho tôi tự tin hơn. Sư Phụ đã an bài con đường cho chúng ta. Miễn là chúng ta làm những việc đó, Sư Phụ sẽ giúp chúng ta.

Thừa nhận và cố gắng tống khứ các chấp trước căn bản của mình

Đặc biệt tôi muốn đề cập đến một số chấp trước căn bản đã ngăn cản tôi tinh tấn hơn, chẳng hạn như lười biếng, mệt mỏi, và chấp trước vào đồ ăn. Tôi rất xấu hổ, vì vậy tôi nghĩ rằng mình phải thừa nhận các chấp trước trước mặt mọi người, bởi vì tôi biết chỉ có làm như vậy mới có thể giúp tôi tống khứ chúng nhanh hơn.

Đọc lại chia sẻ của tôi và hướng nội, tôi cảm thấy rằng, từ khi bắt đầu tu luyện, tôi đã có thể làm tốt hơn và tinh tấn hơn. Tôi đã có quá nhiều thiếu sót. Tôi phải đo lường bản thân mình dựa trên các yêu cầu cao hơn rất nhiều và nâng cao tâm tính của bản thân.

Con xin cảm tạ Sư Phụ! Cảm ơn các bạn đồng tu!


Bản tiếng Hán: http://www.minghui.org/mh/articles/2011/11/14/做炼功点辅导员的修炼体会-249238.html
Bản tiếng Anh: http://en.minghui.org/html/articles/2011/11/17/129532.html
Đăng ngày 5-12-2011; Bản dịch có thể được hiệu chỉnh trong tương lai để sát hơn với nguyên bản.

Share