Bài viết của phóng viên báo Minh Huệ ở tỉnh Quảng Đông, Trung Quốc

[MINH HUỆ 13-05-2021] Năm thành viên trong một gia đình ở tỉnh Quảng Đông đã bị bắt giữ trong vòng 48 tiếng vào đầu tháng 4 năm 2021 vì đức tin của họ vào Pháp Luân Công. Tại thời điểm viết báo cáo này, chỉ có một người được thả và bốn người khác bị giam trong hai trại tạm giam.

Pháp Luân Công, còn gọi là Pháp Luân Đại Pháp, là một môn tu luyện tinh thần đã bị chính quyền Cộng sản Trung Quốc bức hại từ năm 1999.

Ngày 7 tháng 4, người chị cả là bà Tằng Dược Phương, 50 tuổi, ở thành phố Hưng Ninh là người đầu tiên trong gia đình bị bắt giữ tại nhà.

Hai ngày sau, sáng ngày 9 tháng 4, cảnh sát ở thành phố Quảng Châu đã bắt em trai bà Tằng là ông Tằng Hưng Dương tại cửa tiệm của ông. Buổi chiều cảnh sát cũng xông vào nhà ông và bắt giữ vợ ông là bà Đặng Phương. Em gái ông là bà Tằng Dược Linh đang ở chơi nhà họ cũng bị bắt sau khi cảnh sát phát hiện các tờ rơi Pháp Luân Công trong túi bà. Chị của bà Đặng là bà Đặng Du đã bị bị bắt và nhà cũng bị lục soát. Các vụ bắt giữ do Sở Công an Quận Thiên Hà và Đồn Công an Thạch Bài thực hiện.

Bà Tằng Diệu Phương được thả vào ngày 22 tháng 4 sau 15 ngày bị giam. Ông Tằng, em gái ông, và chị dâu hiện đang bị nhốt trong trại tạm giam Quận Thiên Hà. Vợ ông bị giam trong trại tạm giam Quận Châu Hải. Vợ chồng ông bị bắt để lại đứa con trai bốn tuổi không ai chăm sóc.

Cha mẹ của anh chị em họ Tằng đã ngoài 70 tuổi. Mẹ họ vừa mới xuất viện sau khi bị đau tim khi biết tin các con bà bị bắt. Bà đã suy sụp và phải vật vã để hồi phục tình trạng bệnh tật của mình.

Một giáo viên toán học đáng kính

Bà Tằng Dược Linh đã ngoài 40 tuổi và có được bằng cử nhân toán học của Đại học Sư phạm Lĩnh Nam. Bà là gia sư toán cho học sinh tiểu học và trung học cơ sở. Học sinh và phụ huynh rất tôn trọng và yêu quý bà vì bà luôn áp dụng nguyên lý Chân, Thiện, Nhẫn của Pháp Luân Công trong công việc cũng như đối xử với các đồng nghiệp và học trò.

Hiện nay các giáo viên toàn thời gian thường dạy một phần của chương trình học và dạy phần còn lại trong các lớp học thêm của họ sau giờ học để họ có thể kiếm thêm tiền. Đây là một việc phổ biến dù nhà trường đã ngăn cấm. Cũng có những giáo viên giao một lượng lớn bài tập mỗi ngày và trừng phạt những học sinh không thể hoàn thành bài tập. Họ làm điều này để nâng cao điểm số của học sinh và nâng cao danh tiếng giáo viên giỏi. Những học sinh này thường phải chịu áp lực tinh thần rất lớn.

Là một gia sư toán, bà Tằng cảm thông với các bậc cha mẹ phải trả tiền học cho chương trình ở trường và học thêm. Bà lấy học phí thấp cho lớp học của mình và dành nhiều nỗ lực để giảng dạy. Với những học sinh thành tích học tập kém thì bà mở lớp học thêm miễn phí. Bà quan sát học sinh hoàn thành bài tập và tải bài tập mà đã chấm điểm lên mạng để học sinh có thể học tại nhà. Bà làm việc nhiều giờ và thường bỏ các bữa ăn và giờ giải lao. Nhiều học sinh của bà đã cải thiện rõ rệt ở hành vi và thành tích học tập. Các học sinh tiểu học của bà vẫn đạt điểm cao nhất sau khi lên cấp hai.

Bà Tằng là một hình mẫu cho học sinh của bà. Một số học sinh có thể không có tiến bộ đáng kể trong thành tích học tập, nhưng chúng đã học được cách cư xử lịch sự và tôn trọng từ bà. Kết quả là, cha mẹ chúng vẫn sẵn lòng trả tiền cho các lớp học của bà. Một phụ huynh tin vào tiềm năng giảng dạy của bà đến nỗi ông sẵn lòng để bà dạy vật lý và hoá học cấp hai cho con trai ông, những môn mà bà phải học khi giảng dạy. Điểm số của học sinh này tăng đều và cậu trở thành sinh viên trong nhóm đầu của khoá học thứ hai cấp trung học, dù trong khoá học đầu tiên cậu chỉ đạt mức trung bình.

Một cô con gái chu đáo

Sống ở vùng nông thôn, cha mẹ bà Tằng không có lương hưu mà chỉ có vài trăm nhân dân tệ trợ cấp phúc lợi tối thiểu mỗi tháng. Các anh chị em của bà cũng không khá giả về tài chính. Bà thường xuyên gửi tiền cho cha mẹ và đãi mọi người trong gia đình một bữa ăn vào dịp sinh nhật bố mẹ.

Một người con dâu ngoan hiền

Cha mẹ chồng của bà Tằng sống ở ngôi làng hẻo lánh và cũng phụ thuộc vào trợ cấp tối thiểu hàng tháng. Không chỉ gửi tiền hàng tháng mà vợ chồng bà còn trả chi phí sửa nhà để bảo đảm bố mẹ có cuộc sống dễ chịu. Kết quả là cặp vợ chồng trẻ không thể mua được nhà riêng cho họ. Anh trai của chồng bà từ chối chia sẻ chi phí vì ông cũng đang có một khoản nợ phải trả.

Chồng bà Tằng đã chết vài năm trước vì bệnh ung thư hạch, để lại bà và đứa con chín tuổi. Trong khi nuôi con một mình thì bà Tằng vẫn tiếp tục chăm sóc bố mẹ chồng cả về tài chính lẫn vật chất. Mẹ chồng bà bị bệnh nặng ở chân và di chuyển khó khăn. Bà không có bảo hiểm y tế và cũng không muốn tốn tiền chữa trị. Con trai bà sống ở thành phố khác đã yêu cầu bà đến đó để chăm sóc con nhỏ cho anh ấy nhưng anh ấy lại từ chối chăm sóc bệnh của bà.

Tin rằng chăm sóc mẹ chồng là trách nhiệm của mình, bà Tằng đã dùng thời gian rảnh để chăm sóc mẹ chồng. Bà đã gọi một chiếc taxi và đưa mẹ chồng đến một bệnh viện trong thành phố nơi bà làm việc và chữa trị cho bà. Sau đó bà cho taxi chở mẹ chồng về nhà người anh rể. Bà không đòi hỏi trả lại tiền và không ai cảm ơn bà. Tuy nhiên, bà rất vui vì biết rằng đây là việc tốt mà một học viên Pháp Luân Công phải làm.

Bài liên quan:

Năm thành viên của một gia đình mở rộng bị giam giữ vì kiên định đức tin

Mọi bài viết, hình ảnh, hay nội dung khác đăng trên Minghui.org đều thuộc bản quyền của trang Minh Huệ. Khi sử dụng hoặc đăng lại nội dung vì mục đích phi thương mại, vui lòng ghi lại tiêu đề gốc và đường link URL, cũng như dẫn nguồn Minghui.org.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2021/5/13/425357.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2021/5/31/193446.html

Đăng ngày 09-06-2021; Bản dịch có thể được hiệu chỉnh trong tương lai để sát hơn với nguyên bản.

Share