Bài viết của một học viên Pháp Luân Đại Pháp ở vùng Đông Bắc, Trung Quốc

[MINH HUỆ 27-02-2026] Tôi sinh sống ở vùng Đông Bắc Trung Quốc và bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp từ năm 1997. Bởi kiên định đức tin của mình, tôi đã bị Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) bức hại gần 10 năm, trong đó một lần bị giam giữ trong trại lao động cưỡng bức và hai lần bị cầm tù phi pháp.

Trong thời gian tôi bị cầm tù phi pháp 4 năm, vợ tôi đã ly hôn tôi. Vì thế vào ngày tôi được trả tự do, anh trai tôi đã đến đón tôi. Tôi không còn gì trong tay, nên tạm thời phải đến nương náu ở nhà anh.

Khi tôi vừa vào trong xe của anh trai, anh ấy đã nói với tôi rằng anh và chị gái của chúng tôi đang có mâu thuẫn. Khi tôi hỏi nguyên nhân sự việc, anh nói: “Mấy hôm trước, mẹ nhận được một cuộc gọi lừa đảo, nói rằng anh bị xe hơi đâm đang nằm viện, cần phải nộp tiền gấp, bảo mẹ mau chóng xoay tiền và chuyển tiền vào một tài khoản”.

Mẹ tôi bị bệnh Alzheimer (mất trí nhớ) và đang ở cùng anh trai tôi. Toàn bộ tiền tiết kiệm của mẹ được giao cho anh và đã chuyển vào tài khoản ngân hàng của anh để anh ấy trang trải các chi phí của mẹ.

Lúc nhận cuộc gọi lừa đảo kia, nghe thấy từ “tai nạn xe hơi”, mẹ tôi vô cùng lo lắng. Mẹ tôi vốn lúc quên lúc nhớ, thế nhưng khi nghe nội dung này, bà bỗng tỉnh táo lại, đột nhiên nhớ đến những chuyện trước kia. Anh trai tôi kể rằng, mẹ đã nói với kẻ lừa đảo gọi đến rằng: “Tiền của tôi để trong tài khoản của con trai tôi rồi, chỉ có 60 nghìn nhân dân tệ là để trong tài khoản con gái lớn”. Thực ra đoạn sau mẹ tôi còn nói rằng số tiền 60 nghìn nhân dân tệ ấy là bà tính để dành cho tôi, nhưng anh trai tôi lại không kể cho tôi nghe những lời đó của mẹ, vì anh muốn chiếm lấy số tiền đó.

Lúc ấy mẹ tôi tin cuộc gọi đó là thật, liền sang hàng xóm mượn tiền. Vừa nghe họ liền biết là bà bị lừa nên lập tức gọi điện cho anh trai tôi thông báo tình hình.

Anh trai tôi vô cùng phấn khích khi biết về khoản 60 nghìn nhân dân tệ đó, nhưng lại hoàn toàn phớt lờ nguyên vọng của mẹ là để dành nó cho tôi và liền gọi điện cho chị cả. Ban đầu chị ấy do dự và nói với anh ấy rằng mẹ đưa khoản tiền này cho chị ấy trước khi mẹ bị mất trí nhớ, không có người thứ ba biết chuyện. Khi đến nhà tù thăm tôi, chị ấy cũng không đề cập tới việc này. Nếu mẹ không vì nhận cuộc gọi lừa đảo kia mà nhớ lại, thì không ai khác biết đến khoản tiền 60 nghìn nhân dân tệ này. Anh trai tôi cho rằng chị cả không muốn đưa số tiền này cho anh ấy, vì thế hai bên nổ ra tranh cãi.

Sau đó, tôi gọi điện cho chị, chị nói: “Mẹ dành khoản tiền này cho em. Làm sao chị có thể đưa nó cho cậu ấy được? Em vừa ra tù, còn phải có tiền để bắt đầu lại cuộc sống chứ?” Nghe vậy tôi vô cùng kinh ngạc, vì lúc đó tôi mới biết hoá ra mẹ để dành số tiền ấy cho tôi. Khoản tiền đó đối với tôi – một người vừa trở về sau khi bị bức hại phi pháp ở trong tù, không nhà không cửa, không một xu dính túi– thật là quan trọng biết bao! Mặc dù tôi là người có quyền sử dụng số tiền này, nhưng thấy cảnh anh chị tôi vì nó mà cãi vã gay gắt, tôi cảm thấy vô cùng đau buồn.

Tôi nhớ đến lời Sư phụ giảng:

“Người khác nói: ‘Không được, nhà ấy không thể cấp cho anh ta, cần cấp cho tôi, tôi cần căn hộ như thế như thế’. Anh ta nói: ‘Thế thì ông lấy đi’.” (Bài giảng thứ chín, Chuyển Pháp Luân)

Tôi nghĩ: “Đây mới chính là trạng thái tinh thần mà một người tu luyện Pháp Luân Đại Pháp nên có”. Tôi nói với chị gái: “Em biết là mẹ đã để dành số tiền đó cho em, nhưng em không cần đâu. Chị có thể đưa nó cho anh ấy”.

Như vậy, một mâu thuẫn gay gắt liên quan đến lợi ích và được mất cá nhân giữa những thành viên trong nhà đã được hoá giải.

Căn hộ nhà anh tôi nhỏ, cả tôi ở nữa thì quá chật. Vì vậy tôi ở tạm một thời gian rồi chuyển đến một căn hộ ở trong phố mà một đồng tu đã thuê. Tôi chật vật mưu sinh vì chưa tìm được việc ngay.

Chị gái tôi và anh rể làm nông, nghĩ rằng trước khi bị bức hại, tôi đã từng nhiều lần giúp đỡ họ về tài chính, nên tính hỏi xin họ một ít gạo để có cái ăn qua ngày. Khi điện thoại được kết nối, anh rể tôi là người nghe máy. Sau khi chào hỏi xong, tôi hỏi: “Anh à, nhà anh có dư ít gạo nào không? Em không còn gì để ăn cả. Anh chị cho em xin một ít gạo để ăn được không?“

Anh ấy liền đáp: “Anh chị chỉ đủ gạo để nhà ăn trong năm nay thôi. Không có dư đâu”, rồi lập tức cúp máy.

Lúc ấy tôi thực sự rất sốc, đủ loại cảm xúc đan xen. Trước hết là cảm giác xấu hổ vì bị từ chối, sau đó là cảm giác tủi thân. Tôi nghĩ: “Họ là anh chị ruột của mình mà, trước đây có tiền mình đâu có bạc đãi anh chị. Vậy mà bây giờ, khi mình lâm vào tình cảnh khốn khó phải đến tận cửa xin ăn, thì anh chị lại thẳng thừng từ chối!” Tôi nước mắt lưng tròng, ngồi ngẩn người, thất thần một hồi lâu, mãi mới thoát khỏi trạng thái u uất đó.

Sư phụ đã dạy chúng ta:

“Là người tu luyện, ‘tìm bên trong’ là một Pháp bảo.” (Giảng Pháp tại Pháp hội quốc tế Washington DC năm 2009, Giảng Pháp tại các nơi IX)

Khi hướng nội tìm, tôi nghĩ rằng việc này xảy ra là do trước khi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, trong công tác người thường, tôi đã hình thành tâm thái cao cao tại thượng và truy cầu danh lợi. Vậy nên hôm nay chính là quả báo của những cái tâm đó. Tôi quyết định nhân cơ hội này để tu bỏ những chấp trước như tâm oán trách, tâm danh lợi và những chấp trước khác…

May mắn là, với sự giúp đỡ của các đồng tu, tôi đã dần vượt qua quãng thời gian khó khăn đó. Khi điều kiện sống được cải thiện, tôi nghĩ rằng cần phải đối xử tốt hơn với người nhà để chứng thực Đại Pháp. Tôi giúp anh trai và chị gái bằng nhiều cách. Ví dụ tôi thường mua cho họ những thực phẩm đắt tiền và thậm chí còn trả tiền Internet cho họ. ĐCSTQ vu khống Pháp Luân Đại Pháp khi nói rằng các học viên bỏ bê gia đình của họ. Hành động của tôi đã chứng minh điều ngược lại. Tôi hoàn toàn không còn bận tâm về lối cư xử lạnh nhạt của anh chị khi đó.

Thông qua tôi, người nhà đã thấy được sự khoan dung và vô tư cho đi của một người tu luyện và những điều tốt đẹp mà Đại Pháp mang lại. Đồng thời, họ cũng nhìn thấu được những lời dối trá tà ác của ĐCSTQ. Họ đã thoái xuất khỏi các tổ chức cộng sản mà họ từng gia nhập–họ đã lựa chọn một tương lai tươi sáng cho sinh mệnh của mình.

Giờ đây tôi ngộ ra rằng, với khoản tiền mà mẹ để dành cho tôi hồi đó, nếu nhìn theo góc độ tu luyện cá nhân trước đây, thì tôi đã làm đúng–đó là buông bỏ nó. Tuy nhiên, đệ tử tu luyện trong thời Chính Pháp cần có trách nhiệm quy chính lại hết thảy những gì không đúng, chứ không phải là trở nên trắng tay, hoàn toàn vứt bỏ hết vật chất. Chúng ta vẫn cần phải có một cuộc sống chính thường trong thế gian con người này. Sự thiện lương của đệ tử Đại Pháp không thể bị lợi dụng. Một sinh mệnh có nhận thức đúng đắn về Đại Pháp, thiện đãi đệ tử Đại Pháp, thì chính là họ đang tự lựa chọn cho bản thân họ một tương lai tốt đẹp.

Khi anh trai đòi lấy số tiền mà mẹ để dành cho tôi, tôi không nên gia tăng thêm lòng tham của anh ấy. Đối với suy nghĩ biến dị tư lợi cực độ vào tiền bạc như anh chị tôi– trước đứa em trai vừa mới bị bức hại ra tù không một xu dính túi như tôi, không những không giúp đỡ mà còn muốn chiếm đoạt toàn bộ số tiền mà mẹ để lại cho tôi–thì chúng ta không nên dung dưỡng cho những tư tưởng bất chính này, mà nên quy chính lại chúng. Đây cũng là một góc nhỏ phản ánh thực trạng người dân thụ được giáo dục bởi văn hóa đảng của ĐCSTQ.

Còn việc tu luyện của tôi khi đó chủ yếu là dùng tu luyện cá nhân để cảm hoá họ: từ việc đề cao bản thân thông qua tu luyện, buông bỏ lợi ích cá nhân, buông bỏ hết thảy tâm truy cầu danh lợi. Nhưng bây giờ nghĩ lại, tâm chúng ta không chấp trước vào lợi ích, nhưng chúng ta không thể không có tiền để đảm bảo sinh hoạt căn bản. Đối với tu luyện mà nói, nếu mỗi chúng ta phải dốc hết thời gian để lo kế sinh nhai, thì sẽ không có thời gian để giảng chân tướng cho thế nhân về cuộc bức hại. Đương nhiên, phía sau đó còn có nhân tố cựu thế lực đang thao túng người thường bức hại các đệ tử Đại Pháp và bức hại cả thân nhân của các đệ tử. Một trong những mục đích của chúng là làm chúng ta kiệt quệ về kinh tế. Chúng ta cần dùng chính niệm để thanh trừ những nhân tố tà ác đang đứng sau thao túng họ.

Trên đây là thể ngộ của cá nhân tôi, nếu có điều gì không phù hợp với Pháp, mong các đồng tu từ bi góp ý.

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/2/27/505968.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/3/26/233423.html