Bài viết của một học viên Đại Pháp ở tỉnh Tứ Xuyên, Trung Quốc

[MINH HUỆ 13-8-2018] Pháp Luân Công, còn được gọi là Pháp Luân Đại Pháp, được nhiều người biết nhờ mang lại nhiều lợi ích cho sức khoẻ – hay như trong trường hợp của tôi, nhiều điều thần kỳ đã xảy ra. Rất nhiều bệnh của tôi mà y học hiện nay đã phải bó tay thì lại nhanh chóng được chữa lành nhờ tu luyện. Dưới đây là hai trường hợp điển hình mà tôi từng gặp.

Chứng đau nửa đầu biến mất sau khi đọc Chuyển Pháp Luân

Tôi năm nay 72 tuổi, sống ở vùng nông thôn. Hồi còn trẻ tôi một thanh niên vạm vỡ và cao lớn – tôi có thể vác nặng gần 100kg trên vai một cách dễ dàng. Tôi rất tự hào về sức khoẻ và vóc dáng của mình.

Nhưng mọi thứ trong đời thường xảy đến đột ngột: Năm 1993, ở tuổi 47 tôi bất ngờ bị chứng đau nửa đầu mãn tính. Cứ hai đến ba ngày tôi lại bị đau một lần. Mỗi lần lên cơn đau tôi thường không chịu nổi và ngất đi. Tôi phải đội mũ quanh năm để bảo vệ đầu của mình khỏi ánh nắng mặt trời và phải uống đủ các loại thuốc giảm đau chỉ để tạm thời làm dịu cơn đau. Tôi đã phải chịu đựng cơn đau cùng cực này trong suốt bốn năm.

Tháng 3 năm 1997, cháu trai tôi đã tặng tôi một cuốn Chuyển Pháp Luân, cuốn sách chính của Pháp Luân Đại Pháp.

Cháu nói: “Chú ơi, chú đọc cuốn sách này đi? Đối với sức khoẻ của chú sẽ có chỗ tốt.”

Tôi nói: “Chú sẽ đọc bất kỳ cuốn sách nào có thể giúp chú hết đau.”

Tôi ngủ thiếp đi sau khoảng một giờ bắt đầu đọc cuốn sách đó. Khi thức dậy thì phép màu đã xảy ra.

Tôi cảm thấy rất thoải mái và đầu óc cực kỳ thanh tỉnh. Vấn đề choáng ngất của tôi đã hoàn toàn biến mất. Cứ như thể tâm trí tôi đã được gột sạch. Tôi có một cảm giác thoải mái chưa từng có kể từ khi cơn đau bộc phát. Thật không thể tin nổi! Pháp Luân Đại Pháp thật sự thần kỳ!

Những cơn đau đầu quấy rầy tôi trong suốt bốn năm qua đã hoàn toàn biến mất. Tôi không còn phải đội mũ nữa.

Tôi biết cuốn sách này là vô giá. Từ đó, tôi bắt đầu kiên tu Đại Pháp và chiểu theo tiêu chuẩn Chân–Thiện–Nhẫn để làm một người tốt hơn.

Tôi cũng bỏ rượu. Tôi giúp đỡ những người thân và bạn bè khi họ cần, giải quyết các mâu thuẫn giữa các gia đình.

Tôi chưa từng tranh cãi với vợ trong suốt 20 năm qua – kể từ khi tôi bắt đầu trở thành một người tu luyện. Do vậy, vợ và các con tôi đều ủng hộ tôi tu luyện. Họ tin rằng Đại Pháp đã ban cho họ sức khoẻ và may mắn trong cuộc sống.

Gia đình tôi đã trở nên hạnh phúc và hòa thuận, chúng tôi rất biết ơn Đại Pháp.

Sư phụ chữa lành bên chân bị hoại tử của tôi

Một ngày vào năm 2003, tôi thấy có nhiều người đang vớt những con cá chết trôi trong một bể chứa. Tôi cũng lội nước để nhặt cá. Sau đó, chân phải của tôi từ bắp chân trở xuống bắt đầu bị ngứa. Tôi càng gãi thì nó lại càng ngứa.

Sau đó, chân phải của tôi chuyển sang màu đen, và bắt đầu rỉ mủ vàng, rồi từ từ trở nên mất cảm giác. Bắp chân của tôi bị sưng lên bằng cỡ bắp đùi. Thịt ở đó bắt đầu thối rữa, và phát ra mùi hôi thối. Sau đó phần thịt thối rữa tuột ra để lộ phần xương bắp chân của tôi.

Tôi vội đi bệnh viện. Bác sĩ nói: “Bắp chân của anh đã hoại tử rồi. Chúng tôi cần phải cưa chân để bảo toàn tính mạng cho anh.”

Vợ tôi tuyệt vọng và lo lắng. Bà không biết phải làm sao. Tâm tôi thì nặng trĩu.

Tôi nói với vợ mình rằng: “Tôi không muốn trở thành người cụt chân. Sau này tôi sẽ bị què và không thể luyện các bài công pháp của Pháp Luân Công được nữa. Việc này sẽ làm tổn hại đến danh tiếng của Đại Pháp. Sư phụ Lý Hồng Chí đã chữa lành chứng đau đầu kinh niên cho tôi. Ngài sẽ lại bảo hộ cho tôi. Chỉ Sư phụ mới có thể cứu được tôi.”

Tôi nghĩ về sự việc này và tự nhủ: “Sư phụ đã tịnh hoá thân thể của mình không lâu sau khi mình bắt đầu tu luyện. Kể từ đó, mình đã không còn bệnh nữa. Vậy tại sao mình lại gặp phải khổ nạn nghiêm trọng này? Có phải vì mình đã chấp trước vào việc lợi dụng người khác để chiếm lợi cá nhân hay không? Có phải vì mình đã chấp trước vào đồ ăn hay không?”

Tôi cần phải loại bỏ những chấp trước này và đề cao dựa trên các Pháp lý. Tôi kiên tu trong Đại Pháp. Các đồng tu đến giúp tôi và động viên tôi. Tôi đã vững tin vào Sư phụ và Đại Pháp và không còn nghĩ về cái chân của mình nữa. Tôi học Pháp, luyện công và tu tâm tính của mình.

Vài tháng sau, tâm tính của tôi thăng hoa. Tình trạng viêm nhiễm ở chân bắt đầu giảm xuống, chân chảy mủ ít hơn và vùng loét thối bắt đầu co lại rồi đóng vảy. Bắp chân tôi dần có cảm giác và tôi có thể đứng lên luyện công.

Hai năm sau, da thịt mới bắt đầu lấp đầy vết thương trên bắp chân và năm tiếp theo sau đó thì chân tôi đã hoàn toàn trở lại bình thường. Tôi có thể đi lại và mang vác mọi thứ như thường lệ.

Bác sĩ chẩn đoán cho tôi đã ngạc nhiên về khả năng hồi phục của tôi. Ông nói: “Thật phi thường!”

Những người thân, bạn bè và hàng xóm của tôi cũng thốt lên rằng: “Pháp Luân Công thật tuyệt vời!”


Bản tiếng Hán: http://big5.minghui.org/mh/articles/2018/8/13/372396.html

Bản tiếng Anh: http://en.minghui.org/html/articles/2018/8/31/171709.html

Đăng ngày 18-09-2018; Bản dịch có thể được hiệu chỉnh trong tương lai để sát hơn với nguyên bản.

Share